ắt cảnh cáo Hải Yến rồi đi vào lớp.
.
.
***Tôi đi về nhà, ba mẹ tôi hôm nay đi vắng cả rồi, chắc tôi phải ăn mì gói thôi.
Chậc, ăn uống thiếu dinh dưỡng sao phát triển đứa trẻ chưa toàn diện như tôi đây? Có 1 hộp quà đặt trước cửa nhà, của ai thế nhỉ? Tôi loáng thoáng nghĩ đến hoàng tử, anh không phải là người thích tặng quà gián tiếp.
Là hắn??? Tôi cầm chiếc hộp đi vào nhà, yên vị trên ghế sô pha.
Tôi mở ra.
Nhanh chóng, tôi biết chẳng ai trong 2 người tặng hộp quà này.
Tôi quẳng hộp quà ra xa theo phản xạ.
Tôi sợ hãi nhìn con búp bê đáng yêu đang tươi cười trong hộp, chiếc váy nó mặc bị người ta dùng dao cắt rách rưới, tưới tương ớt lên khắp người.
Tôi run run cầm điện thoại gọi cho con Yến:– Mày đang ở đâu vậy? Đến nhà tao ngay đi!- Tôi nói bằng giọng gấp gáp trong kinh hoàng.
– Có chuyện gì vậy?Tôi lắng nghe được tiếng rè rè phát ra từ con búp bê.
Từ trước đến nay, tôi hay sợ sệt mọi thứ nhưng không bao giờ tin trên đời này có “ma”.
Tôi tiến đến cầm con búp bê lên.
Nó vẫn phát ra âm thanh rè rè như bị nhiễu sóng.
” Chết đi!”– Á!Tôi bị tiếng nói phát ra từ con búp bê làm hoảng hồn mà hét lên.
Tôi quăng điện thoại và nó xuống sàn nhà, sợ hãi co người trên ghế.
– Minh Minh!- Con bạn tôi không biết từ đâu chạy nhanh đến hớt hải đập hàng rào.
Tôi chạy ra, mặt vẫn hoảng sợ.
Tôi đưa ánh mắt nhìn người con trai đi cùng nó, là hắn.
Có lẽ vẻ mặt tôi vẫn còn tái nên nó nhanh chóng nhận ra.
Nó thở phào, giọng nói có phần chậm lại:– Tao còn tưởng mày có chuyện gì!– Vào đi sẽ rõ!Tôi mở cửa cho 2 người vào.
Hắn lạnh lùng sải bước, khuôn mặt vẫn lạnh như tờ không biểu hiện thái độ.
Hắn khẽ liếc vào con búp bê trên sàn, nó vẫn không ngừng phát ra tiếng nói vừa rồi, đó là sự chết chóc.
Con Yến cũng hoảng hốt không kém tôi.
Hắn cầm con búp bê lên quan sát.
Hắn nhíu mày lấy từ trong chiếc váy con búp bê ra 1 tờ giấy.
Nó không được viết bằng tay mà được gõ bằng máy.
Tính ra người hăm dọa tôi quả là cao thâm.
Hắn liếc nhanh dòng chữ trên tờ giấy rồi xé bỏ.
Tôi vừa định ngăn cản thì tờ giấy đã bị xé rụng rời.
Tôi nhăn mặt:– Tờ giấy viết gì thế?– “Đừng đeo bám như 1 con dở hơi rồi dựa vào người khác.
Mày sẽ chết!”- Hắn lạnh lùng lặp lại.
Tôi như đứng không vững mà tựa vào con Yến để tiếp thêm chút sức lực.
Nó vuốt vuốt lưng tôi:– Đừng lo!– Rốt cuộc lời hăm dọa có mục đích là tôi dựa hơi anh đúng không???- Tôi tức nghẹn, nghe từ “dựa hơi” tôi nghĩ ngay đến hắn.
Hắn nhún vai:– Không biết.
50/50.
– Không phải anh thì còn ai nữa chứ? Sao anh cứ làm cuộc sống tôi đảo lộn thế? Tôi đã làm gì có lỗi với anh ?- Tôi nói như sắp khóc, quả thật, lần này thực quá sức chịu đựng của tôi rồi.
– Tôi đã nói 50/50.
Vẫn có khả năng không nhắm vào tôi!” Reng…reng…reng…”Tiếng chuông điện thoại của Hải Yến vang lên.
Nó ngẩng đầu nhìn xung quanh rồi nhăn mặt:– Là số ảo được gọi từ vi tính!– Hả?- Tôi cũng gặp những trường hợp này do bị nhiễu sóng nên gọi nhầm.
Tôi cắn chặt môi, tôi có thể chắc chắn, người hăm dọa tôi đang gọi đến.
– A lô?- Hắn giật điện thoại lạnh lùng hỏi.
Bên đầu dây vang lên tiếng cười, giọng nói nam bị nhiễu giọng.
Hắn nhấn nút ghi âm, không ngờ, lúc này hắn cũng nghĩ ra cách.
” Rất vui khi được trò chuyện với Thanh Tuấn!”– Nói rõ mục đích!– Nếu muốn biết tôi là ai, tốt nhất hãy đến ngôi nhà hoang sau cánh đồng ngoại ô, sau khi Minh Minh nằm trong tay tôi.
Còn nếu không muốn biết thì hãy cố bảo vệ cô ta đi!– Chết tiệt.
- Hắn gắt lên, bên kia chỉ còn lại tiếng rè rè đã tắt máy.
Tôi cắn chặt môi, tôi sẽ bị bắt cóc ư? Tôi có nên ra ngoài không? Người này quả thật rất tài giỏi, có thể làm nhiễu âm thanh để không nhận ra giọng nói, ngay sau khi điện thoại tôi bị hỏng thì gọi đến cho Hải Yến.
Khuôn mặt hắn đằng đằng sát khí:– Cô nên ở trong nhà cho đến khi tôi tìm ra hắn!Tôi mím môi gật đầu, tôi cũng có ý định như vậy.
Hắn xoa xoa đầu tôi rồi cầm con búp bê đi về.
Hắn cũng cầm luôn thẻ nhớ của Hải Yến để phân tích giọng nói.
Tôi không ngờ hắn cũng tài giỏi phết.
Con Yến ở lại với tôi.
.
.
……………………………………………………………………………………………….
– Chết tiệt!- Hắn vỗ cái ầm xuống bàn máy vi tính trong 1 căn phòng với đầy đủ thiết bị tinh vi.
Giọng nói đã bị chỉnh giọng khác, có thể nói, giọng nói nam ban nãy phát ra là của 1 người con gái.
Hắn chỉ có thể tách tiếng rè rè ra khỏi mà chẳng thể nào khôi phục về giọng cũ.
Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn không thể sử dụng máy tính như ý muốn.
Hắn liếc nhìn con búp bê bên cạnh, nó đã bị hắn cắt ra lấy thiết bị phát âm trong bụng ra.
Ngay cả khi hắn quét dấu vân tay, chỉ có vân tay của hắn và Minh Minh.
Không ngờ, trên đời này vẫn còn có người tài giỏi làm hắn điên đầu.
Hắn nhìn nhịp sóng âm không ngừng di chuyển trên màn hình mà nhíu mày, để làm chuyện này không khó, nhưng để người khác không khôi phục lại được mới là chuyện đáng nói.
.
.
Hắn ngã lưng vào ghế, tay xoa xoa thái dương.
Anh đẩy cửa phòng:– Có lẽ em cần anh giúp!– Có lẽ anh cũng không làm được…- Hắn nhếch mép.
Anh quan