Duck hunt
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326170

Bình chọn: 7.5.00/10/617 lượt.

sát màn hình máy tính rồi nhíu mày:– Thoát ra nhanh, có virut!Không cần anh nói, hắn đã ra tay trước.

Hắn tức giận vò chặt nắm đấm:– Dám xâm nhập vào hệ thống máy tính thả virut!– Không phải ai cũng có bản lĩnh này… Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?– Minh Minh bị gửi thư hăm dọa, em tự hỏi có liên quan đến anh hay không?- Hắn xoa cằm nhíu mày.

– Không phải em hay sao?- Anh lại cười cợt đáp trả.

– Bên cạnh em chỉ có Gia Linh là nguy hiểm nhưng cô ta không có bản lĩnh, chuyện lần trước còn bị “giấu đầu lòi đuôi”!– Còn anh thì chẳng có ai cả!– Không thể bỏ qua bất kì ai…- Hắn tỏa sát khí lạnh đến rợn người, tay đập lên bàn phím vi tính làm nó bẹp dí.

Anh nhíu mày suy nghĩ, xem ra, anh em nhà họ cũng chưa hẳn là chỗ dựa an toàn.

.

.

………………………………………………………………………………………………Trời chưng hửng tối.

.

.

Hải Yến đứng dậy chuẩn bị về nhà lấy 1 ít sách vở sang nhà Minh Minh.

Cô vẫn chưa hết sợ hãi nhưng vẫn phải để Hải Yến đi.

Cô nhăn mặt căn dặn:– Hôm nay ba mẹ tao không có về, mày phải nhanh thật nhanh sang đó!– Biết rồi! Mày khóa cổng cẩn thận!- Hải Yến vỗ vỗ vai trấn an Minh Minh rồi rời khỏi.

Minh Minh cố giữ bình tĩnh ngồi trong nhà.

Quả thật, cảm giác còn khó chịu hơn cả sợ ma.

Chiếc điện thoại đã bị ném hư, Minh Minh quả thật trong tình trạng rất rất không an toàn.

Nhỡ có bất trắc, cô phải xoay sở ra sao??? Lần này lại là do hắn chứ chẳng lành, càng ngày càng đáng ghét.

.

.

*Lục…cục…* Minh Minh lắng nghe tiếng động kì lạ, cô cầm cây chổi bên cạnh đi ra… “Cạch”, cổng nhà mở, Minh Minh trợn mắt, cô khóa trong tại sao lại có thể mở.

“Méo” 1 con mèo đen đi vào, Minh Minh thở phào nhẹ nhõm…(Đang ở nhà 1 mình, sợ ma chết được nhưng đã hứa thì phải post chap T^T, đau tim…)“YẾNNNNNNNNNNNNN…”Nghe tiếng hét của Minh Minh, Hải Yến vừa rời đi không xa đột ngột quay đầu chạy lại.

Người Minh Minh xụi lơ bị người ta lôi vào chiếc xe màu đen, cô nín bật, cố cắn chặt răng để không hét lên.

Hải Yến thất thần như người vô hồn, mặt tái mét.

“Tốt lắm!”- Tiếng 1 người con gái hài lòng.

Hải Yến vò chặt tay, là Gia Linh, chắc chắn là cô ta.

Nhưng cũng không hẳn, giọng cô ta không trầm như vậy.

Cô ghi nhớ kĩ biển số xe là xxx… Đợi khi chiếc xe vừa đi khỏi, cô bấm điện thoại gọi cho hắn:– Minh Minh vừa bị người ta bắt đi.

Biển số xe là xxx, tôi chỉ vừa đi ra khỏi cổng thì bọn chúng đã hành động, quả thật…– Đến nhà tôi!- Hải Yến chưa kịp nói hết câu đã bị hắn lạnh lùng chặn ngang, ngữ điệu cực kỳ đáng sợ.

Hải Yến không dám cãi lời mà bắt xe đến đó rất nhanh chóng, sinh mạng của đứa bạn thân đang nằm trong tay cô.

******– Biển số xxx???- Hắn khoanh tay lạnh lùng, không ngờ thông minh trong công nghệ thông tin lại ngu ngốc trong vấn đề bắt cóc người khác.

Hắn khẽ lướt nhanh ngón tay trên bàn phím, hắn đang nhập biển số vào 1 phần mềm dò tìm nào đó.

.

.

Hắn nhíu mày bóp bóp mi tâm, Hải Yến tiếp tục cung cấp thông tin:– Là 1 người nữ chỉ huy, có giọng nữ trầm, có lẽ chỉ lớn hơn chúng ta vài tuổi.

Lúc đầu tôi có nghĩ đến Gia Linh nhưng hình như không phải giọng cô ta!– Không phải!- Hắn lắc đầu.

Nữ trầm? Hắn nhanh chóng nghĩ ngay đến ai đó nhưng gạt phắt ý nghĩ đi.

Anh cũng đang ngồi cạnh nhưng không nói gì, mắt chăm chú vào màn hình laptop trên đùi.

Ngón tay anh chuyển động không ngừng, 1 lát sau, anh ngẩng đầu lên:– Cột điện gần nhà Minh Minh có lắp camera bảo vệ.

Anh vừa xâm nhập vào hệ thống để xem video!– Đưa em!- Hắn đón lấy cái laptop từ tay anh.

Click cho video chạy, Minh Minh vừa cầm cây chổi đi ra, ánh mắt dừng tại vật gì đó dưới chân.

Hắn nhìn thật kĩ nhưng chẳng thấy cái gì ngoài màu đen.

”Anh nhớ phóng to hình này giúp em!”- Hắn nói.

1 người mặt quần áo đen che kín mặt đi vào, Minh Minh hét lên trong kinh sợ rồi bị người đó ánh vào sau gáy bất tỉnh nhân sự.

Hắn siết chặt nấm đấm, chiếc xe này được định vị là của gia đình hắn, sao có chuyện lạ đời này được?Thử yêu côn đồ – Chương 19“Tít…tít…”Điện thoại hắn reo lên, là dãy số điện thoại của vi tính lúc trưa.

Hắn bắt máy, ngữ khí tức giận:– Mau thả Minh Minh ra!– Uổng công cậu ít nói, khi nói thì lại nói những câu thừa thải, nếu nghe lời cậu thả ra thì tôi cũng sẽ không phải tốn sức đi bắt! Haha…- Giọng nói rè rè lại vang lên.

Ngừng 1 chút, hắn tiếp tục.

- Tôi là muốn tác thành cho cậu và cô ấy!– Cảm ơn nhưng tôi không cần! Nếu tôi đoán không lầm chuyện này do anh tôi gây ra!– Rất đúng, Minh Minh nghe cho rõ đây, nếu cô có bị rạch mặt hay chặt đứt 1 bộ phận nào đó thì… lổi đều do Quang Huy gây ra!- Minh Minh ú ớ trong cổ họng, hắn đoán chắc chắn là cô bị trói lại và ngồi sát bên cạnh.

Anh nãy giờ im lặng bây giờ nóng nảy lên tiếng:– Quang Huy này không gây thù chuốc oán với ai, tôi cũng không có khái niệm bao dung với những kẻ đắc tội với mình… Vậy nên, khôn hồn thì đụng vào “người-con-gái-của-tôi”, bằng không phải trả giá gấp trăm gấp ngàn lần…– Haha, nói hay lắm, để tôi ấn 1 dao vào mặt cô ấy thì… anh còn nói nữa không!– Á!- Tiếng Minh Minh hét lên, hắn máu nóng cuồn cuộn trong người quát:– TÔI THỀ LÀ SẼ GIẾ