XtGem Forum catalog
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326270

Bình chọn: 8.5.00/10/627 lượt.

T CHẾT AI DÁM ĐỘNG VÀO SỢI TÓC CỦA CÔ ẤY! MUỐN GÌ THÌ TÌM TÔI NÀY!– Như giao ước, sáng mai 7 giờ tại căn nhà hoang ngoại ô.

Chỉ 1 mình cậu, Thanh Tuấn! Nếu Quang Huy đi theo, tôi không biết mình sẽ nổi điên mà làm gì đâu!*******– Tôi tự nghĩ, cô là người có tội hay anh ấy là người có lỗi? Tôi không phải là con người không biết lí lẽ, tôi sẽ chỉ rạch vào tay chân cô mà thôi!– Cô là nữ sao?- Minh Minh bị che mắt, giọng nói người này cũng bị rè rè như trong điện thoại.

Không nghe tiếng trả lời, cô nhếch mép:” Lỗi là ở cô quá mơ tưởng!”– Được, muốn chết thì tôi tiễn!- Giọng nói vẫn bình thản, chỉ có thể nhìn thấy trong căn phòng cũ, chiếc gậy giơ cao lên rồi hạ xuống, kèm theo tiếng hét thảm thiết của Minh Minh.

.

.

(1 tuần nữa có chap :3).

Đọc tiếp Thử yêu côn đồ – Chương 20 Chương 20: Tôi sẽ báo ơn anh!– Ái, cái tên này…- Cô đánh vào vai hắn, quang cảnh xung quanh thật sự có đẹp nhưng chỉ đủ làm nền cho 2 người đang về phía trước.

………………………………………………………………………………………….

.

Đầu Minh Minh đau nhức âm ỉ, đúng là cái miệng kiện cái thân.

Ngu mà còn ra gió, sao lúc nãy không im mồm mà vui vẻ tác hợp cho cái thằng “đàn bà” này để khỏi bị đánh.

Trong cái khó nó … ló cái ngu mới chết.

Người nào đó ôm con mèo đen trong lòng vuốt ve như báu vật rồi nở nụ cười:– Ngày mai, người cứu cô sẽ là Thanh Tuấn, cô nên có chút cảm tình với anh ta thì tốt hơn là đeo bám Quang Huy!Minh Minh không trả lời.

Ngộ nhỡ nói sai ý thì bị thêm 1 cú đập nữa là quy tiên.

Cô còn chưa báo hiếu đủ cha mẹ kia mà.

18 tuổi không phải là quãng thời gian sống quá dài.

.

.

– Tôi không nghĩ mình sẽ làm chuyện này nhưng… thôi, cô không nhất thiết phải biết!- Người đó hừ lạnh.

Minh Minh chữi thầm trong bụng, không muốn nói thì câm mồm, khơi ra rồi lại dứt bỏ.

- Tôi không ngược đãi cô đâu nhưng… cô có 2 quyền lựa chọn, 1 là yêu Thanh Tuấn, 2 là chết… Tôi phải xem biểu hiện cô ngày mai ra sao!– Tôi không có quyền sống như cô sao? Nếu cô giết tôi chẳng phải sẽ bị liệt vào tội danh giết người à?- Minh Minh cố sức lí giải.

– Tiền… có thể chôn lấp tất cả!Minh Minh khẽ rùng mình.

Lỡ mai không còn gặp ba mẹ cô thì sao?Cái tên chết dịch, chết bầm Thanh Tuấn đó trong rừng còn tìm ra, ở 1 căn nhà thì không tìm ra sao? Minh Minh có thể chắc chắn đây không phải ngoại ô vì cô chỉ bị ngất khoảng 15 phút, sau đó đã được đưa đến đây.

Tim cô đánh 1 tiếng thịch, những lúc nguy hiểm, người đầu tiên cô nghĩ đến lại là hắn chứ không phải anh.

Hắn… luôn luôn xuất hiện mỗi lúc cô cần.

Hắn không biết thể hiện cảm xúc của mình qua lời nói nhưng hắn luôn thể hiện qua hành động, Minh Minh thấy hốc mắt cay cay dù đã bị bịt kín lại.

Nếu là cô lúc nhỏ, cô sẽ khóc thét lên vì không thấy được ánh sáng nhưng bây giờ là buổi tối, cô có thể ngủ yên.

Minh Minh khép mắt lại chìm vào giấc ngủ, chuyện của ngày mai thì để ngày mai tính, cô không có khái niệm tính chuyện trước.

.

.

– Các anh có thể đánh đấm tùy ý nhưng ai làm Thanh Tuấn hoặc Minh Minh chết thì tự nhận hậu quả.

Tôi đã cho các anh cơ hội hả giận mà còn được nhận thêm tiền, nên biết lẽ phải!– Tất nhiên thưa người đẹp!- Tên Thành nhận sấp tiền trên bàn nở nụ cười nham nhở.

– Em nghĩ… liệu nó có thành công không?- Người con gái ngồi bên cạnh tỏ vẻ e sợ.

Cô gái kia chỉ khẽ nhếch mép:– Chị còn sợ sao? Đâu phải do chị làm?****– Là 1 con mèo đen! Hình như anh nhìn thấy ở đâu rồi!- Quang Huy nhíu mày nhìn tấm ảnh con mèo đen được phóng to.

Thanh Tuấn hừ lạnh:– Anh có nghĩ là chị Thảo không?– Hả?- Anh nhìn hắn ngạc nhiên.

– Chị ấy tinh thông công nghệ thông tin, hơn nữa, biển số xe là biển số nhà của chúng ta, có lẽ là anh đã từng đăng kí giúp?- Hắn nhếch mép tỏ vẻ quyết đoán.

– Hừm… Cái đó chưa nói lên được gì cả! Rất có thể không phải.

Bây giờ chỉ có thể chờ đợi thời gian trôi.

.

.

Hải Yến đan bàn tay vào nhau lạnh ngắt ngồi trên ghế sô pha lo lắng cho sự an nguy của Minh Minh.

Con nhỏ mà có chuyện gì chắc cô không sống nổi mất.

Cô cầm chiếc điện thoại lên xem là ai gọi đến, là ba mẹ Minh Minh.

Cô cắn môi bấm nút trả lời:– Dạ thưa 2 bác?– Minh Minh sang nhà cháu ngủ à? Dì gọi vào máy bàn và cả di động của nó đều không được.

– À vâng.

Nó ngủ trước rồi ạ!- Cô thở hắt ra, còn cô thì nói với ba mẹ mình sang nhà Minh Minh ngủ.

– Con gái gì mà xấu nết quá.

Có thể vài ngày sau 2 bác mới về được, chẳng biết ba nó bị bệnh gì mà chưa có kết quả xét nghiệm nữa… Cứ để nó ở nhà cháu đi, chứ nó sợ bóng tối, thắp đèn cả căn nhà thì hao tiền điện oan uổng của bác!- Giọng bà nói vui vẻ.

– Bác cứ yên tâm, cháu sẽ nói lại sau.

- Cô cố tỏ ra vui vẻ nhưng thực chất còn lo hơn ban nãy.

Còn ba mẹ Minh Minh, phải giải quyết ra sao?Tiếng đồng hồ lẳng lặng trôi qua trong căn phòng khác đầy căng thẳng.

.

.

5 giờ sáng.

.

.

– Anh không đi sao?- Hắn khoác chiếc áo khoác da màu đen trông rất lịch lãm vào.

Anh lắc đầu:– Anh không nên đi! Lo cho an nguy của Minh Minh trước đã.

.

.

Hắn im lặng 1 chút rồi ngẩng đầu nhìn anh:– Cái đáng sợ không phải là rủi ro, mà đáng sợ nhất là