80s toys - Atari. I still have
Tam Thiên Nha Sát

Tam Thiên Nha Sát

Tác giả: Thập Tứ Lang

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325933

Bình chọn: 7.00/10/593 lượt.

giọt nước mưa trong suốt trượt theo lá trúc nhỏ xuống.

Từ khi hồn đăng được thắp sáng, đã ba năm trôi qua. Bị thần lực ảnh hưởng, trời mưa nhiều hơn khi trước rất nhiều.

Mưa không lớn, chỉ là mưa dây mênh mang trải dài, làm búi tóc hơi ẩm ướt.

Cửa sổ gỗ mở một cánh, bên dưới song cửa là một chiếc giường, Đàm Xuyên đang nằm trên đó, đắp trên người bốn cái chăn bông, vẫn cứ lạnh run người, khuôn mặt gầy guộc hốc hác, trên môi không còn một tia huyết sắc.

Mi Sơn Quân ngồi cạnh cửa sổ, đặt ba ngón tay lên cổ tay gầy guộc của nàng, đầu mày cau chặt.

“Lạnh lắm à? Thế thì đóng cửa lại.”

Lần này bắt mạch xong, y cũng không nói gì đến chuyện chú văn của quốc sư, đứng dậy toan giúp nàng khép lại cánh cửa gỗ.

“Đừng… Ta muốn nhìn bên ngoài.”

Đàm Xuyên ho khan vài tiếng, một tia máu tươi theo khóe môi nàng chảy xuống. Nàng hiện tại đã không còn đau đớn thống khổ như mấy năm đầu chú văn mới vừa phát tác, tựa hồ bây giờ ngay cả đau đớn cũng chẳng còn cảm nhận được, chỉ là cả người gầy rộc đi, như thể bất cứ khi nào cũng có thể tắt thở mà chết.

Mi Sơn Quân trái lo phải nghĩ, thế nào cũng khó xử, vắt hết óc cũng không biết nên nói với nàng thế nào. Ba năm qua y tìm đến khắp các nơi đất lành núi tiên của vùng Trung Nguyên, phàm là tiên nhân có chút giao tình đều tỉ mỉ hỏi qua, nhưng không người nào có thể giải được lời nguyền của yêu quái thuộc Nam Man hai mươi bốn động. Đế Cơ bị chú văn đáng sợ này hành hạ vô cùng đáng thương, nếu không phải vì vẫn ôm một chấp niệm, thì hai năm trước đã sớm chết.

“Sư thúc.” Nàng đột nhiên gọi y, “Cây trúc xanh có khắc tên kia vẫn sống chứ? Sáng nay ta cũng đã nhìn qua, nhưng không thấy rõ.”

Đôi mắt nàng ngoại trừ những vật gần ngay trước mắt, đã chẳng thể nhìn thấy thứ gì.

Mũi y cay cay, thấp giọng nói: “Yên tâm, nơi này là đất lành của tiên nhân, rừng trúc sẽ không bị nước mưa làm úng chết đâu.”

“Vậy… Cây sáo vẫn đang ở trên ta sao?”

Xúc cảm của nàng cũng đã biến mất, rõ ràng nắm chặt cây sáo như vậy, lại không có chút cảm giác.

“Phải, ngươi còn đang nắm chặt nó kia kìa.”

Đàm Xuyên rốt cuộc an tâm nhắm mắt lại, hơi thở dần trở nên nặng nề, hô hấp có vẻ rất khó nhọc. Mi Sơn Quân cho rằng nàng đang ngủ, giúp nàng kéo lại góc chăn, đứng dậy toan đi, chợt nghe nàng nhẹ giọng nói: “Sư thúc, nếu một ngày kia hồn đăng bị dập tắt, Cửu Vân có thể chuyển thế, ngươi nhắn với chàng giùm ta, ta sẽ ở bên cầu Nại Hà chờ chàng. Chàng không đến, ta tuyệt đối sẽ không uống nước Vong Xuyên, càng không tiến vào luân hồi.”

Mi Sơn Quân chịu đủ đả kích, một chữ cũng nói không nên lời, mũi đỏ lên như cây củ cải, học theo bộ dáng mấy cô vợ nhỏ che mặt chạy mất dạng, xô đổ không ít hoa hoa cỏ cỏ. Đàm Xuyên muốn cười, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy vô cùng buồn ngủ, trong nháy mắt liền chìm vào hôn mê, bất tỉnh nhân sự.

Nàng cũng không biết đã ngủ bao lâu, trước đây ngủ say trong bóng tối không tên, nàng cũng luôn có lúc tỉnh táo. Hôm nay nàng lại ngủ li bì, không thể nào tỉnh lại.

Trong mông lung, phảng phất nghe có người ở đầu giường nói chuyện, giọng nam rất xa lạ, lạnh lùng ngạo nghễ.

“… Kéo dài tới giờ mới đến tìm người, có chưa chết cũng bị tên tiên nhân hèn nhát nhà ngươi hại chết.”

Mi Sơn Quân có vẻ ngậm một cục tức cực lớn, lại không thể phát tác, giọng nói liền trở nên hết sức kỳ quặc mất tự nhiên: “Ít nói mấy lời có có không không này đi! Một câu thôi, cứu được hay không?!”

Người nọ suy nghĩ chỉ chốc lát, liền bật cười không tốt lành gì cho lắm chậm rãi nói: “Được thôi. Ta cứu nàng, điều kiện là sau này ngươi không được chạy tới quấy rối Tân Mi nữa.”

Nửa ngày vẫn không nghe thấy Mi Sơn Quân trả lời, Đàm Xuyên ở trong bóng tối nỗ lực vểnh tai, thình lình có người nâng gáy của nàng lên, đem một viên thuốc lạnh băng tỏa hương thơm nhét vào trong miệng. Cổ họng nàng đã trở nên cứng ngắc, không thể nào nuốt xuống, người nọ liền dùng đầu ngón tay có tiên lực giúp nàng nuốt viên thuốc xuống.

Ngón tay kia mang theo nhiệt khí nóng hổi, theo cổ họng xuống dưới, viên thuốc mắc trong họng liền tan ra, hương khí dày đặc tràn đầy tứ chi bách hài, tựa như nước cam tuyền gột rửa thân thể khô mục của nàng, tinh lực đã mất từ lâu bắt đầu trào dâng, nàng chỉ cảm thấy thân thể chậm rãi trở nên mềm mại, lâng lâng như thể sắp bay lên.

“Viên thuốc này phàm nhân khó mà chịu đựng nổi, nhưng giờ nàng chịu nguyền rủa nên chẳng còn cách gì khác. Sau này phải điều trị bằng tiên lực, chuyên tâm tu hành. Hời cho người rồi, nhận không được một đệ tử xinh đẹp!”

Tay người nọ nhấn mạnh trên ngực nàng một cái, Đàm Xuyên không tự chủ được “a” lên một tiếng, vội vàng mở choàng mắt. Tầm nhìn vẫn có chút không rõ, lờ mờ nhìn thấy người nọ vóc người thon dài, lấy từ ngực nàng một vốc ngân châm, cây nào cũng đầm đìa máu tươi, sau đó xoay người đi ra ngoài cùng Mi Sơn Quân.

“Thứ dùng để nguyền rủa đã được lấy ra, thật là ngoan độc đến không ngờ…”

Tiếng nói chuyện dần dần đi xa, Đàm Xuyên dùng sức chớp mắt, vẫn không thể nhìn rõ thứ gì. Muốn đứng dậy, thế nhưng bỗng nhiên lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mỗi ngón tay đều mề