chàng được vừa lòng thoả ý.
Thiếu nợ chàng nhiều lắm, không ngờ những gì có thể báo đáp chỉ là thế này.
Bóng tối rút dần, phía chân trời hiện ra một tia nắng sớm nhạt màu. Tiếng sáo cũng dần trở nên suy yếu, cuối cùng hóa thành hư vô.
“Cửu Vân… Ta đối với chàng, là toàn tâm toàn ý, chưa từng thay đổi.”
Nói cho chàng nói cho chàng nói cho chàng, ngay giây phút cuối cùng này! Van cầu ông trời đừng làm cho trời mau sáng như vậy! Để chàng nghe thấy! Cho chàng được biết!
Đàm Xuyên chợt quay đầu lại, mảnh sân nho nhỏ trước mắt từ trên xuống dưới chậm rãi hóa thành tro bụi.
Nơi kia là phòng bếp chàng thường nấu cơm, đây là căn phòng vẽ tranh chàng phủ kín giấy Tuyên Thành và bút mực, còn có phòng ngủ, đại sảnh… Không đợi nàng bước tới, cả tòa sân viện nho nhỏ đã đều biến mất, chỉ còn lại một mảnh đất trống hoang vu, mãnh hổ cũng sợ ngây người, ngửi trái ngửi phải một hồi, quay đầu lại vừa ủy khuất vừa nghi hoặc khò khè với nàng, như là muốn hỏi vì sao.
Nàng chỉ lẳng lặng nhìn bóng người còn lưu lại cuối cùng kia, sáo trúc trong tay chàng khẽ lung lay, rồi nhẹ nhàng rơi trên mặt đất. Dường như chàng nói gì đó, thế nhưng quá khẽ, bị gió thổi tan, nàng cái gì cũng nghe không rõ.
Con người thanh đạm như mực kia, rốt cuộc cũng phiêu tán như làn khói, tựa như chưa từng tồn tại trên thế gian này.
Đàm Xuyên bước hai bước, hai chân bỗng nhiên không còn sức lực, mềm nhũn ngã xuống, ôm lấy đầu gối cuộn tròn mình lại.
Bầu trời phương tây dần dần trở nên u ám, hồn của yêu ma khắp mười phương bị hồn đăng gọi tới, ngưng tụ thành đám mây đen vĩnh viễn sẽ không tiêu tan, hồn đăng không tắt, thì mây yêu không tan.
Sợ hãi loại thần lực này, mãnh hổ co người không ngừng run rẩy, ô ô i ỉ, như là đang khóc.
Tâm nguyện duy nhất cả đời nàng chính là lúc này, thiên hạ không còn yêu ma, bách tính chịu giày vò của bọn chúng đã được giải thoát rồi.
Nàng cứu biết bao người bị yêu ma giày vò trên thế gian này.
Sau đó, trơ mắt nhìn thế giới của chính mình vỡ vụn thành từng mảnh, hoàn toàn sụp đổ.
Giờ đây, nàng có thể vui vẻ rồi chứ?
Không ai trả lời, Đàm Xuyên ôm chặt đầu gối, nhìn không chớp mắt cột mây đen xoay tròn, ngồi trọn một ngày đêm.
Nàng sẽ đi đâu đây? Nàng nên đi nơi nào? Kế tiếp muốn làm gì? Cùng ai sống đến bạc đầu? Cùng ai sinh con đẻ cái, ngồi bên nhau trước rừng trúc chỉ vào trúc xanh có khắc tên trên đó, cười đùa chuyện tình yêu năm nào?
Thế giới này rất lớn, nhưng không có một Phó Cửu Vân thứ hai.
***
Lúc Mi Sơn Quân tới, trời đã tối rồi. Y tức đến điên người, thậm chí xe bò cũng không thèm ngồi, trực tiếp cưỡi mây đạp gió xông tới, vừa tới nơi đã gào lên: “Sao lại đốt hồn đăng vội thế? ! Không phải bảo các ngươi trước khi đốt đèn thì báo ta một tiếng hay sao? !”
Đàm Xuyên vẫn ngồi dưới đất, thậm chí không hề nhúc nhích, dường như căn bản không nhìn thấy y.
Mi Sơn Quân thấy rõ người ngồi chỗ tối kia là nàng, cực kỳ hoảng sợ: “Ngươi không chết?! Thế hồn đăng làm sao có thể… A! Ta biết rồi! Là vị cô nương kia! Nàng ta và ngươi… Nàng ta và ngươi có quan hệ huyết thống! Lúc trước sao ta không nghĩ tới?! Là nàng ta thắp sáng hồn đăng!?”
Đàm Xuyên mấp máy môi, thấp giọng nói: “Sư thúc… Ngươi đến tìm Cửu Vân? Chàng đã không còn…”
Mi Sơn Quân sắc mặt xanh lét: “Ta đương nhiên biết! Hồn đăng cũng thắp rồi, hắn có thể sống mới là gặp quỷ! Hắn ép ta phát thệ không cho ta nói, nhưng, nhưng mà ta nên sớm nói cho ngươi mới phải… Ta nên sớm nói cho ngươi…”
Đang nói đột nhiên ngừng lại, y hoảng sợ nhìn gương mặt đột ngột biến sắc của Đàm Xuyên, nàng đứng lên, đi vài bước về phía y, nâng tay làm như muốn túm lấy y hỏi cho ra nhẽ, sau một khắc lại đột nhiên ngã ngồi trên mặt đất, thẫn thờ không nhúc nhích.
—— nàng nhất định phải châm hồn đăng, tuyệt đối không chừa đường sống? Dù cho ta sẽ phải mất mạng, cũng vẫn muốn kiên trì?
—— Chàng, chàng cũng đừng nói là muốn tự tử vì tình… Ha hả, loại chuyện này so với phong cách xưa nay của chàng không khỏi một trời một vực.
……
Nguyên lai, chàng đã nói, thực sự đã từng nói, chỉ là nàng chưa bao giờ tin tưởng, thậm chí còn nói đùa một câu ác liệt. Cho nên sau đó hỏi lại chàng, chàng khăng khăng đó chỉ là lời xằng bậy.
Chàng cố tình cho nàng một lời nói dối tàn nhẫn nhất, cũng là lời nói dối vụng về nhất, sao nàng lại tin cơ chứ? Vì sao lại tin?
À, nàng lựa chọn tin tưởng một lời nói dối, bởi vì như vậy chính nàng có thể thoải mái dễ chịu hơn một chút, khỏi phải ở trong hồn đăng cảm thấy thống khổ khó xử về chàng.
Nguyên lai… Nguyên lai đến cuối cùng, người phải chết không phải là nàng, đêm đó triền miên ôm ấp trong tuyệt vọng, đêm đó trông mong bình minh không bao giờ tới, là chàng.
Phải rồi, phút cuối cùng trước khi đi, có phải chàng đã nói với nàng điều gì? Dù có muốn thế nào, có vắt óc suy nghĩ thế nào, nàng cũng chẳng thể nhớ ra.
Nàng vẫn muốn biết, vẻ mặt của chàng khi đó thế nào, được giải thoát? Không nỡ? Hay vẫn mỉm cười nhợt nhạt mạn bất kinh tâm như trước?
Quên đi, khỏi cần suy nghĩ. Đi hỏi chàng chẳng phải sẽ biết hay sao? Biện pháp đơn giản như vậy lẽ ra nàng