gây ra, mặc dù sự ra đi của người bạn yêu không phải là lỗi của bạn. Trả giá. Đó là một quy luật tất yếu rồi, vì đời là một thứ khốn nạ.n và tởm lợm kết tinh từ vô vàn những thứ khốn nạ.n và tởm lợm khác. Chuẩn men!
– Wa! Nhà cậu đẹp giống như một cái dinh thự ấy! – Con Liên vừa say sưa ngắm bức tranh chiều thu Hà Nội trên tường vừa khen lấy khen để.
– Tất nhiên! Nhà tớ mà! – Madi cười đắc chí – Thấy sao? Muốn về làm dâu nhà tớ không?
– Cơ mà nhà này đâu có con trai, cậu là con một mà!
– Có “anh” đây chứ ai? – Madi chỉ vào mình, cưa lựu đạn – Còn ai đẹp giai mà tài năng như anh nữa?
– Nói mà không biết ngượng! – Thằng Nodi cười bó tay với nó – Đúng là nổi loạn!
– Les mất rồi! – Thằng Exdi ngán ngẩm.
– Hê hê, tớ không phải là les, tớ là con trai mạnh mẽ. Nào, giờ thì vào thăm phòng tớ thôi!
So với khung cảnh lạnh lẽo ngoài kia, phòng của Madi là một thế giới khác, có chất riêng và rất lạ. Đó là một căn phòng rộng, đủ cho 10 người sống, đập vào mắt là những bức tường với 4 tông màu khác nhau: đỏ – đen – trắng – vàng. Hai cái cửa sổ cỡ bự với cửa kính trong suốt, có thể nhìn ra khu vườn đầy cây cảnh xanh tươi ở dưới và cả một góc phố nhộn nhịp. Rèm cửa thêu đầy hình đầu lâu xương sọ, hai bên treo đầy chuông gió tự chế từ đồng xu, vỏ ốc đến cả giấy bìa… tạo nên những âm thanh vui tai mỗi khi có em gió nào nghịc ngợm bay vào. Các đồ vật trong phòng nó bài trí và màu sắc chả khác gì phòng con trai, dán đầy hình mấy cha đạo diễn nổi tiếng thế giới, nhất là George Lucas, rồi cả hình mấy tay rapper nó thích…,Cái giường thì to tổ bố dễ 10 người nằm không hết, nhìn mỏi cả mắt. Đó là chưa kể đến cái bàn học to và dài kế bên một cái kệ sách hiên ngang toàn sách tiếng nước ngoài dày cộm mà tôi nghi ngờ là nó chưa từng động vào, truyện kinh dị và manga đủ thể loại. Nó bảo thứ được yêu thích nhất là giàn máy tính siêu hiện đại kia, cùng với đủ thể loại Ipad, máy game, loa cỡ lớn nhỏ…cùng đám gấu bông đen thùi lùi…
– Cho tớ cái chuông gió này nhá Madi, nhìn dễ thương quá! – Con Liên tỉnh như sáo, trèo lên cửa sổ gỡ một cái chuông gió ngồ ngộ kết từ những cái cúc áo với màu sắc khác nhau khá là bắt mắt.
– Dễ thương chứ hả? Nhưng mà không cho cậu được đâu vì đó là quà bé Subi tự làm tặng tớ đấy , hehe…
– Subi hả? – Con Liên đang hí hửng xem cái chuông gió thì ngó qua tôi, cười rất không trong sáng – Hehe, quả là một cô bé đa tài!
Ừ, đa tài lắm, tài cua trai nè, tài mặt dày nè, tài thần kinh nè…
– Hôm nay nó không tới chơi hả? – Thằng Exdi hỏi Madi, thằng này cũng biết con bé quạ đen kia lâu rồi, nhưng rõ ràng là không phải quan hệ bạn bè bình thường. Giữa tụi này có cái gì đó mà tôi hỏi thì nó giả điên không chịu nói.
Thằng Exdi vừa dứt câu thì chất giọng trong trẻo đến phát ngán của ẻm quạ đen vang lên từ ngoài cầu thang: – Chị Madi ơi nhà có khách hả?
Quá hay, vừa nhắc Tào Tháo xong, làm như thiêng lắm vậy!
Mái tóc đen dài ngang eo không-thể-mượt-hơn, đôi mắt đen long lanh thu hút cùng nụ cười lãng mạn pha tinh quái, da trắng mịn không tì vết, body chuẩn, chân thon dài hơn người mẫu teen, nàng quạ đen xuất hiện với vẻ ngoài hoàn hảo như mọi lần. Nó đẹp dã man tàn bạo đủ để làm lu mờ hầu hết những đứa con gái đứng bên cạnh, nhưng tất nhiên là chỉ với mấy thằng mới gặp nó lần đầu. Còn với bọn tôi thì chả có gì đặc biệt lắm.
-Em làm gì mà đến trễ vậy? Biết ai đây không? – Madi cười thân thiện, chỉ vào bọn tôi.
Không biết mới lạ. Quạ bám theo tôi nhiều đén nỗi dễ tất cả người quen của tôi nó đều biết ấy chứ!
– Hế lô mấy anh chị, chúng ta lại gặp nhau rồi!- quạ đen lần này có sự khác biệt, không bay tơi quàng tay tôi như những dịp trước nữa mà chỉ đứng cười kiểu tiểu thư ngoan hiền. Tuy nhiên cặp mắt nó cứ dán chặt vào tôi thiếu điều muốn đốt cháy tôi bằng ngọn lửa chết tiệt nào đó tự nó tưởng tượng ra. Chả hiểu sao nó nhìn cái mặt tôi đến mòn rồi mà vẫn chưa thấy chán. Sến quá đi! haha…
– Ớ? Em quen hết tụi này à?- Madi tròn mắt hỏi quạ đen, ngạc nhiên lắm lắm.
– Hihi, bọn em là bạn TỐT mà! – Quạ cười vui vẻ, tay đan vào nhau một cách thú vị.
– Quá tốt ấy chứ! Bé quạ đáng iu của chị! – Con Liên chạy sang quàng vai Subi, nói một cách ẽo ợt đến sởn gai ốc.
– Chị quá khen! Chị Liên dễ thương của em! – Nàng quạ tởm không kém, tặng vào má con Liên một cái kiss rõ kêu.
Không biết vì cái khỉ mốc gì mà con Liên cực khoái ủng hộ cái vụ theo đuổi của nàng quạ này, nó luôn bảo tôi: “Tao thấy em í dễ thương mà! Mày chảnh vừa thôi.”
Hai thằng Nodi và Exdi cười trông gian tà hết sức. Mấy thằng khốn.
– Hai người là gì của nhau vậy? – Tôi ngán ngẩm hỏi Madi, nãy giờ nàng này vẫn shock vì đọ thân mật của “quạ” với Badboy
– Em là con của bố chị ấy đó anh, kiểu giống anh Exdi ấy! – Quạ cướp lời, giọng hí hửng vô cùng, không quên liếc mắt đưa tình với tôi một cái rất chi là ngọt ngào.
Con luôn á? Lào già đó định mở lớp đào tạo thanh thiếu niên thô bỉ đồi bại xuyên quốc gia thủng lục địa sao?
– Và là em ruột của Godi nữa! – Madi chêm vào, tay vuốt vuốt bộ râu giả tưởng một cách thích thú.
– Em của Godi á? – Con Liên v