là trang bị tăng lượng máu tối đa. Những trang bị mà Đường Hoa đánh ra được từ trước đến giờ đều khác thế này, hoặc là tăng bạo kích, tăng máu, hoặc là một loại thuộc tính nào đó thôi. Hoặc chỉ tăng bảy loại thuộc tính chứ không tăng loại khác. Nếu mà trang bị lên bộ này, vậy Sát Phá Lang có xuất ba lượt Nhân Kiếm Hợp Nhất cũng chưa chắc có thể giết nổi mình. Còn có cặp nhẫn này nữa, hoàn toàn là sản phẩm dành riêng cho mấy kẻ ăn may hết.
“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn!” Sương Vũ cười nói: “Trọn bộ mớ trang bị này tổng cộng là 4300 kim.”
“Ngươi đi cướp đó hả?” Đường Hoa dập một tờ ngân phiếu lên trên mặt bàn: “Có điều… Ta lại thích mấy cô nàng ăn cướp xinh đẹp như ngươi đấy.”
“Đáng ghét!” Sương Vũ không khách khí thu ngân phiếu vào, bộ trang bị này không phải cứ dùng tiền là mua được. Chuyện này thì bạn bè là bạn bè, tiền bạc là tiền bạc, vì bộ trang bị này cũng không phải là của nàng, mà số lượng lại có phần lớn, nếu không lấy tiền thì về sau có khả năng sẽ không còn làm bạn bè được nữa. Nhìn lại Đường Hoa với Tôn Minh, nếu mà nói lấy tiền thì sẽ có vẻ tổn thương tình cảm lắm.
* * * * * *
Không chỉ có bọn Sương Vũ hỗ trợ, mà cả bọn Thiếu Gia, Nhất Tiếu cũng góp vốn gửi đến cho Đường Hoa mười hai viên thuốc hồi pháp ngay tức khắc, mười hai viên thuốc hồi máu ngay tức khắc. Tuy mỗi viên chỉ bổ sung có ba phần máu hoặc pháp lực, nhưng ăn ở chỗ chúng bổ sung trong nháy mắt, chính là những loại thuốc bảo mệnh siêu cấp có giá mà không gặp hàng, ngoài thị trường không hề có bán, chỉ có thể là do người chơi tự luyện chế thôi. Mà cho dù là người chơi tự luyện chế, những dạng tài liệu cần thiết không những đều phức tạp, mà còn phân tán tứ xứ vô cùng khó kiếm nữa. Những loại tài liệu này lại không phải là do đánh quái rơi ra, mà người chơi phải leo núi vượt ghềnh để tìm đào.
* * * * * *
“Cảm giác có bạn bè thật là tốt!” Đường Hoa nhìn lại đám trang bị và những món đồ trong túi Càn Khôn mà không khỏi cảm thán một tiếng.
Tôn Minh giống như biết suy nghĩ của hắn vậy, nói: “Ngươi đối xử với bạn bè không tệ, tất nhiên bạn bè sẽ không khoanh tay đứng nhìn khi ngươi gặp nạn. Thế nào, đã nghĩ ra sẽ đi đâu độ kiếp chưa?”
“Chưa!” Đường Hoa lắc đầu, nếu muốn kiếm điểm âm công đức thì rất đơn giản, cứ tìm cái thành trấn nào đó đánh NPC là được ngay. Duy chỉ có cái ma kiếp là thật không biết nên đi đâu để độ cả.
“Vạn sự đều ổn hết rồi, chỉ còn thiếu gió Đông thôi.”
Có tin nhắn: “Gia Tử, Sát Phá Lang đang theo dõi ngươi đấy, cách ngươi chừng 50 dặm. Ba tiếng đồng hồ rồi vẫn bảo trì cự ly như thế.”
“Dò xét tiếp!” Người gửi tin này dĩ nhiên là bà thầy bói Tinh Tinh rồi, người còn đáng sợ hơn trời, Đường Hoa không thể không làm chuẩn bị được. Có bà thầy Tinh Tinh, khi cần thiết hắn hoàn toàn có thể đảo điên cả âm dương, lừa dối Vạn Vật Khô Vinh được.
“A! Ta nghĩ ra một chỗ rồi.” Đường Hoa vui mừng vô kể.
Tôn Minh hỏi: “Nơi nào?”
“Quỷ cốc!”
* * * * * *
“Ngươi hay thật đó, lại muốn tới môn phái của ta độ kiếp đấy.” Tinh Tinh khóc ròng, qua cơn ma kiếp này, các trấn Đông Tây Nam Bắc ít nhất sẽ có một trấn hóa ra tro mất.
“Ta cũng có muốn đâu!” Đường Hoa nhớ lại hồi giúp Tinh Tinh làm nhiệm vụ đầu tiên là bắt hồ ly, con hồ ly này tránh né bên trong Quỷ cốc là vì muốn trốn thiên kiếp, khiến người của Thiên Đình không thể tìm thấy bóng dáng nó. Nghĩ đến Quỷ cốc, rồi lại nghĩ đến lời Đường Tăng nói, đúng là không có nơi nào thích hợp hơn chỗ này.
Tinh Tinh giơ tay: “Ta phải thương lượng lại một chút với sư phụ ta, nếu không sư phụ ta mà không đồng ý, đồng thời lại đại diện cho Thiên Đình tiêu diệt ngươi thì ta cứu không nổi đâu.” Tinh Tinh nói ngay đến trọng điểm, đó là chết bao nhiêu NPC nàng cũng không quan tâm, chỉ đừng có chọc cho sư phụ nàng bốc lửa lên, thay trời hành đạo, vì dân trừ hại, lúc đó thì phiền phức lắm.
* * * * * *
Hiệu suất của Tinh Tinh rất cao, rất nhanh đã thỉnh được mệnh lệnh của sư phụ. Có điều Quỷ Cốc tử lại muốn gặp mặt Đường Hoa một lần, cho nên Tinh Tinh bèn xuất cốc mở đường nghênh đón Đường Hoa và Tôn Minh tiến vào Quỷ cốc.
Ba người cùng ngồi xuống mặt đất, tiểu đồng của hệ thống dâng ba cốc chè xanh lên.
“Một chút xíu lòng thành.” Đường Hoa vội đẩy hộp giấy trong tay qua.
“Đút lót à?” Quỷ Cốc tử cười mà như không phải cười, hỏi.
“Không phải! Ngài là sư phụ của Tinh Tinh, mà bọn con lại là bạn rất tốt của Tinh Tinh. Thăm hỏi trưởng bối hẳn phải nên mang theo chút gì đó chứ.” Đường Hoa lại nói tiếp: “Lại nói, cũng là một chút đồ thanh đạm mà thôi, sư phụ lão nhân gia ngài đây tu vi cao như vậy, sớm đã ích cốc, nhưng đôi khi ăn một chút trân hào, cũng coi như là chuyện vui nho nhỏ vậy.”
“Biết nói chuyện, ta nhận vậy.” Quỷ Cốc tử ra hiệu cho đồng tử mang lễ vật đi: “Có điều… Nơi đây ta không thể cung cấp cho ngươi độ kiếp được… Nghe ta nói trước đã. Con hồ ly kia là vì không thể độ kiếp được nên mới trốn vào trong này, cũng tức là nói nơi này đã nằm ngoài nhân thế, không thuộc quyền khống chế của thiên đạo. Ngươi vào đây có thể tránh kiếp, chứ không thể độ kiếp được.”
“Cái này…” Đường Hoa cố