ại dời tầm mắt sang Đường Hoa đang chạy trốn về phía Tây.
Các BOSS bắt đầu thương lượng…
Có thể khẳng định là tượng phật vàng chắc chắn không ở trên người hai người này, mà ở trong số sáu chiếc bao bị đá ra đợt cuối cùng. Có các khả năng sau đây: sau khi Đường Hoa bị đánh xong đã cầm theo tượng phật bỏ trốn, thứ hai, Đường Hoa không cầm theo tượng phật bỏ trốn, mà là dụ ba BOSS đuổi theo để Tinh Tinh lấy lại tượng phật vừa bị đá đi để bỏ trốn.
Nhiệm vụ thì ở hướng Đông, mà Đường Hoa lại chạy về hướng Tây…
Rất nhanh, lý do vì sao lại cần có tới ba BOSS đã được giải đáp rồi. Một tên BOSS đuổi theo Đường Hoa, một tên lùng sục ngay tại chỗ, còn tên cuối đi theo dõi Tinh Tinh.
* * * * * *
Đường Hoa nhanh, nhưng tuyết ưng lại càng nhanh hơn. Tôn Ngộ Không lộn nhào một cái là mười vạn tám ngàn dặm, mà Kim Bằng đại vương vỗ cánh một cái thì là chín vạn chín ngàn dặm, từ đó có thể thấy, đôi cánh tuyệt đối là công cụ giao thông hàng đầu.
Tuyết ưng nhào xuống tấn công, hai cánh vừa giương lên, đã có ngàn vạn mẩu băng vụn bao trùm khu vực mấy mẫu đất. Vậy mà còn chơi tiên thuật hỗn hợp gió – tuyết nữa… Đường Hoa bèn phóng lửa ra, đánh trả lại. Từ giữa đám lửa lại có hai con rồng lao ra, không những phá xuyên những miếng băng vụn kia mà còn phân ra trái phải kẹp tới tuyết ưng nữa.
Coi ca ca đây là con dê béo à? BOSS cấp 65, tuy Đường Hoa vẫn bị cấp bậc đè ép nên có 1/3 đòn đánh là không trúng, và tuy Đường Hoa là người chơi, nhưng nhất định phải nhớ kỹ điều này, luôn độc chiếm vị trí đầu trên bảng cao thủ, Đường Hoa cũng không phải là một cục đất sét dễ nắn. Đòn này của Đường Hoa nằm ngoài dự kiến của tuyết ưng, nó vẫn luôn nghĩ rằng Đường Hoa sẽ tiếp tục bỏ trốn, nhưng không ngờ người ta không những không có ý định bỏ trốn, mà dường như còn có ý định xỏ lụi mình nữa.
Qua lại vài chiêu, rốt cục tuyết ưng cũng biết được rằng không những người này có ý định xỏ lụi mình, mà còn có thực lực đủ để làm điều đó. Từ bên trong hai con rồng lửa kia đột nhiên xuất hiện hàng trăm tiểu quỷ, túm lấy cánh của tuyết ưng kéo về phía biển lửa. Tuyết ưng vội giương cánh lên, gắng thoát khỏi sự níu kéo của đám quỷ này. Nhưng không ngờ hai con rồng kia lại hợp nhất với nhau, biến thành một quả cầu lửa thật lớn nện từ trên đầu mình nện xuống.
Dính mục tiêu rồi, Đường Hoa tức khắc trông thấy sinh mệnh của tuyết ưng tụt mất ba phần ngay. Y như hắn dự đoán vậy, tuyết ưng lấy thuộc tính nước làm chủ, gió làm phụ, vậy tất nhiên thuộc tính sét với lửa phải bằng 0. Hồng Liên lại được xuất ra, Đường Hoa nhe răng cười: cho ngươi biết cái gì gọi là địa ngục này, đốt chết ngươi luôn.
Tuyết ưng dù sao cũng là BOSS, cũng có trí thông minh cao, nó biết giữa địa ngục Hồng Liên này mình tuyệt đối không ăn nhậu gì nổi, bèn lập tức thăng lên cao, vọt thẳng vào màn sương mù trên đầu rồi nhìn xuống Đường Hoa, chuẩn bị thoát ly chiến đầu để khôi phục sinh mệnh. Nó biết rằng Đường Hoa chắc chắn sẽ không dám đến gần đám sương mù này. Kẻ chơi lửa tinh thuần đến như thế, tất nhiên thuộc tính nước phải bằng 0.
Đường Hoa quả thật không dám lên, càng tiếp cận với màn sương, sinh mệnh của hắn lại càng mất nhanh hơn. Hắn uống thuốc, dừng giữa không trung chờ thoát ly chiến đấu.
Một phút sau, hai bên đều thoát ly chiến đấu, tuyết ưng bắt đầu chầm chậm khôi phục lại sinh mệnh thì đột nhiên phát hiện bên Đường Hoa đang ào ào phát sáng, nó cúi đầu nhìn lại, tức thì hồn phi phách tán. Hậu Nghệ Xạ Nhật cung, Cửu Thiên Toán Xích, tiên kiếm lục giai – Phi Lãng! Lực công kích siêu cấp, tỷ lệ trúng đích siêu cấp…
Phi Lãng là thanh tiên kiếm duy nhất trên người Đường Hoa, là thanh tiên kiếm tam phẩm do năm đó xử lý Ngọc Tiêu nương nương trên Thái Sơn mà có được, rồi hắn sử dụng mãi cho tới nay. Đường Hoa đã sớm cảm thấy thanh tiên kiếm này không xứng với mình rồi, cấp bậc thấp quá mà. Lục giai thì không nói, mà còn là tam phẩm nữa, hơn nữa mức tăng tốc độ cũng chẳng rõ ràng. Đương nhiên tiên kiếm thì lực công kích cao, nhưng Đường Hoa lại là một tên pháp sư tu luyện tiên anh, lực công kích có cao đi nữa cũng chẳng có can hệ gì tới hắn cả.
Nói tuy là nói vậy, nhưng hắn vẫn có chút đau lòng. Cố định cố điếc làm cái gì chứ, có thể bán được thì tốt quá rồi.
“Bắn!” Đây là lần thứ hai Đường Hoa bắn cung phiên bản tiên kiếm, chỉ thấy một ánh cầu vồng từ trong tay hắn bắn ra, kéo theo những khí vị lạnh buốt xung quanh, cơ hồ trong nháy mắt đã chạm đến lồng ngực của tuyết ưng, rồi trong chớp mắt đã xuyên qua ngực của nó, bắn cho màn sương kia bị thủng một lỗ lớn, quả là có thần binh tiên khí, ta là vô địch. Chỉ có điều hơi mắc mà thôi…
Chết chưa đó? Đường Hoa rơi vào trong trạng thái mù một phút, hắn không nhìn thấy được hiện trường, cũng không thấy hệ thống nhắc nhở gì cả. Uống hai viên thuốc trước cái đã… Mới qua hai ngày, hắn đã cảm thấy mình biến thành Hoàng Tử Hao Thuốc mất rồi. Năm cụm dược phẩm, mỗi cụm 99 viên, vậy mà giờ còn dư lại không đến 50 viên. Tuy Đường Hoa rơi vào trong trạng thái mù, nhưng cũng không bị lạc hướng. Tuy không có Lượng Thiên xích tăng thêm uy
