XtGem Forum catalog
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211991

Bình chọn: 7.5.00/10/1199 lượt.

ời nào đó nghi là Sát Phá Lang thì báo cho hắn biết.”

“À!” Với mình thì đã giáp mặt nói chuyện rồi, chẳng trách mà không có nhắn tin.

Sát Phá Lang dè dặt hỏi: “Ngươi còn chưa có báo đó chứ?”

“A… Ta quên mất rồi…” Mặc Tinh cười hè hè một tiếng.

“Bà cố nội ơi, con sai rồi.”

“Vậy Gia Tử là…?”

“Là người tốt.”

Con nhãi này… Đường Hoa cảm động rơi lệ đầy mặt: Có thưởng!

* * * * * *

Ba người ra khỏi khu vẫn thạch, liền thấy được một đoạn đường bình thường hiếm hoi. Con đường này thẳng tăm tắp, trên đó cũng không có sương mù dày dặc. Điều duy nhất khiến người ta phải phát điên là nó có phân nhánh. Đương nhiên cũng có tin tức tốt: sau khi dò hỏi trọng tài bên ven đường, ba người được biết hiện giờ tổ của họ là tổ dẫn đầu, những người vốn ở trong hàng dẫn đầu đều đã chết trận cả rồi.

Ở giao lộ có một biển cảnh báo, Đường Hoa bước tới, lẩm nhẩm: “Đường Âm Dương, bên trái là đường Âm, bên phải là đường Dương. Một khi đã chọn, không thể quay lại được.”

Sát Phá Lang: “Theo cách hiểu chính xác thì: một đường là đường xuyên qua âm phủ, có khả năng sẽ gần hơn, nhưng lại không dễ đi. Còn đường còn lại là đường dương gian, dễ đi, nhưng mà xa.”

Cứt chó! Đường Hoa thầm mắng một tiếng trong lòng. Chỉ số thông minh của hệ thống há có thể phỏng đoán theo kiểu vậy à? Mấy con đường này chắc chắn có bẫy, hơn nữa mười phần có tám, chín là nằm ở đường Dương. Anh bạn à, đối phó với hệ thống thì phải nghĩ theo lối ngược lại. Đương nhiên không bài trừ khả năng hệ thống biết ngươi sẽ nghĩ theo lối này, hắn sẽ làm ngược lại, vậy ngươi sẽ phải nghĩ ngược lại tiếp… Có điều nói thế nào thì nói, Đường Hoa không muốn cho Phong Hỏa giảo hoạt hơn Đông Phương Gia Tử, bởi vậy đành nhịn đấm ăn xôi.

“Đường Dương!” Mặc Tinh giơ tay. Nàng tuy biết cầm nã cận chiến, đồng thời cũng gan to bằng trời, nhưng lại có duy nhất một thứ khiến nàng sợ – quỷ. Dạng tâm lý này khiến cho cha nàng là thủ lĩnh bộ binh của ngân hà rất là bực bội, nhưng cho dù có huấn luyện thế nào cũng vô dụng, dù sao Mặc Tinh cũng là con gái mà…

“Phong Hỏa, ngươi nghĩ sao?” Tuy Sát Phá Lang đã quyết định đi theo bước chân vĩ đại của Mặc Tinh, nhưng hắn vẫn cho rằng tốt nhất nên trưng cầu ý kiến của Đường Hoa một chút, coi như là một sự tôn trọng tối thiểu vậy.

Đường Hoa nghiêm nghị nói: “Ngày hôm qua, trước khi đại sư đi đã nói riêng với ta: dương chết âm sinh.”

“Nhân sinh xưa nay ai không chết.” Sát Phá Lang mong mỏi nhìn Đường Hoa: huynh đệ, cho ta chút thể diện đi. Chẳng phải chỉ là 5% kinh nghiệm đó sao, cùng lắm lát nữa đi lại từ đầu thôi, được chạy cùng với Mặc Tinh thì dù không giết được lão Tề ta cũng vui lòng.

“Nếu ngươi nhất định phải kiên trì…” Đường Hoa khóc, theo tin tức mặt ngoài thì có thể phân tích ra rằng đường Dương chỉ có chết chứ không có sống, nếu không đám người dẫn đầu làm gì mà bị diệt hết như vậy chớ. Bởi vì dù tính như thế nào đi nữa, xác suất đám người dẫn đầu chọn đường Dương vẫn lớn hơn xác suất chọn đường Âm rất nhiều.

Sát Phá Lang rất hài lòng, quay qua nói với Mặc Tinh: “Đã Phong Hỏa cứ kiên trì chọn đường Dương, ta đành gắng mà theo vậy.” Câu này nhất định phải nói ra, đặng lát nữa rủi thật sự có chuyện, vẫn còn có thể đổ thừa rằng Đường Hoa ngu dại được.

Vì thế ba người nhắm hướng đường Dương mà sải bước.

* * * * * *

“Ây! Ngươi có cảm thấy mặt trời cách chúng ta càng lúc càng gần không?” Mặc Tinh hỏi.

Đường Hoa đáp: “Ta đang nhớ tới sự tích hai đứa trẻ cãi nhau về mặt trời.”

“Không phải vậy đâu, Phong Hỏa.” Sát Phá Lang cũng thấy không ổn: “Quả thật mặt trời đang càng lúc càng lớn đó.”

“A!” Mặc Tinh kêu hoảng một tiếng: “Ta bắt đầu rớt máu này, hệ thống nói bởi vì ta đang ở trong hoàn cảnh quá nóng đấy.”

“Ta cũng vậy!” Sát Phá Lang với Đường Hoa cũng lần lượt được hệ thống thông báo, ba người đã tới giới hạn bắt đầu rớt máu rồi.

Mặc Tinh ra vẻ rất là thông minh, giơ ngón út lên: “Ta biết rồi, đường Dương là đường cực nóng, còn đường Âm là đường cực lạnh.”

Lúc nào cũng phát hiện trễ! Đường Hoa thở dài một hơi, Sát Phá Lang người ta tốt xấu gì cũng vì nữ nhân mà chết, còn mình thì sao? Biết rõ ràng là đường chết mà còn ngoan ngoan đi theo, có oan lắm không? 5% kinh nghiệm cũng có thể khiến cho người ta đau lòng mấy ngày đấy. Có điều lại phải nói, hệ thống sẽ không bao giờ bố trí một con đường chết cho ngươi cả, đây không phải là tác phong của nó. Nhất định phải có một con đường có thể đi, nhưng có phần khó phát hiện mới đúng. Hoặc là phức tạp như một phương trình toán học, hoặc là đơn giản như một vấn đề của trẻ lên ba. Vậy tới cùng là cái gì đây?

“Có lẽ chúng ta chạy nhanh hơn một chút thì có thể chạy qua được đấy.” Sát Phá Lang phát biểu nhận định của mình.

Đường Hoa khinh bỉ, đây là điều mà con nít hai tuổi cũng có thể nghĩ ra được, điều mình muốn tìm là điều mà con nít ba tuổi mới có thể nghĩ ra.

“Không được đâu, không thể chạy.” Mặc Tinh than vãn: “Mặt trời càng lúc càng lớn, thuốc đã không theo kịp mức tiêu hao của sinh mệnh rồi.” Nói ‘càng lúc càng lớn’ ở đây là đúng thật ‘càng lúc càng lớn’, bầu trời đã có một phần ba