Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211972

Bình chọn: 8.00/10/1197 lượt.

chỉ có lẻ loi ba người, mần răng giết lão Tề được?

Mặc Tinh nói: “Ngươi tỉnh lại đi, không thấy bên người lão Tề có tám chiếc máy bay hộ vệ đó à, chưa chờ người đánh vỡ được phòng ngự của máy bay lão Tề, đã sớm bị bọn hộ vệ chém thành mười tám khúc rồi. Tuy ngươi cũng là hộ vệ, nhưng đám hộ vệ bên người lão Tề đều là người Song Sư cả, ngươi muốn trà trộn vào trong đó thì không nổi đâu.”

“Cho nên mới cần có nhiều người… Phong Hỏa, ngươi có nhận xét gì không?” Sát Phá Lang đột nhiên nhớ lại, lúc này dường như còn phải trưng cầu ý kiến của Đường Hoa nữa.

“Ta?” Biện pháp không phải là không có, hơn nữa dựa theo nguyên tắc không cần giết người, chỉ cần tín vật của Sát Phá Lang mà nói thì có một biện pháp cực kỳ đơn giản, vừa nhanh lại vừa tiện, đó là thu mua một tên hộ vệ, nhờ hắn khi đám thích khách tấn công thì lén xử lý lão Tề, chẳng phải sẽ xong ngay sao? Cái gì? Thu mua không được? Cho xin đi, đây là trò chơi đó, cho dù là trong hiện thực, chỉ cần có đầy đủ ích lợi người ta cũng bán mình mà. Còn có biện pháp hung hăng hơn, đó là Sát Phá Lang tự mình thông báo, ai mần thịt được lão Tề, cầm tín vật đến là có thể đổi được thanh Trục Nhật kiếm kia, lúc đó phỏng chừng ngay cả Phá Toái cũng phản bội luôn ấy chứ. Nhưng mà… Mình sẽ không nói cho hắn biết đâu. Có điều ít người đúng là không tốt thật, mình hầu như không có cơ hội nào để hạ thủ cả. Coi bộ mình cũng đã điên đảo chính phụ mất rồi, đều do con nhãi Mặc Tinh kia cả, giành quán quân cái quái gì cơ chứ… Đương nhiên nếu có thể lấy được chức quán quân thì cũng không tệ lắm.

“Đúng vậy!”

“Người có nhiều hay không thì…” Rối rắm ghê đó, mình đây vừa muốn cả tiền thưởng, vừa muốn cả Trục Nhật kiếm, ý chí không vững vàng thì cứ có kết cục như thế này thôi: “Hay chúng ta cứ chọi đèn Khổng Minh trước đi nhỉ?”

“…” Chỉ số thông minh của tên này không bằng tên kia rồi, ý đồ mưu hại của Sát Phá Lang vỡ nát.

* * * * * *

“Xem ta!” Đường Hoa dùng tư thế tiêu chuẩn khi phóng lao, vung tay ném cục đá ra. Cục đá kia vẽ ra một đường cong xinh đẹp rồi ‘Cang’ một tiếng đập vào thân máy bay. Cái này… Có phải độ lệch có phần lớn hay không? Mình định chọi vào đèn Khổng Minh ở đầu máy bay cơ mà, sao lại trúng đằng đuôi vậy chớ?

“Xem ta!” Mặc Tinh lấy ngón cái với ngón trỏ túm một phần của cục đá, chăm chú nhìn vào mục tiêu, sau đó quát lên một tiếng, dùng thủ pháp phóng dao để ném cục đá ra.

“Trúng!” Ba người nhìn đường bay của cục đá, cùng mừng rỡ, nhưng không ngờ cục đá này đúng là có trúng đèn, nhưng chỉ xuyên qua lớp giấy thôi. Mặc Tinh chỉ chọi thành một lỗ thủng trên thân đèn, chứ chưa trúng bấc đèn được.

Mặc Tinh tức giận vô kể: “Vô sỉ quá, lại bắt người ta phải chọi trúng bấc đèn thì mới được.”

“Mặc Tinh! Chơi vui nhỉ.” Phá Toái nhảy từ trên máy bay hộ vệ xuống trước mặt ba người, Đường Hoa thì hắn biết, có điều hắn vẫn kỳ quái tại sao bên người Đường Hoa luôn có tên người chơi kia đi theo, người này không phải dân Thục Sơn, mà mình cũng chưa từng thấy qua bao giờ, khá là khả nghi đây: “Không giới thiệu bạn ngươi cho ta à?”

“Đây là Phong Hỏa, người này là…”

Sát Phá Lang vội vàng cướp lời: “Đùa Nhũ Nữ!”

“Đậu Hủ Nhũ?” Phá Toái ngẫm nghĩ, quả thật không có ấn tượng, có điều đây không phải là vấn đề, lát nữa nhờ người kiểm tra hỏi thăm là được ngay: “Các ngươi đã vượt qua người khác tới 30 cây số rồi đấy.”

“Bọn họ sao rồi?” Mặc Tinh rất quan tâm tới tình huống của những người cạnh tranh.

“Thảm lắm… Đi đường Dương bị diệt hết sạch, đi đường Âm thì lộ trình tăng thêm 200 dặm. Các ngươi đi đường Âm hay đường Dương đó?”

“Bọn ta…”

Sát Phá Lang đang muốn trả lời, Mặc Tinh đã đáp: “Đường Âm.” Sau đó giải thích trong kênh đội ngũ: “Những người từng đi đường Dương sẽ hỏi vì sao bọn ta không chết, vậy bí mật của chúng ta sẽ bị tiết lộ ngay, sau đó mọi người đều sẽ đi đường Dương cả, vậy chức quán quân sẽ không còn là của chúng ta nữa rồi.”

Phá Toái khinh bỉ: “Ngươi đã bị Gia Tử lây nhiễm rồi, mười câu nói không có câu nào là thật cả.”

“Làm sao mà ngươi biết vậy?”

“Bọn ta có máy bay tuần tra mà.”

“Ta hỏi là hỏi làm sao mà ngươi biết ta bị Gia Tử lây nhiễm ấy?”

“…”

“Phá Toái, ngươi đừng hỏi nữa, bọn ta còn bận đi giành chức quán quân đây.”

Phá Toái thở dài: “Ta đang giúp ngươi đấy, đoạn đường trước mặt nếu chỉ có ba người các ngươi thì nguy hiểm lắm.”

“Vì sao?”

Phá Toái làm vẻ mặt bỉ ổi, ghé sát tai Mặc Tinh, nhỏ giọng: “Con đường phía trước mặt có tên gọi là… Quỷ Đụng Tường.”

“Quỷ đụng tường?” Mặc Tinh tức khắc rùng mình một cái, xoay người nói: “Ta nói… Chi bằng chúng ta chờ nhiều người rồi cùng nhau đi chứ nhỉ?”

* * * * * *

Quỷ đụng tường là một hiện tượng xảy ra lúc trời tối hoặc ở vùng ngoại ô, người ta chỉ đi được quanh quẩn một vòng tròn mà không ra khỏi được. Hiện tượng này là có thực, có rất nhiều người đã từng trải qua. Nhưng ở đây xin không giải thích cặn kẽ, nếu không định mức 5000 chữ hôm nay sẽ đủ ngay!

Đám người chơi hàng thứ hai rất nhiều, không dưới 1000 tên. Trong đây đa số là những người đầu tiên bị chết ở trên hoặc dưới sườn núi, sau đó dùng


Snack's 1967