Polly po-cket
Song Kiếm

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212861

Bình chọn: 8.00/10/1286 lượt.

hiện thực sẽ thành mê tín lừa đảo, nhưng trong trò chơi, nó lại là dạng nghề nghiệp phụ trợ mạnh mẽ nhất.

Những thứ như kỳ môn độn giáp thì khỏi nói, bị lạc đường có thể dùng tiền đồng để chỉ phương hướng, tương đương với hệ thống định vị toàn cầu GPS, trước khi gặp phải BOSS mạnh thì có thể biết đường mà chạy, tương đương với radar siêu cấp, ngoài ra còn có thể giúp đội hữu chuyển biến thuộc tính, tương đương với lá chắn năng lượng trong tương lai… Nhưng khuyết điểm chính là luyện đơn quá chậm, từ hồi tân thủ thôn đến bây giờ, Tinh Tinh chỉ có mỗi một cái kỹ năng là Lôi Điện, không những chỉ có thể công kích đơn thể, mà lực công kích còn chẳng ra làm sao, thời gian cooldown lại dài… Đương nhiên, dùng phi kiếm mà chém thì cũng được, có điều đó lại chẳng phải là kỹ năng, uy lực quá nhỏ. Cho dù là mấy loại sách kỹ năng được buôn bán ngoài thị trường, nàng cũng không thể học được.

Bởi vì những đặc điểm nêu trên, nàng nhất định phải có người giúp đỡ khi luyện cấp làm nhiệm vụ. Luyện cấp thì khỏi nói, nàng là người có thân phận, nhiều kim, bộ dạng lại xinh đẹp, bụng dạ lại tốt, tất nhiên sẽ có người kéo. Mà nhiệm vụ thì… Không phải ai muốn giúp cũng giúp được, chủ yếu là bởi vì nhiệm vụ sư môn của Tinh Tinh gần như không phải đấu sức, hơn nữa làm nhiệm vụ cá nhân, ngươi cũng ngại phải hô hào một đám người chạy Đông chạy Tây với ngươi mà.

Huy Hoàng đánh được, nhưng quá chính trực. Phá Toái đánh được, nhưng quá lọc lõi. Sát Phá Lang đánh dược, nhưng quá lạnh lùng. Đường Hoa vừa đánh được lại vừa gian xảo, đây là chuyện mà người trong nghề đều đã công nhận. Những nhiệm vụ trước kia không cần phải nhờ đến Đường Hoa, nhưng nhiệm vụ lần này quả thật có phần quá khó khăn, có điều bởi vì hồi ở Sơn Hải giới Đường Hoa đã rời bang, khiến nàng cứ mãi ngượng không dám mở miệng, khó khăn lắm chờ được một lần Đường Hoa gọi người hỗ trợ, tất nhiên nàng phải xung phong lên đường đặng có cơ nhờ hắn giúp.

Đường Hoa nghe giọng điệu dè dặt của cô nàng mà cười khổ: “Thực ra ngươi không cần phải nghĩ ta… thanh cao như vậy. Gần đây ta nghèo cứ phải luôn bán thân đấy, tùy tiện lấy lượng bạc ra là có thể mướn được ta rồi.”

“Vậy mướn ngươi một tháng thì bao nhiêu kim?” Tinh Tinh hỏi dò, tên này thì đừng nói là làm nhiệm vụ mà ngay như kéo quái, bảo vệ đều ngon, hắn chính là một cỗ máy thu gặt kinh nghiệm công suất siêu cấp.

“Mỹ nữ, bây giờ không được rồi. Chờ đến khi ta thiếu tiền phải tìm ngươi vay, ngươi hẵng lấy tiền ép ta.” Đường Hoa cười rồi hỏi: “Đã tới chưa, rốt cục nhiệm vụ là gì?”

“Tới rồi!” Vừa nói, Tinh Tinh vừa lấy một miếng ngọc bài ra huơ một cái giữa đám mây, tức khắc mây rẽ ra thành một con đường. Đường Hoa theo nàng bay vào mới phát hiện trong một dãy núi nhìn bình thường như vầy lại có một thế giới khác. Đông, Nam, Tây, Bắc bốn thị trấn nhỏ, tuy không thể gọi là phồn hoa, nhưng lại khiến người ta có cảm giác an bình. Chính giữa chúng là một khe núi, trong đó có chừng mười gian nhà tranh. Tinh Tinh chỉ vào đám nhà tranh giới thiệu: “Đó chính là môn phái của ta, nơi đây có cả ban ngày ban đêm, đến buổi tối có thể trông thấy sao sáng đầy trời. Thế nào? Rất là có hương vị tự nhiên chứ?”

“Khá là… mộc mạc.” Đây là môn phái keo kiệt nhất mà Đường Hoa từng gặp, cho dù là môn phái của NPC mà hắn từng thấy nơi Miêu Cương cũng có tới mấy chục tòa đình đài lầu các lận. Mặt tiền bên ngoài rất là quan trọng, nếu không sao người ta bảo ủy ban xã còn hoành tráng hơn ủy ban huyện chớ, đó là bởi vì người ta không có quyền lớn, cho nên chỉ có thể khoe mẽ bằng mặt tiền. Một danh nhân lịch sử không thua kém Đường Tăng như Quỷ Cốc tử này, vốn đã có nhãn vàng, bây giờ đơn sơ một chút lại có vẻ như mình có phong cách.

Nhưng hiển nhiên Tinh Tinh không định mang Đường Hoa đi bái phỏng danh nhân, nàng kéo hắn trực tiếp chạy thẳng đến trấn Đông.

“Theo như bản ghi chép nhiệm vụ, trấn này tên gọi là trấn Đông Cốc, có dân số 1230 người. Nhưng 5 ngày trước, bên điều tra hộ khẩu phát hiện trong trấn đã có 1231 người. Mà trong thời gian này lại không hề có sự kiện sinh đẻ nào cả. Nhiệm vụ của chúng ta là phải tìm cho ra người dư đó.” Tinh Tinh lại nói tiếp: “Ta đã hỏi qua sư phụ, ông nói kẻ đó thực ra không phải là người, mà là một con hồ ly tinh đã tu luyện ngàn năm, vì muốn nhờ trận Quỷ Cốc tránh né thiên kiếp nên mới đến đây. Theo lời răn ‘trời cao cũng có đức hiếu sinh’, sư phụ đã dặn dò không thể tấn công con hồ ly ấy, ông đưa cho ta một tấm phù chú, bảo ta chỉ cần dán lên lưng nó là được, chuyện còn lại ông sẽ xử lý.”

“Cái này đơn giản lắm mà. Cư dân đều quen biết nhau, tùy tiện hỏi thăm xem có người lạ không chẳng phải là được rồi hay sao?”

“Không! Sư phụ ta nói con hồ ly ấy đã biến thành một cư dân trong này, chỉ cần trong thời gian ngắn ngươi không gặp phải người đó hai lần, ngươi sẽ không nghi ngờ. Đồng thời nghe nói dáng điệu cử chỉ của con hồ ly ấy không khác chi người kia cả.”

“Hồ ly làm gì mà lại không giết người kia đi vậy nhỉ?”

“Ây! Đây là Quỷ Cốc đó. Giết cư dân chẳng phải sẽ khiến sư phụ ta ra tay sao? Sư phụ ta mà ra tay