ị tộc, thêm hơn 20 vạn binh lực của các tộc khác như tộc Tiên Bi, mà dân phu người Hán thì cũng có tới 60 vạn. Trong khi đó, Đông Tấn chỉ có 7 vạn binh Bắc phủ, kẻ lãnh đạo lại là tên Tạ An vô năng, làm sao có khả năng thắng nổi?”
“Ta chỉ biết rằng bên thắng là nước Tấn, hơn nữa đây lại là lịch sử chân thực. Nếu ngài cứ nhất định phải bóp méo lịch sử Trung Hoa, vũ nhục anh hùng của dân tộc thì ngài lấy lại Thiên Thư đi.” Đường Hoa rất tức tối, lão này bị thấm nước vào đầu rồi, trong thế giới thực thì đại biểu của Viêm Hoàng là nước Tấn chiến thắng, lão lại bảo là do có người làm bậy, hơn nữa lại còn nói Tạ An là một kẻ vô năng, biến một chiến dịch lấy ít thắng nhiều kinh điển thành một màn gian dối của một cá nhân.
“Ai thắng ai thua có quan trọng gì sao?” Xích Tùng tử chậm rãi nói: “Thiên hạ đều như nhau…”
“Rắm! Tất nhiên là quan trọng rồi, quân Nhật xâm lược Trung Hoa khác với Ngũ Hồ xâm lược Trung Hoa à? Lẽ nào ông còn định bảo do có người Trung Quốc xuyên đến ngàn năm trước sửa lại sinh khắc cho nên mới không bị diệt chủng à? Lẽ nào những kẻ kháng Nhật đều là người dốt, đều là người ngu?”
“Ha ha! Lúc triều Thanh thống nhất Trung Quốc, chẳng phải sách sử các ngươi cũng đều trầm trồ khen ngợi đó sao? Ngươi đừng nói tộc Nữ Chân triều Thanh là Hoa tộc nhé, tộc Nữ Chân là một quốc gia, là nước láng giềng của Trung Quốc các ngươi. Thủ đoạn của họ cũng rất kịch liệt, ba lần đồ sát nơi Gia Định, mười ngày trảm thủ ở Dương Châu. Số người bị chết không hề ít hơn so với trận đồ sát nơi Nam Kinh.”
“Đạo bất đồng thì không có tiếng nói chung.” Đường Hoa vung Lượng Thiên Xích lên: “Đánh đi.”
Xích Tùng tử lắc đầu: “Ngươi không phải là đối thủ của ta, tại sao lại muốn chết?”
“Ba lần đồ sát ở Gia Định là bởi vì Nữ Chân đã hạ lệnh ‘Để tóc không để đầu’ đụng chạm đến giới hạn chịu đựng của tộc Hán, còn ông bây giờ vì sửa lại lịch sử nên đụng tới giới hạn của ta. Dù biết là chết, ta cũng nhất định phải phản kháng.”
“Vậy ta hỏi ngươi một vấn đề.” Xích Tùng tử nói: “Triều Thanh tàn ác như thế, vì sao khi nó bị diệt, còn có rất nhiều người Hán vẫn không bỏ được thói quen cắt tóc, ngày ngày hô hào ‘Đại Thanh của ta thế này thế này’ đến vậy?”
“Vấn đề này không có ý nghĩa gì cả, nơi đâu cũng phải có những hạng người đó, Trung Quốc không thiếu anh hùng, nhưng cũng không ít những tên bán nước.”
Xích Tùng tử than một hơi, người mà có lý niệm dân tộc như thế thì sẽ không có khả năng tán thành lý tưởng của mình. Như vậy thì trong lòng người vĩnh viễn cũng sẽ có sự phân biệt đồng loại và dị loại.
Đường Hoa lấy Thiên Thư ra: “Thứ này đã bị cố định rồi, nếu ông có thể lấy lại được thì lấy, đỡ phải làm sư phụ bất đắc dĩ của ta.”
“Ừ!” Xích Tùng tử gật gật đầu, vung tay lên, Thiên Thư đã trở lại trên tay ông ta. Sau đó, một màn hào quang bao phủ Đường Hoa, Xích Tùng Tử giải thích: “Tăng thêm một cảnh giới cho ngươi, coi như là bồi thường cho ngươi vậy.”
Hệ thống nhắc nhở: Cảnh giới tăng lên một giai đoạn mới, tới Luyện Thần Phản Hư. Tốc độ hồi phục khí huyết nhanh hơn; giảm bớt thời gian chờ của kỹ năng, pháp thuật. Trong số những người mà Đường Hoa quen biết, chỉ có duy nhất Thiên Sứ là từng tăng cảnh giới lên. Cảnh giới nàng đạt được là Luyện Khí Hóa Thần, có tác dụng tăng uy lực của kỹ năng thêm 50%.
Dùng Thiên Thư để đổi lấy một tầng cảnh giới, Đường Hoa cảm thấy mình tuyệt đối có lời. Buôn bán lời thì tâm tình tốt, tâm tình tốt thì nhìn Xích Tùng tử cũng thuận mắt hơn. Thấy Xích Tùng tử có phần uể oải, Đường Hoa an ủi: “Vực tinh thần lên đi chứ, chẳng phải ta vừa nói đó sao, người Trung Quốc chấp nhận làm Hán gian nhiều lắm, biết đâu chừng có người sẽ ủng hộ lý tưởng đại đồng không phân dân tộc của ông thì sao.”
Xích Tùng tử lắc đầu: “Thứ mà ta muốn thành lập là một thế giới không có phân tranh, người và người, người và yêu hòa bình chung sống, chứ không phải là thành lập trại tập trung Hán gian.”
“Ha ha, ông cứ thổi phồng đi.” Đường Hoa cười nói: “Ông xem xem, chẳng phải Đa Mao quốc và Thủy Ngư quốc vẫn đánh nhau hết sức náo nhiệt đó thôi? Trừ phi một phương đầu hàng thần phục, nếu không sẽ vẫn còn đánh mãi. Ông cụ ạ, chủng tộc bất đồng, giá trị quan sẽ bất đồng, phương thức sinh hoạt cũng bất đồng luôn, đều là loài người mà còn có xung đột, chẳng lẽ ông còn trông cậy vào chuyện loài người và yêu quái sẽ sống chung hòa bình sao? Đừng nằm mơ nữa.”
“Đây là lý tưởng của ta.”
“Vậy bái bai ngài!”
* * * * * *
Trở lại tầng một Vân Chi Uyên, tâm tình của Đường Hoa hết sức thoải mái, người sư phụ nhận vơ này vẫn luôn khiến hắn cảm thấy không tự nhiên. U u mê mê mà bị người ta nhận làm đệ tử, dù là ai cũng không khoái được. Tuy có phần tiếc Thiên Thư, nhưng người ta cũng đã nói trước rồi, muốn tìm ba đồ đệ giúp ông ta hoàn thành lý tưởng vĩ đại. Mình đã không thích hợp, vậy tất nhiên là phải trả lại đồ thôi.
Người thứ hai bước ra là Sát Phá Lang, hắn nhìn Đường Hoa một cái, rồi ngồi bên người Đường Hoa, nói: “Mẹ nó, bị vào lớp học tẩy não.”
“Tẩy thế nào?”
“Nói người, chim, cá, sâu, dù sao chỉ cần là sinh vật thì đều là ngư