Duck hunt
Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Sẽ Còn Nắng Đợi Nơi Chân Trời

Tác giả: Trà Meo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329312

Bình chọn: 7.00/10/931 lượt.

quả. Cuối cùng anh bỏ vào:

“Mày cứ chuẩn bị xéo đi là vừa!”

Minh Thiên nhìn theo, thầm nghĩ: “Khoẻ đến mấy thì làm sao anh ta thắng được ba mươi võ sĩ nổi tiếng lừng danh thành phố này cơ chứ!” mà không hề biết mình đã đi sai nước cờ…

Ngày 2/6, tại lớp võ của sinh viên trường đại học Đ.L:

“Nè xem cái luật chơi vòng thành phố nè!”

“Năm nay ra luật kỳ quá! Ngày 3/6 sẽ thi đấu giữa những đội trưởng của các đội. Khoảng hơn ba mươi đội chơi tham dự nên sẽ có từng ấy đội trưởng. Đội trưởng nào thắng được từ mười người trở lên sẽ được chọn vào vòng thi của thành phố ngày 20/6 và lúc đó tất cả thành viên các đội sẽ thi đấu để chọn ra đội xuất sắc thi giải quốc gia. Thật là…Còn phải tuỳ thuộc vào đội trưởng sao? Kẻ nào ra luật dở hơi thế?”

Phương Nhi ngồi vắt vẻo trên lan can nghe thế nhảy xuống:

“Có cái quái gì đâu chứ! Đội trưởng này chấp tất.”

“Phương Nhi mà đã đánh thì ba mấy thằng đã là gì nhỉ?” – Mọi người lại nịnh.

“Để tôi đi.” – Giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Hả? Mạnh Bảo! Anh đi sao? Anh làm đội trưởng?” – Cả lớp đồng thanh.

Phương Nhi cũng ngạc nhiên:

“Bùn, anh bảo anh không thi mà?”

“Cô ở lại tập luyện cho cả lớp đi, cái trò đội trưởng này không cần cô tham gia.”

“Thế…anh định tham gia môn gì?”

“Tổng hợp mà, phải dùng tất cả các loại võ để chiến thắng thôi. Cô không cần biết đâu, cứ ở lại chờ kết quả.” – Nói rồi Mạnh Bảo lạnh lùng quay đi.

Dù anh bảo thế nhưng ngày 3/6 cả lớp vẫn lục đục kéo đến xem trận thi đầu tiên. Mới là trận thi giữa các đội trưởng mà sao khán giả đông vậy nhỉ. Phương Nhi xì một cái, trông mấy người đàn bà con gái kìa, đến hình như là để dán mắt vào ông “thầy” đẹp troai lớp cô đây mà. Cô ngồi cùng lũ bạn, chăm chú quan sát phía dưới sân đấu kia. Ừm công nhận là Mạnh Bảo cuốn hút thật. Lần đầu tiên cô thấy anh ta mặc đồng phục võ thuật đấy, bộ đồ trắng tôn lên dáng vẻ cao lớn của anh ta và gương mặt lạnh lùng lại càng “kool” tệ, thảo nào khán giả nữ kéo đến nhiều thế. Nhưng cô cũng hơi lo, Mạnh Bảo ngoại hình ổn thật nhưng vẫn “nhỏ bé” so với ba mươi tên vận động viên cao 1m9, nặng phải…90kg, 100kg kia. To như sumo, trông thật vạm vỡ, đấm ai khéo “nhọ” lắm đây.

Đằng kia, Minh Thiên vẫn ngồi đó, gương mặt tuấn tú nhếch lên nụ cười khinh thường chàng trai lạnh lùng đứng dưới kia.

Nhiều khán giả la ó:

“Nè tại sao lại ba mươi người cùng đấu với một chàng trai vậy? Luật chơi quá kỳ đấy!”

“Bình tĩnh nào mọi người!” – Ông Long giật micro của MC luôn – “Vận động viên Mạnh Bảo nhận đấu với ba mươi người còn lại mà.”

Mạnh Bảo tức muốn bốc hoả, ai nhận đấu với ba mươi thằng này chứ, cái lão Long kia chắc chán sống rồi đây. Nhưng thực tình anh không muốn nhìn mặt Minh Thiên nữa, từ ngày hôm đó…Nên anh phải tự mình đánh trận này!

PÍP! Tiếng còi vang lên báo hiệu bắt đầu.

Một gã đội trưởng to béo hiếu thắng không ngại ngần gì xông vào Mạnh Bảo. Ánh mắt anh quét qua từng hành động của hắn, nhận ngay ra hắn định đấm anh nên lập tức tránh mặt ra nhanh như chớp. Quả nhiên cú đấm của hắn tung ra không kịp lao vào mặt Mạnh Bảo mà ngược lại, cánh tay hắn bị giữ ngay ở cổ tay (chiêu quen thuộc của Bảo nhờ) và chỉ với một tay cùng chiêu võ Judo, Mạnh Bảo quật ngã gã đàn ông to béo trong chốc lát.

“Đội T. đã bị loại! Tiếp!”

Lần lượt từng tên đội trưởng xông vào Mạnh Bảo. Tất cả đều là những võ sĩ siêu đẳng, võ thuật vừa nhanh, vừa khoẻ lại rất dẻo dai, từng cú đấm bước chạy của họ đủ khiến sân đấu rung chuyển. Nhưng chẳng gì rung chuyển được Mạnh Bảo. Anh vẫn rất bình tĩnh, xác định được hướng của đối phương mà né, sau đó chỉ việc tấn công lại vào những chỗ hiểm nguy mà đối phương ít ngờ tới. Mỗi gã anh lại nện một kiểu khác nhau. Cú đá Taekwondo, nắm đấm Karate, các động tác trong các bài quyền Wushu, cú huých tay nhờ võ cổ truyền Việt Nam, rồi mọi thứ khác từ những bước xoạc, cú nhảy, né người,…đều được Mạnh Bảo sử dụng hoàn hảo. Không một gã nào đụng được vào chỉ một sợi tóc của anh, lần lượt bị anh quật ngã với sức khoẻ tuyệt đỉnh mà sinh ra anh đã có được. Khán đài bất động trước anh, đến Phương Nhi cũng phải nổi da gà: “Khi phát huy tất cả sức mạnh là Mạnh Bảo như thế đấy!”. Còn Minh Thiên, anh cứ ngỡ đang nhìn nhầm. Dù biết Mạnh Bảo rất mạnh nhưng đâu nghĩ mạnh đến mức “khủng khiếp” vậy.

Lúc ba mươi tên được hạ thì Mạnh Bảo cũng đã thấm mệt, anh ngước lên:

“Còn đội nào nữa không?”

“Không, không còn đội nào hết! Đội của Mạnh Bảo chắc chắn sẽ thi quốc gia rồi đúng không mọi người! Loại sạch sành sanh các đội còn lại!” – MC lên tiếng.

“Tôi sẽ không thi.”

“Hả?” – Ai cũng ngạc nhiên.

“Nhiệm vụ của tôi chỉ đến đây thôi. Còn lại thì đội tôi do Phương Nhi quản lý.”

“Nè tôi bảo thế bao giờ?” – Phương Nhi cuống cuồng hét lên.

Bỗng có một giọng nói đầy khiêu khích vang lên từ khán đài:

“Có mà sợ thi sẽ thua thì có, phải không Mạnh Bảo?”

Cả Mạnh Bảo và Minh Thiên chết lặng người trước giọng nói đó, ngó nhìn xung quanh khán đài. Và con người ấy đứng dậy. Một chàng trai để tóc dựng, gương mặt nhìn thật không dễ gần với ánh mắt hiểm độc cùng nụ cười gian ngoa. Anh ta mặc chiếc áo b