nhất, tâm trạng của ta ngược lại rất bình tĩnh.
Đột nhiên rất tò mò muốn biết, ngay cả ta cũng không biết đến tột cùng bây giờ mình muốn cái gì nữa, Dương Hoán tóc trắng có thể rõ ràng sao?
Không tự giác được, khóe miệng hiện lên một nụ cười nghịch ngợm yếu ớt.
Bất chợt, tiếng đàn êm ái dễ nghe vang lên.
Giai điệu say lòng người, làm cho người ta không khỏi buông lỏng tâm thần.
Đôi mắt thâm thúy kia của Dương Hoán, sóng sáng dập dờn.
Giống như là sức sống bừng bừng của suối nước trên đời, khiến bất luận kẻ nào cũng không thể cự tuyệt mà phải mê mẩn.
Giọng nói trầm thấp khàn khàn của bà ta giống như đang thì thầm ở bên tai ta.
Bà ta nói, “Ngủ đi, An An, đây là giấc mơ chân thật nhất của cô.”
. . . . . .
Chẳng biết lúc nào mi mắt đã nhắm lại, rồi đột nhiên đưa thân vào trong cõi bồng lai.
Ở thế kỉ 21, dòng người qua lại không ngớt.
Kéo rèm cửa sổ ra, đón ánh mặt trời tươi đẹp.
Đột nhiên rất muốn lên tiếng khóc lớn, ta đã trở về rồi ư? Tình yêu sâu đậm khắc cốt ghi tâm đó, cũng chỉ là giấc mộng hão huyền thôi ư?
Mẹ chống nạnh sáng ngời đi vào phòng của ta.
“Con heo lười nhỏ, mặt trời chiếu đến mông rồi, còn chưa chịu dậy!”
Nếp nhăn ở khóe mắt bà trông thật dịu dàng, ánh mắt có chút thương yêu, có chút trách cứ ta.
Giờ khắc này, hốc mắt đã ướt cả rồi.
Vội vàng ngáp một cái để che giấu, cười hỏi mẹ, “Mẹ, con ngủ bao lâu?”
Mẹ kì lạ nhìn ta một cái, “Ai biết, ngày hôm qua con chơi game tới mấy giờ mới chịu đi ngủ. Gấp chăn nhanh lên một chút, cơm xong rồi đấy.”
Ăn sáng xong, tựa vào trên ghế salon tắm ánh mặt trời. Cầm điện thoại di động lên, nhìn.
Đêm qua, lúc 11 giờ, Hàm nhắn tin tới, anh ấy nói: “Bảo bối, mau ngủ đi, anh yêu em”.
Tiếng tin nhắn của điện thoại di động lại đột nhiên vang lên.
Là Yến Tử, cô ấy nói, An An, Sinh, Lý, Mỹ thuật, cậu có muốn tới trường học nhìn chút không?
Soi vào gương, ta vẫn là An An ngày trước, chỉ là thời gian đã đảo ngược, ta đã trở lại thời học sinh.
Lòng run rẩy rơi nước mắt, đêm qua, nỗi đau chân thật như thế, lại là giấc mơ thôi ư. . . . . .
Tại sao muốn đắm chìm trong trong bi thương không muốn tỉnh lại đây?
Nhìn đi, đây mới là cuộc sống vui vẻ của ta, ta chỉ là An An bình thường, ta không phải là cô gái có số mệnh làm loạn tam quốc.
Ngửi mùi mực in thơm ngát quen thuộc.
Trong lòng từng lần lại từng lần nói, ta chỉ là An An, ta không có tình yêu sâu đậm với Lý Uẩn Đình như vậy.
Ta chỉ là An An, bạch y trắng dưới đêm trăng kia cuối cùng chỉ là một đồng thoại.
Ta chỉ là An An, ba vò Nữ Nhi Hồng đó, cũng chỉ là giấc mơ của ta.
Chuông điện thoại di động vang lên, là bài “Ngọn lửa nhỏ của những ngôi sao” do SHE hát.
Cô gái nhỏ đó, từ từ lớn lên nhưng vẫn ngây ngô, khi đó cô bé còn không hiểu, tại sao người lớn lại bỏ thời gian để uống rượu những lúc thất tình, nhưng lại nói rằng mình không rảnh để ngắm bầu trời sao.
Sẽ có ngày cô gái nhỏ sẽ trốn đi đâu đó, khi đó cô ấy sẽ hỏi, tại sao một giấc mơ kia lại quan trọng như thế, chỉ hy vọng buông tha tất cả để có thể nhớ tới bầu trời đầy sao kia. . . . . .
Tiếng của Hàm dịu dàng vang lên ở đầu dây bên kia, “Tiểu ngu ngốc, chuồn ra ngoài đi ăn pizza đi ~”
Hạnh phúc mỉm cười ngọt ngào, mặc quần áo chuẩn bị đi ra ngoài, lúc tay đụng lên khuyên tai thì có chút run rẩy.
Vuốt vị trí nơi tai trái, Giao Nhân Lệ xanh thẳm vẫn còn đang ở đó.
Nhắm mắt lại, dùng sức lắc lắc đầu, đeo con gấu Hùng Mạnh đáng yêu lên.
Ta chỉ là An An, là mơ, nên tỉnh thôi.
“Chị hai à, em phải ăn cùng anh đấy nhé ~” Hàm khoa trương hú ta, tay cưng chìu vuốt mạnh cái mũi của ta.
Có phải do giấc mơ này quá lâu nên khiến nụ cười của Hàm mơ hồ hay không, đón ánh mắt của hắn nhìn lại, dưới ánh mặt trời, vẫn là nụ cười thiếu niên xấu xa cưng chiều ta.
Mắt xếch hẹp dài khẽ híp, chớp một cái là hiện lên tia sáng trí tuệ.
Nhưng trong đầu lại có một đoạn ảo ảnh ngắn bất ngờ xâm nhập, một thân y phục tơ tằm màu vàng nhạt, Đơn, l/ q.đ, trang phục cổ trang ngồi ở trên ghế mây tinh xảo, lớn tiếng kêu gào, “Ta muốn ăn nhiều hơn Lý Uẩn Đình!”
Nếu như tất cả đều chỉ là giấc mơ, vậy tại sao ta cứ vấn vương mãi không quên đây?
“Này, nghĩ gì thế, tiểu ngu ngốc!” Ngón tay thon dài của Hàm lúc ẩn lúc hiện ở trước mắt ta.
Cười khổ một tiếng, nhưng không biết trả lời như thế nào.
Chẳng lẽ phải nói cho hàm biết ta yêu một người con trai ở trong giấc mơ của ta ư?
Chỉ có nam tử cười đại tự tin nhất trên đời kia, chỉ có tấm lòng tự do của nam tử trên đời kia.
Vậy mà……Nam tử kia………Cũng có trí nhớ tệ nhất trên đời………
“ Hàm, nữ sinh abn 2 theo đuổi anh đâu rồi?” Ta chợt nghịch ngợm cười nói.
Hàm của chúng ta, mị lực vẫn rất lớn đấy, chính là nữ sinh ban hai kia, theo anh từ tủng họ tới đại họ đó thôi.
Nghe nói cô ấy, cũng là một ngôi sao nhỏ sáng sủa hoạt bát.
“ Không biết, em muốn làm gì?” Ánh mắt hẹp dài của Hàm nguy hiểm híp lại.
Khẽ cười cười.
“ Em đang suy nghĩ, nếu không có em, có khi nào Hàm yêu cô ấy không nhỉ?”
“ Hôm này em sao vậy? Trong lòng anh chỉ có một mình em, chẳng lẽ em không hiểu sao?” Hàm cưng chiều vuốt vuốt tóc ta, “ Chớ