XtGem Forum catalog
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213121

Bình chọn: 9.00/10/1312 lượt.

sau khi lớn lên. . . . . . Mẫu thân cũng chưa từng thấy qua mặt cô bé lần nào nữa, không ngờ. . . . . . Không ngờ lần này nghe được tin tức của cô bé lại là. . . . . . Lại là. . . . . . Lại là như vậy! Dì Tạ của con? Hiện tại như thế nào?”[DĐLQĐ'>

“Tỷ ấy đối với đứa nhỏ Hoằng Thanh này hết mực yêu thương. Chuyện như vậy, không phải là chuyện nhỏ, tỷ ấy. . . . . . Tỷ ấy sao có thể chịu được?” Lăng phu nhân nhớ tới tỷ tỷ của mình, cầm tay Lâm Lang thật chặt vội vàng hỏi, “Dì Tạ của con hiện tại như thế nào?”

Lúc còn trẻ, Lăng phu nhân không cảm thấy người thân đáng quý đến cỡ nào, thậm chí vì họ phản đối mà ghi hận trong lòng, vì tình yêu của mình mà từ bỏ họ. Nhưng, nhiều năm trôi qua, nếm đủ cảm giác ngọt bùi cay đắng, niềm nhớ nhung người thân trong lòng bà càng ngày càng sâu, càng ngày càng đậm. Buổi tối nhắm mắt lại, nhìn thấy đầu tiên chính là lão gia đang đứng bên cạnh con sư tử đá trước nhà. . . . . .

Lâm Lang nhìn sự lo âu và ân cần trong đôi mắt Lăng phu nhân, ánh mắt buồn bã. Nàng từ từ cúi đầu, mím môi thật chặt, không biết mở miệng như thế nào.

Thật ra thì, khi thấy Lăng phu nhân đối với việc Tạ Hoằng Thanh chết toát ra đau lòng khổ sở, lòng nàng liền cảm thấy thỏa mãn. Nàng biết, mặc dù mình lấy thân phận của Diệp Lâm Lang nhận được toàn bộ tình thương của Lăng phu nhân. Nhưng dù sao nàng cũng không phải là Diệp Lâm Lang, có lúc nàng muốn biết nếu Lăng phu nhân biết linh hồn của mình không phải là con gái ruột thịt, mà chỉ là cháu ngoại gái của bà, còn đối với mình tốt như vậy hay không? Hiện tại nàng đã biết, nhưng chỉ thỏa mãn trong chốc lát đó, sau lại không vui mừng nổi.[LQĐ'>

Lúc này Lâm Lang có chút oán hận mình, oán hận mình đã nói cho Lăng phu nhân biết những chuyện này! Vốn dĩ những chuyện này Lăng phu nhân có thể vĩnh viễn không biết. Nếu không phải mình, Lăng phu nhân có thể không bao giờ biết được chuyện người thân đã rời đi, vậy thì sẽ vĩnh viễn không cảm giác được cái loại đau khổ đến tận tâm can này, nhưng. . . . . .

“Nương. . . . . .” Lâm Lang muốn khóc, nhưng một giọt nước mắt cũng không chảy ra được, thống khổ nồng đậm giữa lông mày cùng khóe mắt chỉ có thể chảy ngược vào lòng, chỉ có thể khiến những đau đớn, oán giận, hận thù cùng cảm giác bất lực và bối rối kia toàn bộ chảy xuôi vào lòng, lan tràn, tổn thương trái tim của mình.[LQĐ'>

Lăng phu nhân mở to mắt, không chớp nhìn nàng chằm chằm, giống như chớp mắt một cái sẽ bỏ qua những gì Lâm Lang nói, nàng thấy Lâm Lang như thế, thận trọng hỏi “Con nói đi! Lâm Lang, dì con như thế nào? Con nói đi.”

“Nương. . . . . . Dì. . . . . .” Lâm Lang nhìn đôi mắt tràn ngập chờ mong của Lăng phu nhân, thật sự không đành lòng mở miệng!~DĐLQĐ~

Lăng phu nhân nén lệ trong mắt, đôi môi run lên, rốt cuộc cũng phát ra âm thanh rất nhỏ nói: “Có phải hay không. . . . . . đã mất?”

Lâm Lang hơi gật nhẹ đầu.

Nước mắt Lăng phu nhân lã chã rơi xuống, nức nở: “Chuyện khi nào?”

Lâm Lang cảm giác cổ họng mình bị chặn lại, muốn mở miệng cũng vô cùng khó khăn, chỉ nặn ra mấy chữ từ khóe môi: “Khi biểu tỷ tám tuổi. . . . . .”

Khi đó, nàng tám tuổi, trong một năm liên tiếp mất đi phụ thân và mẫu thân. Mặc dù nói nô bộc trung thành của Tạ gia nhiều, nhưng cũng không thiếu những kẻ đầu cơ trục lợi, đều là những người càng già càng lão luyện, làm sao sợ một bé gái tám tuổi? Đối mặt một đám người cố ý gây khó khăn, bé gái từng lười biếng hoạt động, vô ưu vô lo, trong mùa đông khắc nghiệt đứng trên ghế đẩu từng chút từng chút kiểm tra sổ sách, thề muốn chống đỡ cả Tạ gia. Khi đó, nàng cắn chặt răng chống đỡ, bởi vì nàng biết sau lưng nàng không ai có thể thay nàng gánh chịu, nếu nàng buông lỏng, đó là một chữ “chết”. Những người kia chắc chắn sẽ không để cho nàng sống! Sau này, hơn nhiều năm trôi qua, nàng quay đầu nhìn lại đoạn đường mình đã đi qua, chợt cảm thán, người đang ở đường cùng, vì muốn sống, thì ra có thể thay đổi nhiều như vậy![Nhật~LQĐ'>

Tạ gia bắt đầu huy hoàng trở lại. Nếu như nói Tạ gia là một tòa Kim Sơn, thì nàng chính là cái người cô độc đứng trên đỉnh Kim Sơn đó, không có người thân chia sẻ niềm vui, cũng không có người thân chia sẻ nỗi khổ. Cho nên khi gặp Triệu Tễ, nàng mới có thể vì một chút ấm áp của hắn mà cố chấp theo đuổi đến cùng như vậy. Lẽ nào, nàng chưa từng cảm giác được Triệu Tễ đang lợi dụng nàng sao?

Bây giờ nghĩ lại, chẳng qua là nàng không muốn thừa nhận, biết rõ là lao đầu vào lửa nhưng vẫn không cho phép mình chùn bước, đó là bởi vì nàng sợ một người. . . . . .

Lâm Lang cảm giác nước mắt của Lăng phu nhân rơi vào tim nàng, ấm áp, mặn mặn, rồi lại ngọt ngào.

Hai mắt Lăng phu nhân đẫm lệ mơ hồ nhìn Lâm Lang, gian nan mở miệng lần nữa: “Ông ngoại, bà ngoại con thì sao?” Lâm Lang nhìn đôi mắt Lăng phu nhân đẫm lệ tràn đầy bi thống: “Ông ngoại và bà ngoại khỏe lắm!” Chiến loạn vừa bắt đầu, nàng đã theo Triệu Tễ lăn lộn khắp nơi. Trong thời điểm chiến tranh Lăng gia nhanh chóng lụn bại, tin tức của ông ngoại và bà ngoại, nàng chưa từng nghe qua lần nào nữa.[DĐLQĐ'>

Lăng phu nhân nghe thế, lúc này mới khóc ra tiếng.

Lâm