lấy thêm than !”
Nói xong, vội vội vàng vàng mở cửa ly khai !
Lục Liễu nhìn bóng lưng nàng rời đi, thở dài một hơi, lại quay đầu tò mò hỏi Lâm Lang : “Tiểu thư, ngài làm sao biết Lâm Chính Dương ?”
Lâm Lang không trả lời câu hỏi của Lục Liễu, cũng là sâu kín thở dài: “Lâm Chính Dương không đáng giá để Hồng Dược si mê !” Nàng biết hai tiểu yêu Hồng Dược Lục Liễu cũng không biết thân phận của nàng !
Có thể bàng quang bỏ mặc nữ nhân mình kề cận sinh tử, làm sao xứng đáng có tình yêu ? Nhưng mà, một chữ tình, há lại đơn giản một câu xứng đáng có thể nói rõ ràng ?
Lúc này, Lâm Lang có chút nhớ nhung Quân Thương, Quân Thương. . . . . . . . . . . . . . .
Tận sâu đáy lòng nàng hò reo, tinh thần có chút hoảng hốt. Bên tai nàng quanh quẩn âm thanh Lục Liễu liến thoắng không ngừng, mơ hồ nghe được Lục Liễu nói đến hôm đó họ gặp phải nguy hiểm, huyễn cảnh sắp tiêu hủy họ bị vây ở một không gian khác tưởng chừng không thể ra ngoài được nữa, sau lại may mắn trốn thoát , Hồng Dược tỷ tỷ bởi vì cứu Lâm Chính Dương mới bị trọng thương, mà Lâm Chính Dương cũng bị thương rất nghiêm trọng, Hồng Dược tỷ tỷ vì cứu Lâm Chính Dương liền không để ý mình bị thương nặng, dám đem nội đan trân quý cho Lâm Chính Dương uống, ai có thể ngờ sau khi Lâm Chính Dương được uống nội đan của Hồng Dược , tai thính mắt tinh, tóm lại biết được viên nội đan có nhiều chỗ tốt , liền nảy sinh lòng tham, thừa dịp họ trọng thương , lập tức dẫn theo vài tên trộm cướp đoạt tất cả nội đan của mọi người, còn đoạt đi một viên nội đan đáng giá một ngàn lượng bạc bán đi, kết quả 24 tỷ muội các nàng thiếu chút nữa đều mất mạng , may mắn đụng phải Quỷ Đế cũng chạy ra khỏi huyễn cảnh, tiếp đó lại luôn miệng khen Quỷ Đế hết tài giỏi đến anh minh thần võ, cuối cùng mới nói người cứu họ là Quỷ Đế!
Lâm Lang thu hồi thần trí, nhìn tiểu yêu tinh không chút tâm cơ, trong nội tâm thở dài, hình tượng Quỷ Đế hẳn trong lòng bọn họ chắc là uy phong lẫm lẫm rồi !
Nàng có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép hỏi “Quỷ Đế cứu các ngươi, chắc là có mục đích ?” tiểu yêu tinh đơn thuần khả ái như vậy, thật là bị bán còn giúp người ta kiếm tiền !
“Ô. . . . . . . . . . . . . . . . Chắc vậy !” Lục Liễu khẽ chìm vào suy tư ánh mắt lại phát ra tia sáng , ” Nếu đúng thì như thế nào? Chúng ta tu hành còn thấp, đảm đương không nổi trọng trách lớn, Quỷ Đế bình thường cũng chỉ sai chúng ta làm chút việc vặt !”
Tiếp đó lại mang theo ánh mắt nghiêm túc hỏi Lâm Lang: “Người cũng được Quỷ Đế cứu , ta thấy Quỷ Đế mang theo người trở lại trên ngực nhiễm máu đỏ chói ! Vẫn còn không ngừng chảy máu. . . . . . . . . . . . ” Nàng nói xong, đôi tay vung loạn, “Chẳng lẽ người một chút cảm kích cũng không có sao ?”
Lâm Lang nhìn nàng khoa tay múa chân không ngừng , ho khan hai tiếng, nói: “Ta đối với hắn có tác dụng quan trọng, cho nên hắn mới dụng tâm cứu ta , ta cảm kích cái gì ?”
Nhìn dáng vẻ Lục Liễu không hiểu, nàng lại nói: “Phải nói hắn cứu ta chính là vì muốn mạng của ta!”
Lục Liễu trợn to hai mắt, bụm miệng: “Điều này sao có thể ?”
Bên ngoài vang lên một loạt tiếng bước chân , tiếp theo cửa thạch thất bị đẩy ra rồi, Hồng Dược nâng một khay đi vào, bên trên là một chiếc áo choàng trắng muốt làm bằng lông hồ ly ——
“Tiểu thư, Quỷ Đế nói kêu người sửa soạng một chút, mặc thêm áo ấm , chốc lát nữa dẫn người ra ngoài !”
Chương 83: U Minh Và Lâm Lang
Áo choàng tuyết trắng, tỏa ra ánh sáng lấp lánh nhu hòa, đường nét lưu loát hoàn mỹ, chỗ khâu tinh tế chỉ dùng kim tuyến thêu vài đóa Mạn Đà La đỏ chói, chói lọi mà không lộ vẻ đột ngột, làm cho người ta vừa thấy đã có thể tưởng tượng ra vẻ đẹp của nó ở dưới ánh mặt trời chiết xạ ra hào quang lấp lánh , rực rỡ vô cùng.
Mà điều đáng nói hơn chiếc áo choàng lại được làm từ da chồn, bên trên không có bất kỳ liên tiếp khe hở, hồn nhiên thiên thành. Không chỉ ở nhân gian, chính là ở thiên giới một kiện áo choàng trước mắt này được xếp vào món trân phẩm quý giá !
Lâm Lang hạ mi mắt, trong lòng sợ hãi than: con hồ ly này chỉ sợ không phải trải qua vạn năm tu hành thì cũng có mấy ngàn năm đạo hạnh mới có thể dưỡng ra bộ da trắng muốt thượng phẩm như vậy, chỉ là hôm nay lại bị. . . . . . . . . . . . . . .
Thế sự vô thường, không gì hơn cái này !
Lục Liễu nhìn chằm chằm áo choàng trắng muốt trong mắt loé lên tia sáng hâm mộ, khe khẽ thở dài nói: “Quỷ Đế đối với tiểu thư thật tốt ! Chỉ đưa ra một chiếc áo choàng đã là bảo vật giá trị liên thành !”
Lâm Lang nghe nàng thở dài, thu hồi ánh mắt, liền bắt gặp ánh mắt tĩnh lặng của Hồng Dược , hàm chứa vẻ thẩn thờ, cẩn thận từng li từng tí giúp nàng trang điểm thay y phục, phảng phất như đối với hết thảy biến hóa bên ngoài đều mất đi cảm giác.
Nàng biết trong lòng Hồng Dược đang suy nghĩ đến Lâm Chính Dương, đáy lòng khẽ thở dài một hơi. Nàng mặc cho Hồng Dược hầu hạ nàng mặc quần áo rửa mặt, sau đó chải đầu vấn búi tóc, cuối cùng phủ thêm áo choàng tuyết trắng càng tôn lên vẻ thanh lệ xuất trần của nàng. Nơi cổ áo choàng đính hai viên trân châu trắng bóng , Hồng Dược rũ mắt cài nút cho Lâm Lang
