uỷ Đế nói bên ngoài tuyết bắt đầu rơi , bên trong thạch thất nhiệt độ thấp, bất lợi cho tiểu thư dưỡng thương, cố ý để bọn ta đổi chăn bông thật dày, nhóm lửa lò sưởi để tránh tiểu thư bị lạnh !”
Lâm Lang nghe xong, trên mặt vẫn như cũ đạm mạc, nhìn kỹ lại có thể thấy đáy mắt hơi gợn sóng sau đó một bộ dáng không thèm để ý chút nào giễu cợt: “Thật sao ?”
Hồng Dược cùng Lục Liễu đại khái còn không biết mục đích U Minh bắt nàng , hơn nữa trong lòng hai người có chút hiểu lầm . Này không, Lục Liễu nhóm lửa xong, cười nhìn Lâm Lang nói: “Quỷ Đế tặng cho tiểu thư lò sưởi , Thái Tố công chúa biết được rất tức giận !”
Nàng lúc nói lời này trên mặt có nghịch ngợm vui sướng khi người gặp họa, ngọn lửa hồng hồng chiếu lên khuôn mặt trái xoan trắng nõn, da thịt trở nên trong suốt nhẵn nhụi . Lâm Lang khẽ cười cười, bọc chăn bông ngồi ở bên giường nhìn Hồng Dược đem một ly sữa ấm bưng lại, đặt lên bàn , nàng bỗng nhiên nhớ tới Thanh Y cùng Tử Y, cũng không biết hai nha đầu hiện tại thế nào? Nghĩ đi nghĩ lại, trong mắt nàng tràn ngập ý cười nhẹ nhàng .
“Thần Tiên yêu quái kỳ thực không hề sợ lạnh !” Lâm Lang uống ly sữa ấm nóng , cười nhạt nói.
Nếu như nói có cái gì để cho tên này kiêu ngạo ắt hẳn là việc tỷ tỷ buông tha một thân địa vị cao quý trên Thiên giới và sống một cuộc đời bình lặng , đoán chừng cũng vì một chữ tình đi!
Lúc trước, ngược lại nàng phán đoán sai một điều ! Thần Tiên tình người lạnh bạc không giả, nhưng một khi động tâm cũng có thể tạo ra một chuyện tình kinh thiên động địa, có lẽ thời gian cũng không thể trường trường cửu cửu, thế nhưng ái mộ trong nháy mắt cũng đủ nhận định muôn đời .
Mặc kệ thần tiên yêu ma, hay là người phàm, đứng trước một chữ tình, đôi lúc hèn nhát lại lùi bước trốn chạy !
Nhưng là, tình cảm trong cuộc sống, trừ phụ mẫu vô điều kiện yêu thương con cái, ngay cả người yêu nhất chắc hẳn cũng cần điều kiện mới có thể yêu nhau! Giống như là nàng cùng Quân Thương, kiếp trước cẩn thận che chở, mới đổi được đời này sống chết không đổi!
Như vậy, có phải Huyền Vũ đại đế và Thanh Hoa phu nhân, kỳ thực. . . . . . . . . . . . . ..
“Thần tiên yêu ma tuy rằng không cảm thấy lạnh, nhưng trân quý ở phần tâm tư tinh tế này , nếu có người đối đãi với ta như vậy, ta sẽ không giống Hồng Dược tỷ tỷ. . . . . . . . . . . . . . ”
Lục Liễu nói xong, bỗng nhiên liếc thấy trong mắt Hồng Dược chợt ảm đạm , không khỏi ngừng miệng.
Lâm Lang nghe xong, cũng nhớ lại chuyện Hồng Dược cùng Lâm Chính Dương, lúc Hồng Dược rơi vào lâm nguy Lâm Chính Dương vẫn như cũ lo bảo vệ bản thân núp trong bụi cây , quả thật là làm lòng người lạnh giá! Kỳ thực, trong lòng nữ tử luôn sẵn sàng hi sinh bảo vệ tình yêu, tỷ như, nàng rất thích một món đồ, nhưng người kia lại cảm thấy nó quá đắt, vả lại không có nhiều tiền để mua tặng nàng, có thể ôn hòa nhẹ nhàng cùng nàng thương lượng, nhân tiện tốn chút tâm tư dẫn dắt nàng chọn món khác, nói không chừng nàng tâm tình tốt sẽ không so đo những điều vụn vặt đó ! Nhưng nếu ngươi kêu lên “Ôi , mắc như vậy, ta không đủ tiền mua cho ngươi ” hoặc là ngươi mở miệng thốt một câu” Tự ngươi mua đi” , người yêu của ngươi cùng ngươi có còn tốt đẹp nữa không, chính là hiện tại sẽ không sao, nhưng đoán chừng trong lòng nhất định nảy sinh ngăn cách !
Thiếu nữ nào lại không mong muốn trong lòng đối phương toàn tâm toàn ý yêu mình, vì mình có thể trả giá hết thảy ? Nhưng là, chờ đợi thật lâu, họ chỉ khư khư giữ một thái độ mặc kệ cảm xúc người bên cạnh mình ! Bởi vì các nàng biết mọi người đều là động vật ích kỷ !
Mà ngươi, chẳng lẽ ngay cả một thái độ cũng không chịu bố thí ?
Nữ hài tử có lúc rất ngốc nghếch, chẳng hạn nói đến Lâm Chính Dương ! Nếu như hắn can đảm bước ra một bước, Hồng Dược làm sao nhẫn tâm để hắn tiến lên chịu chết ? Đoán chừng Hồng Dược tình nguyện hi sinh cũng sẽ không để hắn bị một chút tổn thương !
“Không giống Hồng Dược tỷ tỷ cái gì?” Lâm Lang cũng là trợn to hai mắt nhìn Hồng Dược , một bộ dáng hết sức hiếu kỳ!
Thần sắc Hồng Dược lúc đầu còn hồng hào, lại đột nhiên trở nên tái nhợt, cuối cùng bình tĩnh lại: “Không có gì!”
Lục Liễu thấy thái độ Hồng Dược như vậy, trên mặt vụt lên tia phẫn nộ bất bình, tiếp theo là mất mát chán nản, nàng không chút tâm cơ nào mà nói: “Đã sớm khuyên ngươi, vui đùa một chút thì cũng thôi ! Nhất định không được động tâm, ngươi xem hiện tại thế nào?” Lục Liễu thầm thề ở trong lòng , nếu có người đối xử bạc tình với nàng như vậy, nàng nhất định sẽ không động lòng, để tránh rơi vào cảnh ngộ đau khổ như Hồng Dược tỷ tỷ !
Hồng Dược nhìn nhìn Lâm Lang, trên mặt lộ vẻ qua vẻ lúng túng, lôi kéo ống tay áo Lục Liễu : “Lục Liễu. . . . . . . . . . . . . . . . . . Sự lựa chọn của hắn, nhưng thật ra là đúng!”
Lâm Lang nhìn hai người ồn ào, khẽ cười cười: “Thế nào ta hỏi một câu các ngươi cứ kể lể chuyện không đầu không đuôi ?”
Đôi mắt nàng khẽ lộ ra nụ cười ấm áp , nhìn Hồng Dược nói: ” Hồng Dược, Lâm Chính Dương hòa ngươi?”
Hồng Dược nghe Lâm Lang hỏi , toàn thân chợt cứng đờ, rất nhanh sau đó đứng dậy, cúi đầu nói: “Tiểu thư, ta đi