m một nhát kiếm máu của nàng là nguồn dẫn kích phát Thanh Tiêu bảo kiếm cùng với nàng kết minh lần nữa, cho nên sau đó mới có màn Thanh Tiêu bảo kiếm đỡ cho chủ đem Nạp Lan Sơ Thần hất văng ra ngoài !
Thanh kiếm cổ xưa tựa như một hài tử nghịch ngợm, bị U Minh mang đi thế nhưng nó lại tự mình tìm đường mò về, tới tới lui lui vài lần, U Minh cũng lười cùng nó chơi trò chơi đuổi bắt này , dù sao nàng hiện tại vết thương còn chưa phục hồi, cái gì cũng không làm được, càng không cần phải nói dùng kiếm phản kháng, trái lại Thái Tố công chúa thoạt nhìn rất tức giận !
Trong lòng Lâm Lang chợt thoáng qua một ý niệm: nếu thanh bảo kiếm có thể lần theo dấu vết tìm được nàng, ắt hẳn nó cũng có thể đi nghe ngóng một chút tình huống bên Quân thương ?
Lâm Lang chịu đựng vết thương đau đớn ở ngực , thận trọng lấy thanh kiếm ra , trên trán đã túa ra một tầng mồ hôi mỏng , bàn tay thon dài phất qua thân kiếm, nói thật nhỏ: “Thanh Tiêu, ngươi có thể giúp ta đi xem tình hình Quân Thương hiện tại được không ?”
Nàng vừa dứt lời, vầng sáng màu xanh nhạt trên bảo kiếm sáng bừng lên, ‘’ boong boong ‘’ hai tiếng giống như đáp lại lời nàng, thật kỳ quái nàng lại có thể nghe hiểu âm thanh biểu đạt của bảo kiếm!
Lâm Lang vui mừng nhìn thanh bảo kiếm : “Ngươi nói đây là chuyện nhỏ ? Làm hại ta hai ngày nay sầu lo không dứt ?”
“Boong boong. . . . . . . . . . . . . . . . . . . ”
Bảo kiếm thoát khỏi tay của nàng, lập tức dựng đứng lên, vầng sáng chợt lóe, giống như một tiểu hài tử đáng yêu vỗ vỗ ngực làm bảo đảm !
“Ngươi nói là ngươi nhất định sẽ đem tin tức Quân Thương trở lại?” Lâm Lang vui mừng không dứt, không quên dặn dò, “Tốt ! Ngươi đi nhanh về nhanh, phải chú ý an toàn !”
Thanh bảo kiếm giống như chê nàng dài dòng , vô lực lóe lóe hào quang, nếu nó có tay đoán chừng vào lúc này nó sẽ giơ tay ôm đầu làm dáng vẻ bất đắc dĩ, Lâm Lang không nhịn được bật cười !
Trước khi đi, Thanh Tiêu bảo kiếm lại cọ xát trong ngực Lâm Lang, vây quanh, giống như tiểu hài tử đáng yêu làm nũng , toát ra tình cảm lo lắng , vầng sáng màu xanh mờ mờ tản mát ra nhu hòa !
Lâm Lang thấy nó đáng yêu như vậy, không khỏi “khanh khách” nở nụ cười, vuốt thân kiếm nói: “Lo lắng cho ta à! Ta không sao , ngươi đi nhanh về nhanh là được!”
Thanh Tiêu bảo kiếm nghe vậy, lại mè nheo ở trong ngực Lâm Lang ngây ngẩn một hồi , sau đó mới nhảy lên, kèm theo một tràng âm thanh “Rầm rầm “, trong nháy mắt liền xuyên tường chui qua, biến mất ở bên trong thạch thất !
Lâm Lang nhìn trên tường bị khoét hai lỗ thủng cùng một phòng bụi đất tung bay, bất đắc dĩ che mắt, trong nội tâm kêu rên: chẳng lẽ tài nghệ bảo kiếm của nàng chính là về phương diện này sao? Dựa theo việc nó xuyên tường chui qua gây chấn thiên động địa , có thể thoát ra mật thất dưới đất này cũng không tệ rồi !
Lâm Lang kêu rên chưa xong, ngoài cửa một tràng âm thanh huyên náo truyền đến, tiếp theo nàng nghe được tiếng cửa mở ma sát của Hồng Dược cùng Lục Liễu , Thái Tố tỷ tỷ tức giận bừng bừng xông vào, sau lưng còn đi theo nam tử toàn thân bạch y, trên mặt đeo mặt nạ đầu lâu U Minh!
Thái Tố công chúa xông tới, lạnh lùng nói: “Thanh kiếm kia là chuyện gì xảy ra?”
Lâm Lang nâng trán, trong lòng cảm thấy vô lực: “Có thể là trong này quá buồn bực, nó không chịu nổi nên đi ra ngoài hóng gió một chút ! Quốc sư đại nhân yên tâm, nó nhất định sẽ trở về !” Ngộ nhỡ Thanh Tiêu bảo kiếm quay về lần nữa, cũng đỡ tìm lý do giải thích !
Bọn người Thái Tố công chúa dường như vẫn chưa biết mình đã khôi phục trí nhớ, cho nên nàng cứ giả vờ chưa có hồi phục là được !
Thái Tố công chúa nghe xong lời của nàng…………….., tức giận hừ lạnh một tiếng, xoay người hướng thẳng ra ngoài !
U Minh ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Lang, hàn khí bên trong phòng lại đột ngột lạnh lẽo hơn, nàng không khỏi xoay đầu , đem chăn quấn chặt lấy , chỉ lộ ra một cái đầu nhỏ ở ngoài chăn !
U Minh thấy vậy, đáy mắt thoáng qua tia chán nản tối tăm, sau đó lạnh lùng nói: ” Lo dưỡng thương cho tốt ! Không cần tốn công nghĩ những chuyện dư thừa !”
Nói xong, hắn cũng rời đi.
Lâm Lang quay đầu nhìn một thân áo trắng tóc đen của hắn biến mất ở ngoài cửa, đột nhiên cảm thấy trên bóng lưng trắng như tuyết của U Minh lộ ra vẻ trống trải cô đơn !
Nàng lắc đầu một cái, bên môi lộ ra một nụ cười, xem ra Thanh Tiêu không có bị bọn họ bắt được, ôi. . . . . . . . . . . . . . . . Vẫn còn có chút bản lãnh !
Nàng quấn chặt lấy chăn ngủ thiếp đi !
Không biết qua bao lâu, đột nhiên cảm thấy bên trong phòng ấm áp hơn , sau đó có người đỡ thân thể của nàng nằm xuống, nàng mở ra đôi mắt sương mù, chỉ thấy Hồng Dược đang đỡ thân thể nghiêng ngả của nàng nằm xuống, thấy nàng mở mắt, cười nhẹ một tiếng nói: “Đánh thức tiểu thư sao?”
Lâm Lang lắc đầu một cái thuận thế nằm vật xuống gối, lúc này mới phát giác phía dưới lót dầy đệm chăn, ấm áp, mềm mại , mà Lục Liễu ở một bên nhóm lò sưởi, trong lò sưởi ánh lửa bùng lên chiếu lên trên vách tường dần đỏ lên, không khí trong phòng tức thời một mảnh ấm áp !
Hồng Dược thấy Lâm Lang liếc nhìn khắp phòng, cười giải thích: “Q