The Soda Pop
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217311

Bình chọn: 9.5.00/10/1731 lượt.

àng thượng cưng chiều, chuyện đàm tiếu mới chậm rãi lắng xuống, lúc này có người khơi mào, mọi người bàn luận sôi nổi từ trên người Tô phu nhân dẫn tới trên người Diệp Cẩn Huyên, mọi người lần nữa nữa nhấc tới chuyện xảy ra ở tiệc sinh thần Diệp Cẩn Huyên, nhất trí nhận định Tô phu nhân cùng Diệp Cẩn Huyên ngược đãi Lăng phu nhân và Lâm lang, lần này còn ngoan độc đến mức muốn hại tánh mạng người ta !

Tô phu nhân nghe được mọi người nghị luận ầm ĩ, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, giống như người chết đuối khát vọng không khí bốn phía, giống như chìm vào bóng tối người tìm kiếm ánh sáng —— lão gia thế nào còn chưa tới? Nàng không phải đã để người đưa tin sao? Chẳng lẽ còn chưa gặp được ?

Bỗng nhiên Tô phu nhân thấy hai cỗ kiệu ở ngoài đoàn người vây đông nghịt dừng lại, màn kiệu mở ra, Diệp thượng thư cùng Diệp Cẩn Huyên xuống kiệu, hướng cửa Ngọc Lâm uyển đi tới, trong nháy mắt nàng giống như thấy được cứu tinh, kêu khóc hướng Diệp thượng thư cùng Diệp Cẩn Huyên nhào qua: “Lão gia. . . . . . . . . ”

Diệp thượng thư thật sâu cau mày, thấy Tô phu nhân nhào tới, hung ác mắng to: “Đồ phụ nhân ngu xuẩn !” Một lời hạ xuống liền bỏ rơi nàng!

Tô phu nhân té ngã trên đất, bị hắn mắng đầu óc một trận mê mang, con ngươi trừng lớn không dám tin !

Ánh mắt Diệp Cẩn Huyên tối tăm quét qua Tô phu nhân, không hề lưu lại lâu hơn, thẳng tắp đi đến phía trước.

Lâm Lang không biến sắc nhìn Diệp thượng thư cùng Diệp Cẩn Huyên đi về phía mình , mặt mày nhẹ nhàng không gợn sóng.

Quan phục Diệp thượng thư còn chưa thay, hình như mới từ trong cung trở lại, mà Diệp Cẩn Huyên một thân thanh nhã như cúc càng nổi bật sắc mặt chợt tái nhợt tiều tụy, ánh mắt ảm đạm, Thải Diên đỡ nàng ta, mỗi khi đi một bước , chân mày nhíu chặt tựa như nàng ta đang chịu đựng một loại thống khổ to lớn!

Diệp thượng thư đi tới trước mặt Lâm Lang, ánh mắt từ ái nhìn Lâm Lang tha thiết khuyên: “Lâm Lang, chuyện ngày hôm nay là phụ thân sẽ vì mẫu thân làm chủ, cùng phụ thân trở về thôi!”

Lâm Lang hơi mỉm cười nói: “Thượng Thư Đại Nhân vì mẫu thân ta làm chủ thế nào ?” Lăng phu nhân mười sáu năm sống chết theo đuổi kẻ phụ bạc này làm cho bản thân thương tích khắp người, không có đạo lý để Diệp thượng thư sống thoải mái vinh quang !

Tâm tư Diệp thượng thư cùng Diệp Cẩn Huyên, nàng quá rõ ràng. Mới đầu, Diệp thượng thư vì hình tượng ông ta hao tâm tổn sức giúp Diệp Cẩn Huyên thuận lợi trở thành hoàng hậu, không tiếc làm tổn thương thanh danh mẫu thân, lén lút tản lời đồn nàng không phảicốt nhục Diệp phủ, phải biết rằng mẫu thân là nử tử tam tòng tứ đức chân chính, [ miệng nhiều người xói chảy vàng '> [ 1 '>, lời đồn lan rộng ra ngoài hậu quả xấu nhất là có thể lấy đi tánh mạng mẫu thân; hôm nay, hắn nhất định biết Diệp Cẩn Huyên tuyệt đối không thể trở thành hoàng hậu, cho nên lại tới đổi ý, hết lòng nịnh nọt nàng !

[ 1 '> dư luận có sức mạnh ghê gớm

Diệp thượng thư hình như đã sớm nghĩ xong cách giải quyết, vừa nghe Lâm Lang hỏi, ánh mắt sắc bén đâm về phía Tô phu nhân trên đất, đưa tay từ trong lòng ngực móc ra một trang giấy nói: “Hưu thư ở đây: Diệp môn Tô thị, trời sanh bản tính ác độc, ngược đãi thiếp thất thứ nữ, vả lại còn mưu đồ hại giết hại mạng người, từ nay về sau điều về hộ tịch cũ , mặc cho cưới xin !”

Tô phu nhân nghe xong, giống như kẻ điên”Ha ha” cười lớn, mọi người hai mặt nhìn nhau —— chẳng lẽ là hóa điên rồi sao ?

Diệp thượng thư kinh ngạc chỉ vào nàng nói: “Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Còn không mau cầm hưu thư đi ?”

Sau một hồi lâu, Tô phu nhân một tay túm rơi cái khăn che mặt ném sang chỗ khác, lộ ra mụn đỏ đầy mặt chảy mủ , dữ tợn cười nhìn Diệp thượng thư, từng bước từng bước tiến tới gần hắn: “Diệp Văn Trung, ngươi thật vô tình ! Năm đó nếu không phải ta trước sau đút lót, ngươi có thể từ Giang Nam nhỏ bé dễ dàng trở lại kinh đô phồn hoa sầm uất này ? Nếu không phải ta, ngươi sớm đã chết ở Giang Nam ! Hôm nay ngươi đủ lợi hại, nghĩ muốn vứt bỏ ta? Ngươi dám hưu ta?”

Tô phu nhân bỗng nhiên quay đầu lại, hung hăng nhìn về phía Diệp Cẩn Huyên: “Huyên Nhi, ngươi cũng tán thành phụ thân ngươi bỏ ta?”

“Mẫu thân . . . . . . . .” Diệp Cẩn Huyên nhìn khuôn mặt mẫu thân dữ tợn, tản ra mùi hôi thối, nhíu mày thật sâu, “Người nghe lời của phụ thân, ta nhất định sẽ bảo vệ nửa đời sau áo cơm vô lo !”

“Ha ha ha. . . . . .” Tô phu nhân không ngờ người nàng tâm niệm yêu thương lo lắng nữ nhi sẽ nói lời tuyệt tình như vậy, “Huyên Nhi, Huyên Nhi, tốt lắm! Ta xem ngươi như sinh mạng thương yêu, cưng chiều, quay đầu lại bên cạnh là con sói. . . . . . Ta làm tất cả vì ai ? Ta vì ai hả ?”

Diệp Cẩn Huyên nhìn bộ dáng không bình tĩnh của Tô phu nhân, nhớ tới chính nàng khuyến khích mình vào cung tìm Triệu Tễ cầu thái y, cực hạn liên tưởng đến tình cảnh đau khổ hôm nay của mình, trong mắt bạo phát ra phẫn hận, thanh âm lạnh lùng nói: “Tiếp tục náo loạn, tất cả mọi người không có quả ngon để ăn!” Tô phu nhân đã trở thành dáng vẻ như vậy còn giống một bộ dạng thương yêu nàng sao ? Hôm nay nàng rơi vào nông nỗi này tất cả đều là do bà ta ban tặng