câu nói việc xấu trong nhà không nên truyền ra ngoài, ta vốn không muốn nói, nhưng ngươi. . . . . . Ngươi khinh người quá đáng! Ngươi căn bản không phải máu mủ Diệp gia, Diệp gia nhiều năm qua nuôi ngươi ăn, uống, không đem ngươi dìm chết chính là khoan dung lắm rồi, trái lại ngươi vẫn không biết thỏa mãn . . . . . . . . . Còn muốn giành vị trí hoàng hậu với Cẩn Huyên , ngươi cho rằng hoàng thượng đem Ngọc Lâm uyển ban cho ngươi chính là trong lòng có ngươi sao, bởi vì sợ ngươi liên lụy Diệp phủ, nên mới đồng ý cho ngươi chuyển ra phủ, ai ngờ hoàng thượng vẫn một mực sủng ái Cẩn Huyên. . . . . . Ngươi giận chó đánh mèo lên bản phu nhân, nên ra tay sắp đặt tất cả diễn một màn kịch sinh động để hãm hại bản phu nhân . . . . . . . . .”
Tô phu nhân nói thế quả nhiên đã khơi gợi ( lôi kéo /thu hút ) lòng hứng thú bát quái của mọi người , lời nàng còn chưa dứt, trong đám người từng đạo âm thanh nghi hoặc vang lên: “Nhị tiểu thư thật không phải máu mủ Diệp thượng thư sao?”
Tô phu nhân nghe vậy, trong mắt lộ ra tia sáng, nhìn về phía đám người, lại cực kỳ bi thương hô: “Cũng không phải ! Ta chiếu cố miếng ăn miếng uống cho nàng nhiều năm qua, trái lại khi quay đầu lại nuôi ra một đầu con sói. . . . . . Thật là tự làm bậy . . . . . . . . .”
Lúc này, Dương công tử bỗng nhiên cười híp mắt ồ lên một tiếng, nói: ” Trên lưng Diệp thượng thư chẳng phải đã đeo nón xanh nhiều năm rồi sao ? Thật là bội phục bội phục !”
Tô phu nhân nghe vậy, tức giận nhìn về phía Dương công tử: “Liên quan gì tới ngươi?”
Lâm Lang nhìn Tô phu nhân tự biên tự diễn, cười lạnh một tiếng nói: “Ta lại thật hy vọng không phải cốt nhục Diệp thượng thư , nhưng ta sao cho phép loại người như ngươi bôi nhọ sự trong sạch của mẫu thân ta?” Nàng hướng tới đám người huyên náo cất tiếng : “Chuyện này mọi người trước im lặng, tất nhiên ta sẽ cho mọi người một đáp án rõ ràng! Hôm nay vụ việc độc hại mẫu thân ta còn chưa có kết thúc, có phải hay không trước nên giải quyết ?”
Nàng quay sang hướng Lưu tẩu: “Ngẩng đầu lên!”
Lưu tẩu bị dọa đến cả người run run, chưa phản ứng kịp, Thanh Y Tử Y đã tiến lên trước, một tả một hữu bắt lấy nàng vùi trong ngực trượng phu kéo ra ngoài, mạnh mẽ lôi kéo tóc của nàng để cho nàng ngẩng đầu lên!
“Hồng Vân. . . . . .” trượng phu Lưu tẩu hô một tiếng, thân thể uể oải ngồi tại chỗ, không hề lên tiếng nữa
“Mẫu thân . . . . . . . . Mẫu thân . . . . .” hai nữ nhi Lưu tẩu kêu gào hai tiếng, khiếp sợ nhìn Lưu tẩu bị buộc ngẩng đầu lên, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng !
“Quách đại nhân, ngài biết người này sao?” Lâm Lang thẳng tắp chỉ Lưu tẩu!
Quách đại nhân nhìn về phía Lưu tẩu: “Biết. . . . . .”
Âm thanh Quách đại nhân vừa ra, hai mắt Tô phu nhân liền buông lỏng, lộ ra một tia an lòng, mang theo vẻ đắc ý thị uy nhìn về phía Lâm Lang ——
Sau đó Quách đại nhân nói tiếp: ” thời điểm làm khách Diệp phủ từng thấy, nàng là nữ đầu bếp của Diệp phủ , tay nghề làm món gà ram đường phèn rất ngon, Diệp thượng thư đã từng gọi nàng tới ban thưởng khích lệ .”
Tô phu nhân nghe được lời Quách đại nhân, con ngươi bỗng nhiên trợn to: “Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Ngậm máu phun người!” Nàng không ngờ Quách đại nhân chuyển trọng tâm câu chuyện một cái nói hết sự thật làm nàng không thể tìm cách lấp liếm, nhất thời trong đầu trống rỗng, hồi lâu cũng không biết nói cái gì cho phải!
Trượng phu Lưu tẩu thừa nhận, nàng còn có thể mặt dày mày dạn vu cáo ngược lại, nhưng Quách đại nhân ở trong quan viên có tiếng thanh liêm , mặc dù mọi người đối với điểm này của hắn có chút đau đầu, nhưng lời hắn nói cũng tuyệt đối có phân lượng !
“Ta. . . . . . Ta. . . . . .” Lưu tẩu hiển nhiên cũng quen biết Quách đại nhân, nhất thời ánh mắt hốt hoảng, lời nói không còn mạch lạc , “Ta không phải hạ nhân Quách phủ. . . . . . Không, ta không phải. . . . . .”
Trượng phu Lưu tẩu thấy Lưu tẩu như cũ không chịu thừa nhận, mang theo tiếng khóc lớn tiếng nói: “Hồng Vân, nói mau ! Rốt cuộc là ai sai sử! Không nên làm chuyện hổ thẹn với lương tâm của mình. . . . . . Ngươi cho rằng ngươi không nói, ngươi chết rồi , chúng ta còn có thể sống tốt sao? Lại nói. . . . . . Ngươi mà chết, ta cũng không sống nổi !”
Lưu tẩu nghe xong, cũng biết chuyện không cách nào vãn hồi , nghe trượng phu khuyên bảo, nàng nằm ở trên người trượng phu ô ô khóc một hồi lâu, ngẩng đầu lên bò đến trước mặt Lâm Lang thấp giọng nói : “Tiểu thư, là lỗi của ta, là ta không đúng, ta khai hết. . . . . . Ta không họ Chu, ta họ Lưu, là nữ đầu bếp trong phủ Diệp thượng thư, trước đó vài ngày trên mặt phu nhân nổi mụn đỏ, hoài nghi do ta làm thức ăn không sạch sẽ, tra xét cũng không tra ra được gì, lôi ta xuống đánh 30 đại bản đuổi khỏi phủ, sau đó nha hoàn bên người phu nhân tìm được ta, muốn ta tới Ngọc Lâm uyển . . . . . . . .”
Lưu tẩu kể hết quá trình lúc mình bị đuổi ra khỏi Diệp phủ, rồi cùng người nhà chia lìa, Ngọc Châu tìm đến nàng, uy hiếp nàng, sau đó giao phó nàng hạ độc thế nào nhất nhất khai rõ từng chuyện, thời gian địa điểm không một chút giấu giếm, trong lúc nàng nói, Tô p