hu nhân giống như nổi điên bổ nhào về phía Lưu tẩu muốn chặn lại miệng của nàng, lại bị Thanh Y một thân pháp thuật chế trụ một chỗ , Tô phu nhân không nhúc nhích được, chỉ có thể căm hận nhìn chằm chằm Lưu tẩu, Lưu tẩu cảm nhận được ánh mắt phẫn hận ngoan lệ của Tô phu nhân , thân thể co rúm lại van xin nhìn Lâm Lang, Lâm Lang biết nàng lo lắng, ánh mắt lạnh lùng đảo qua, nói: “Chẳng lẽ chỉ vì người thân của ngươi, mà có thể tổn thương người thân kẻ khác ? Ta kính trọng bậc phụ mẫu ta cũng như kính trọng các bậc phụ mẫu của mọi người ; Ta yêu thương hài tử ta cũng như yêu thương hài tử của mọi người, và chỉ cần không thẹn với lương tâm của mình là được, thiên đạo luân hồi không ngừng, gieo xuống điều ác chung quy có một ngày báo ứng cũng sẽ đổ lên đầu ngươi!”
Nàng nhìn Lưu tẩu: “Vốn là ngươi đến bây giờ mới nói ra, dù cho tính tình của ta tốt đến mấy cũng phải trừng phạt ngươi một phen ! Nhưng ta từ trước đến giờ nói lời giữ lời, cho nên chuyện ta hứa với ngươi sẽ không lật lọng, ngươi cứ yên tâm !”
Lưu tẩu nghe vậy, khóc hướng Lâm Lang dập đầu không ngừng: “Là nô tỳ hồ đồ ,tâm trí mê muội, ma quỷ xui khiến, nô tỳ xin lỗi tiểu thư, xin lỗi phu nhân. . . . . .”
Lâm Lang không tiếp tục để ý Lưu tẩu, xoay người hỏi Tô phu nhân : “Ngươi còn lời nào muốn nói?”
Hiện tại, Lưu tẩu đã thừa nhận tất cả mọi chuyện, trượng phu Lưu tẩu cùng Quách đại nhân cũng đều ra mặt làm chứng một nhà Lưu tẩu đích xác là gia nô Diệp phủ, ai đúng ai sai đã rất rõ ràng, trong đám người bộc phát ra một hồi cảm thán, tiếp sau liền nhao nhao nghị luận ầm ĩ ——
“Quách đại nhân đã chịu làm chứng, lại nói người trong cuộc cũng thừa nhận, chuyện này còn có gì lo lắng?”
“Tô phu nhân lại là kẻ ác độc như vậy. . . . . .”
“Diệp nhị tiểu thư đã cùng Diệp gia cắt đứt quan hệ, Tô phu nhân lại nhiều lần tới Ngọc Lâm uyển làm gì?”
“Ta nghe nói, là Tô phu nhân cướp đồ của mẫu thân Diệp nhị tiểu thư, do nàng ta làm việc trái với lương tâm, khuôn mặt mới đáng sợ như vậy , cho nên mới đến đây buộc Diệp nhị tiểu thư lấy lại, nàng quá không biết xấu hổ!”
“Nói vậy, Tô phu nhân quả thực cả heo chó cũng không bằng . . . . . . . .”
“Đây coi là cái gì, còn chưa thành thân liền đưa nữ nhi tiến vào cung nịnh bợ hoàng thượng, không danh không phận, còn không biết xấu hổ đem địa vị hoàng hậu cao quý khoác lên cho nữ nhi của bà ta!”
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Tiếng nghị luận của mọi người dần lớn lên, từ thủ đoạn hạ độc của Lăng phu nhân ác độc, đến ngược đãi thứ nữ, rồi đến nịnh bợ hoàng thượng, thậm chí có người trước kia bị Tô phu nhân khi dễ giận mà không dám nói gì các phu nhân tiểu thư lúc này hả hê giống như tìm được chỗ phát tiết ,phát huy sở trường khinh thường chế giễu vô cùng nhuần nhuyễn. Vô số tiếng phê phán xen lẫn nồng đậm chán ghét bay lả tả, ùn ùn kéo đến đánh tới hướng Tô phu nhân, tập kích nàng đầu óc choáng váng, đầy mặt sợ hãi, không ngừng run rẩy, nàng chỉ nghe được câu hỏi Lâm Lang như đang cố gắng vùng vẫy giãy chết, nàng căm tức nhìn Lưu tẩu, bén nhọn hô: “Lưu tẩu, Lưu tẩu. . . . . . . . . Đúng, ta nhớ ra rồi !” Lưu tẩu bị Quách đại nhân chỉ ra và xác nhận là hạ nhân Diệp phủ , Lưu tẩu cũng thừa nhận, nàng bây giờ khăng khăng phủ nhận cũng không thay đổi tình thế hiện giờ, nhưng là nàng tuyệt đối không thể thừa nhận mình sai sử !
Mọi người nghe được tiếng la bén nhọn của Tô phu nhân, nhất thời đều an tĩnh lại, khinh bỉ nhìn về phía Tô phu nhân, chờ nhìn nàng còn có thể lật mình kiểu gì !
Tô phu nhân giống như bừng tỉnh hiểu ra hướng mọi người nói: “Ta nhớ ra rồi, nhớ ra rồi! Lưu tẩu đích xác là hạ nhân Diệp phủ, nhưng nàng đã bị bản phu nhân đuổi ra phủ mấy ngày rồi! Nhất định là bởi vì ghi hận trong lòng mới cùng Lâm Lang hợp kế hãm hại bản phu nhân ! Nàng —— căn bản không phải máu mủ lão gia , mẫu thân nàng đều là tiện nhân không tuân thủ nữ tắc . . . . . . . . . Nàng muốn hại chết bản phu nhân lần nữa quang minh chính đại trở về Diệp phủ. . . . . . . . . . . Chiếm đoạt vị trí chủ mẫu của bản phu nhân, cướp đoạt hậu vị của Cẩn Huyên !”
Tô phu nhân nói xong, cắn răng nghiến lợi chỉ hướng Lâm Lang, nhưng không đợi Lâm Lang trả lời, âm thanh giễu cợt của mọi người liền đem nàng bao phủ——
“Đồ lật lọng , một mực chắc chắn Lưu tẩu không phải nô tài Diệp phủ, lúc này tại sao lại đúng rồi?”
“Nàng đây là thấy Quách đại nhân cũng tới làm chứng , không có cách nào xuống đài cho nên muốn cắn ngược lại nhị tiểu thư một ngụm!”
“Loại nữ nhân độc ác này sanh hạ nữ nhi có thể tốt hơn chỗ nào? Sau khi trở về chúng ta cũng đi khuyên phụ thân ký một lá thư, thỉnh cầu hoàng thượng chọn lại hoàng hậu !”
“Diệp Cẩn Huyên vốn không xứng làm hoàng hậu, mọi người còn nhớ tiệc sinh thần kia không . . . . . . .”
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Các tiểu thư phu nhân vốn đối với chuyện Diệp Cẩn Huyên được phong hậu cũng rất mâu thuẫn, đặc biệt là chuyện xảy ra ở tiệc sinh thần của Diệp Cẩn Huyên thượng, thái độ mọi người càng đối với phủ Diệp thượng thư cũng trở nên chán ghét , thời gian này e ngại Diệp Cẩn Huyên được ho
