nay Khưu đồn trưởng luôn nghe theo sai bảo của đứa anh rể tài ba này.
Thật ra Khưu đồn trưởng và Liễu Đại Nguyên chỉ là tụ tập uống rượu với nhau vài lần, hắn biết Liễu Đại Nguyên có ông bố làm chức phó bí thư nên luôn tỏ ra khúm núm trước mặt gã, lần này nhận được tin Liễu Đại Nguyên bị đánh, hắn vội quay về định trừng trị Vương Tư Vũ để lấy lòng Liễu Đại Nguyên, ai ngờ tên trưởng phòng nho nhã này lại là thứ dữ, ngay cả anh rể cũng phải nể mặt. Nghĩ tới nghĩ lui, Khưu đồn trưởng càng cảm thấy mình đúng là đầu người óc lợn, nếu người ta không có ô dù mạnh chống lưng thì sao dám ra tay đánh Liễu Đại Nguyên chứ?
Khưu đồn trưởng không dám chậm trễ, chạy nhanh tới đỡ lấy Vương Tư Vũ, khúm núm xin lỗi: “Vương trưởng phòng, tôi có mắt cũng như mù, mong anh độ lượng đừng trách tôi!”
Thấy Vương Tư Vũ đanh mặt giận dữ, Khưu đồn trưởng tự tát hai cái mạnh vào hai bên mặt, sau đó cung kính đưa điện thoại qua cho Vương Tư Vũ, nói: “Vương trưởng phòng, xin anh tha thứ tội tôi mạo phạm! Đây là điện thoại của anh rể tôi, Trịnh Đại Quân!”
Vương Tư Vũ đành lắc đầu ngao ngán, nhận lấy điện thoại. “Chủ nhiệm, tôi đã gây rắc rối cho anh rồi!”
Phía đầu dây bên kia, Trịnh Đại Quân quan tâm hỏi thăm: “Lão đệ, cậu không sao chứ?”
Vương Tư Vũ trả lời không sao, Trịnh Đại Quân nghe vậy mới thờ phào yên tâm đôi chút, sốt sắng hỏi tiếp: “Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Cậu hãy kể rõ với tôi để tôi báo cáo với thư ký trưởng!”
Vương Tư Vũ biết Trịnh Đại Quân định mượn việc này lập công với Chu thư ký trưởng, dù gì thì thái độ của Chu Tùng Lâm đối với Trịnh Đại Quân luôn không rõ ràng, vừa để hắn nhìn thấy tia sáng hy vọng, nhưng lại tạo cảm giác chưa có gì chắc chắn, đó chính là cao chiêu quản lý cấp dưới của Chu Tùng Lâm, đối phó với hạng người như Trịnh Đại Quân, cách tốt nhất là để hắn bắt không đúng mạch.
Vương Tư Vũ kể lại đầu đuôi câu chuyện, Trịnh Đại Quân nghe xong liền trấn an: “Lão đệ, lần này cậu gây ra họa không nhỏ đâu! Nhưng cậu yên tâm, tôi sẽ bảo họ thả người ra trước, có thư ký trưởng đứng ra hòa giải, tin chắc Liễu phó bí thư sẽ nể mặt thôi, lúc ấy cậu đến xin lỗi một câu chắc sẽ không sao!”
Vương Tư Vũ lắc đầu cương quyết: “Bắt tôi xin lỗi hạng cặn bã đó chi bằng giết chết tôi đi! Chức quan bé tí này cùng lắm tôi từ chức không làm nữa.”
Nói xong quăng trả điện thoại cho Khưu đồn trưởng, Khưu đồn trưởng lại cầm máy lên trao đổi với Trịnh Đại Quân một hồi, chỉ nghe hắn gật đầu lia lịa: “Dạ dạ, em biết rồi!”
Đặt điện thoại xuống, Khưu đồn trưởng quay sang hai tên thuộc hạ lớn tiếng quát mắng: “Hai thằng khốn này, ai cho phép chúng mày tùy tiện còng tay người ta hả? Đã điều tra kỹ đâu mà còng tay? Còn không mau thả Vương trưởng phòng ra!”
Hai viên cảnh sát rủa thầm trong bụng, nếu không phải ngày thường anh tỏ ra thân thiết với Liễu Đại Nguyên thì chúng tôi đâu dám làm vậy, giờ lại bắt chúng tôi đứng ra chịu tội, làm phận lính quèn khổ thế đấy!
Vừa tháo còng cho Vương Tư Vũ xong, một viên cảnh sát hốt hoảng chạy từ bên ngoài vào ghé tai Khưu đồn trưởng nói nhỏ vài câu, ánh mắt liếc vào Vương Tư Vũ.
Khưu đồn trưởng nghe thuộc hạ báo cáo xong vội quay sang Vương Tư Vũ nói: “Vương trưởng phòng, anh ngồi ở đây một lát, tên khốn Liễu Đại Nguyên lại phái người đến đây, tôi sẽ ra ngoài đuổi cổ chúng đi!”
Nói xong, Khưu đồn trưởng đẩy cửa bước ra ngoài, Vương Tư Vũ đành ngồi vào ghế chờ đợi, còn hai viên cảnh sát còng tay hắn giải về đây thì tươi cười hớn hở ngồi hầu chuyện.
Khưu đồn trưởng hối hả chạy nhanh ra trước cửa, chỉ thấy phó đội trưởng đội cảnh sát hình sự thuộc sở cảnh sát thành phố dẫn theo vài thuộc hạ sát khí đằng đằng đứng ờ đó, thì ra Đặng Hoa An đang cùng thuộc hạ thảo luận về một vụ án, đột nhiên nhận được điện thoại do mẹ Huệ Huệ gọi đến, nói bạn của anh vừa mới bị cảnh sát bắt đi, tiếp đến đã kể lại đầu đuôi câu chuyện. Đặng Hoa An nghe xong đập bàn đừng dậy, gào thét to tiếng: “Gác hết vụ án lại đã, mau tập hợp đi cùng tôi đến cứu người!”
Khưu đồn trưởng đã sớm nghe danh Đặng Hoa An, lúc này thấy Đặng Hoa An tối sầm mặt, hắn cũng run rẩy lo sợ, nhưng anh rể đã có lệnh phải bảo vệ Vương Tư Vũ, bất kể ai đến cũng không cho dẫn đi, hắn đành nặn ra một nụ cười gượng gạo, bước tới nói: “Đặng đội trưởng, sao hôm nay rảnh rỗi ghé chỗ tôi chơi thế?”
Đặng Hoa An hừ một tiếng rõ to, đưa tay tháo từng chiếc cúc áo trên bộ cảnh phục, ưỡn bộ ngực cuồn cuộn cơ bắp ra phía trước, dõng dạc nói: “Khưu đồn trưởng, vụ án đánh người ở bệnh viện Nhân Dân số 1 cứ để cho tôi lo, anh mau giao người ra cho tôi!”
Khưu đồn trưởng cười cười từ chối: “Đặng đội trưởng, đây là khu vực do tôi quản lý, hơn nữa đây chỉ là một vụ án nhỏ, tôi nghĩ không cần làm phiền tới các đồng chí ở sở cảnh sát thành phố đâu, đồn cảnh sát chúng tôi xử lý là được rồi!”
Đặng Hoa An nóng giận xắn tay áo lên, liếc mắt thấy một chiếc ghế gỗ bên cạnh, dùng chân móc nhẹ một cái, chiếc ghế lộn một vòng bay lên cao, Đặng Hoa An hít một hơi sâu, hai tay tóm lấy chiếc ghế đập mạnh vào đầu. Rắc! Chiếc ghế gỗ dày 2 tấc gãy làm đôi.
Khưu đồn trưởng