của tôi, tại tôi vào nhầm phòng, đâu có liên quan gì đến cậu, tất cả đều là lỗi một mình tôi hết!” Trương Thiện Ảnh cắn chặt môi, nước mắt tuôn trào.
Vương Tư Vũ ray rứt trong lòng, lao tới ôm chầm lấy tấm thân mảnh mai ấy, tự trách: “Không phải lỗi của chị, là em luôn nghĩ tới chị, ngay cả lúc nằm mơ cũng xuất hiện hình bóng chị, đó là tội lỗi do một mình em gây ra.”
Trương Thiện Ảnh đẩy mạnh Vương Tư Vũ ra, ôm mặt chạy nhanh ra khỏi phòng. Vương Tư Vũ nhanh chóng đuổi theo, khi đến trước cổng khách sạn hắn đuổi kịp Trương Thiện Ảnh, hai người không ai nói với ai câu nào, cùng đón một chiếc taxi trở về nhà.
Chiếc xe đỗ xịch trước khu nhà, Trương Thiện Ảnh đẩy cửa nhảy xuống, chạv rầm rập lên lầu 5, mởcửa vào nhà xong đóng mạnh cửa cái rầm, mặc cho Vương Tư Vũ đập cửa ầm ầm bên ngoài cùng không chịu cho hắn vào.
Vương Tư Vũ đứng bên ngoài chờ đợi hồi lâu, vừa định quay về nhà mình nghi ngơi trước rồi tính sau, đột nhiên vai trái đau nhói, vết cắn sưng vù một cục, bèn xoay lưng bước xuống lầu đi xử lý vết thương đã. Trên đường leo xuống chiếc cầu thang chật hẹp, đột nhiên một tên đàn ông nhỏ thó lao mạnh vào người hắn, hai người té lăn cù.
Tên đàn ông nhỏ thó không ngẩng đầu lên, cũng không lên tiếng nói câu xin lỗi, chi hối hả bò dậy gấp gáp chạy lên cầu thang, Vương Tư Vũ cảm thấy tên này hơi kỳ lạ nhưng hắn không quan tâm nhiều làm gì, lúc này đến một hiệu thuốc gần nhà xử lý vết cắn mới quan trọng nhất.
Hiệu thuốc vắng tanh, mấy cô nhân viên mặc đồ trắng đang túm tụm tán gẫu với nhau, thấy Vương Tư Vũ bước vào vội hỏi quý khách muốn mua thuốc gì? Vương Tư Vũ nhún vai một cái, xấu hổ nói: “Vai tôi bị thương, đau không chịu nổi, chắc cần băng bó giúp!” Nói xong, hắn tự cởi áo ngoài ra, chi thấy vai trái sưng một cục to, máu rỉ ra từ vết cắn đã khô cứng lại, nhưng mấy vết răng vẫn hằn lên thấy rõ.
Một bà y tá có tuổi cầm thuốc sát trùng tầy rửa vết thương giùm Vương Tư Vũ, sau đó bôi thuốc lên, quấn băng cẩn thận. Bà y tá vừa làm vừa lầu bầu nhắc nhở: “Bọn trẻ bây giờ cuồng nhiệt quá! Nếu để vết thương nhiễm khuẩn thì nguy hiểm đến tính mạng đó! Lần sau nhớ nói với vợ đừng chơi trò cắn xé nữa nhé!”
Tất cả nhân viên nữ trong hiệu thuốc đều ôm bụng cười sặc sụa, Vương Tư Vũ đỏ mặt không dám nói tiếng nào, vội vàng mặc lại áo, trả tiền xong nhanh chân chuồn mất dạng.
Lúc quay về Vương Tư Vũ lại đứng ngoài nhà Trương Thiện Ảnh kêu cửa một chập nữa nhưng cô vẫn không chịu mở cửa, Vương Tư Vũ sợ cô nhất thời nghĩ quẩn, vội lấy điện thoại ra gọi liên tục vào máy Trương Thiện Ảnh, đến khi đối phương bấm nút từ chối kết nối mới yên tâm phần nào, hắn biết Trương Thiện Ảnh không làm chuyện khờ dại, đành quay về nhà nằm lên giường nghĩ cách làm sao an ủi Trương Thiện Ảnh, đột nhiên đầu óc quay cuồng, đêm qua tiêu hao quá nhiều thể lực, bây giờ toàn thân rã rời, Vương Tư Vũ ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Giấc ngủ trôi qua hơn 5 tiếng đồng hồ, đến khi có tiếng đập cửa ầm ầm. Vương Tư Vũ mới giật mình tỉnh giấc, hắn chạy nhanh ra ngoài, không thấy ai đứng đó, chỉ là trước cửa có đặt một túi đen to đùng. Vương Tư Vũ mở túi ra xem, trong đó chứa toàn những món quà trước kia hắn từng tặng Trương Thiện Ảnh, tất cả đều bị đập bể nát, ngav cả chiếc áo hàng hiệu trị giá 6000 tệ cũng bị cắt nát te tua, hắn thấy trên túi đen có đặt kèm một mảnh giấy, trên đó chỉ ghi vài chữ ngắn gọn “Quên tôi đi! Hãy tiếp tục sống tốt!”
Vương Tư Vũ biết mọi thứ đã hết cách cứu vãn, quan hệ giữa hắn và Trương Thiện Ảnh xem như hết hy vọng hàn gắn rồi, thất vọng cùng cực, Vương Tư Vũ xách túi đồ quay vào trong nhà, tiện tay ném nó sang một góc, thả người nằm phịch xuống giường, hắn sầu não thốt lên: “Đó không phải kết quả mà mình muốn!”
Tiếng chuông điện thoại réo vang, cầm máy lên xem, màn hình hiển thị số gọi đến là của Triệu Phàm, Vương Tư Vũ vội nghe máy.
Giọng nói của Triệu Phàm như trút bỏ được sánh nặng, hí hửng thông báo: “Cuối cùng cũng giải quyết ổn thỏa rồi, làm anh sợ chết khiếp một phen!”
Vương Tư Vũ dửng dưng nói: “Vậy thì xin chúc mừng anh!”
Triệu Phàm tiếp lời: “3h chiều nav cùng đi ăn điểm tâm nha! Nhã Lệ đã hẹn Thiện Ảnh rồi, chỗ hẹn cũ.”
Vương Tư Vũ từ chối ngay, lấy lý do đầu đau như búa bổ không đi được,
Triệu Phàm quyết chí lôi cho bằng được hắn đi, mở miệng van nài thảm thiết: “Anh em tốt của tôi ơi! Em không đi thì một mình anh làm sao ứng phó nổi? Coi như anh Triệu cầu xin em, giúp người giúp cho chót, em giúp anh vượt qua ải này, sau này nhất định anh sẽ nhớ ơn em suốt đời.”
Vương Tư Vũ hết cách, đành gật đầu đồng ý.
Khi Vương Tư Vũ có mặt ở tiệm ăn, ba người kia đã ngồi sẵn ờ đó rồi, Trương Thiện Ảnh và Hoàng Nhã Lệ nói cười vui vẻ với nhau, hai cô gái chốc chốc lại bá vai bá cổ thủ thỉ to nhỏ, thân thiết y như hai chị em ruột, nhìn từ thái độ bên ngoài không phát hiện ra vẻ gì bất thường.
Triệu Phàm ngồi im lặng kế bên Trương Thiện Ảnh, sốt sẳng rót trà cho vợ, thỉnh thoảng ghé tai vợ nói nhỏ vài câu, tỏ ra ân cần săn sóc, đóng vai một người chồng hoàn hảo.
Vương Tư Vũ cảm thấy bất ngờ trước thái độ