hiệm phái đến đây à?”
Vương Tư Vũ lắc đầu nói không phải, bà chù nhà vừa nghe nhắc tới Hoàng chủ nhiệm liền nồi giận, kể tội oang oang tên họ Hoàng đó đã đến 2 lần, không giúp được việc gì, thế mà ăn hết 3 con gà của bà.
Lưu trưởng thôn quay sang mắng vợ không hiểu chuyện, vội đón tiếp Vương Tư Vũ và lão Ngô vào trong nhà ngồi. Ông thấy Vương Tư Vũ còn trẻ nên vẻ mặt hơi thất vọng, hỏi thẳng Vương Tư Vũ rằng chức quan của cậu và Hoàng chủ nhiệm ai lớn hơn?
Vương Tư Vũ thành thật trả lời Hoàng chù nhiệm lớn hơn, Lưu trưởng thôn thở dài ngao ngán: “Thế thì thôi vậy! Hoàng chủ nhiệm cũng không giải quyết được, cậu thì giúp tôi được gì chứ? Hôm qua đồn cảnh sát ngoài thị trấn có phái người tới, nói là tiếp tục làm to chuyện sẽ bắt nhốt, cậu về đi! Chúng tôi không kiện cáo nữa.”
Lão Ngồ lúc này mới lên tiếng nói xen vào: “Vương trưởng phòng là lãnh đạo của văn phòng thành ủy, quyền lực của cậu ấy cao hơn Hoàng chủ nhiệm bên phòng khiếu nại, ông cứ yên tâm, lần này nhất định giúp ông giải quyết được vấn đề.”
Lưu trưởng thôn tỏ vẻ không tin, Vương Tư Vũ đành vỗ ngực khẳng định: “Lão Lưu ông yên tâm! Lần này tôi có mang theo thượng phương bảo kiếm, giải quyết không xong thì tồi ở đây luôn không quay về nữa!”
Nghe xong câu này, Lưu trưởng thôn phấn khích hẳn lên, hướng ra cửa hét lớn: “Bà ơi, làm 2 con gà, mua thêm 2 bình rượu để tôi đãi khách quý!”
Nửa tiếng sau, Lưu trưởng thôn bày một bàn tiệc nhỏ, có bốn năm vị đại diện khiếu nại trong thôn cũng ngồi vào bàn, mọi người vừa ăn vừa nói cười vui vè, dân làng ấm ức kể từng chuyện xấu mà cả nhà Sử Phú Quý đã làm. Vương Tư Vũ ngồi im lặng lắng nghe chăm chú, nhíu mày nghĩ ngợi.
Thì ra thôn trưởng nhiệm kỳ trước tên là Sử Phú Quý, trong nhà có 2 cậu quý tử, chúng ỷ gia đình có người thân làm quan lớn ngoài thành phố, ngày thường ngang tàng hống hách trong thôn, làm toàn việc xấu hà hiếp dân làng, chỉ vì có gốc gác quá mạnh nên không những trong thôn Đồi Cát mà ngay cả toàn huyện Thanh Sơn cũng không ai dám can thiệp.
Uống xong ly rượu, Vương Tư Vũ lấy tấm ảnh chụp Vương Côn ra đưa cho Lưu trưởng thôn xem, hỏi ông có từng gặp người này chưa? Lưu trưởng thôn vừa liếc qua đă nhận ra đó thân thích của nhà họ Sử, lần trước còn cùng với hai thằng quý tử của Sử Phú Quý hùa vào đánh ông, sau đó thì biến mất dạng, chắc đã quay về thành phố rồi.
Vương Tư Vũ bình thản nói: “3 tên đó đánh gãy chân Lưu trưởng thôn, phải bị bắt giữ vì tội cố ý gây thương tích, ngày mai tôi sẽ gọi điện cho lãnh đạo thị trấn, việc này không thể cho chìm xuồng được!”
Dân làng nhao nhao bảo lão nhị nhà họ Sử không bắt được rồi, vào tháng trước Diêm Vương đã bắt tên ác ôn đi trước, nghe nói là bị nhiễm bệnh cấp tính, ngay trong đêm đã phun máu chết tươi, người nhà dùng vải trắng tẩm niệm xong chở ra huyện thiêu luôn rồi.
Vương Tư Vũ cảm thấy kỳ lạ, bệnh chết mà tẩm niệm bằng vải trắng à? Chăng lẽ phong tục của người dân nơi đây là thế?
Dân làng lắc đầu nguầy nguậy, cho biết khi ấy họ cũng cảm thấy kỳ lạ, chỉ có người bị chém chết mới tẩm niệm bằng vải trắng, hơn nữa người nhà họ Sử thái độ có vẻ bất thường, hoàn toàn không đau buồn giống như có người thân vừa mất, chỉ lo tang sự sơ sài, vợ của lão nhị không hề rơi một giọt nước mắt, sáng hôm sau còn tươi cười hớn hở đánh mạt chược với nhà hàng xóm.
Vương Tư Vũ thót tim một cái, một giả thiết xuất hiện trong đầu hắn, ngoài mặt vẫn thản nhiên như không có gì xảy ra, hắn tiếp tục uống rượu trò chuyện với mọi người.
Sau bữa cơm, Vương Tư Vũ đi ra ngoài gọi điện cho Chu thư ký trưởng, báo cáo vụ án đã có chút manh mối, nhưng rất có thể còn dính dáng đến một vụ án hình sự khác, cần sở cảnh sát thành phố hỗ trợ. Chu thư ký trưởng lập tức nhận lời liên lạc với lãnh đạo bên sở cảnh sát thành phố, còn căn dặn Vương Tư Vũ đêm nay đừng tắt điện thoại, họ sẽ trực tiếp liên lạc tiến hành phối họp điều tra.
15 phút trôi qua, chuông điện thoại réo vang, đối phương vừa mở miệng đã nói ngay: “Xin hỏi có phải là Vương trưởng phòng không? Tôi là Đặng Hoa An của đội cảnh sát hình sự thuộc sở cảnh sát thành phố, cấp trên nói có nhiệm vụ khẩn cấp, bảo tôi liên lạc với anh.”
Vương Tư Vũ kể lại đầu đuôi mọi việc, nói mình nghi ngờ nhà họ Sử giết người xong nhằm thoát tội đă phao tin con trai chúng bệnh chết, đem xác đi thiêu, giờ cần sở cảnh sát thành phố phái người xuống điều tra làm rõ.
Đặng Hoa An mau mắn nhận lời, hứa lập tức dẫn người tới, chắc sáng sớm sẽ có mặt.
Trời vừa tờ mờ sáng, thôn Đồi Cát bỗng trở nên ồn ào, trước cửa nhà Sử Phú Quý bị chặn bởi hai chiếc xe cảnh sát, một đội cành sát hình sự lục soát khắp nhà, cuối cùng phát hiện ra một vết máu chưa xử lý bám trên tường trong một căn phòng, sau khi lấy mẫu máu về xét nghiệm, tất cả người của nhà họ Sử đều bị đưa lên xe dẫn về sở thẩm vấn. Sử Phú Quý la hét om sòm không chịu lên xe, nói mình là dượng của lãnh đạo trên thành phố, ai dám bắt tao thì hãy liệu hồn đó.
Đặng Hoa An càng nghe càng bực bội, đá vào mông lão tống lên xe, hăm dọa: “Tao từng đi lính đó! Tên khốn mày còn ỷ thế hiếp người, có