XtGem Forum catalog
Quan Đạo Chi Sắc Giới

Quan Đạo Chi Sắc Giới

Tác giả: Đê Thủ Tịch Mịch

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323055

Bình chọn: 9.00/10/305 lượt.

chỗ nào không ổn, lại đọc thầm lần nữa, mới chợt tỉnh ngộ, những gì Vương Tư Vũ làm, không phải là đang “Mưa đêm lén người đi chăm hoa.” Sao, huống chi chữ “Mưa” lại trùng âm với tên “Vũ “ của hắn, một chút bất cẩn, đã khiến hắn hiểu lầm ý, cho là mình đang trêu chọc hắn.

Nghĩ đến đây tim Trương Thiện Ảnh đập thình thịch, toàn thân khẽ run, tay chân lúng túng, vội vàng khua tay nói: “Cái này không hay, không tính, để em làm lại.”

“Gió xuân mạnh dạn chạm cành liễu, mưa đêm lén người đi chăm hoa.” Triệu Phàm cũng đọc lại lần nữa, rồi vỗ vỗ vào sau lưng cô, lớn tiếng cười: “Câu này cực hay, đúng là một câu hay, Tiểu Ảnh, cứ dùng câu này, đừng đổi nữa.”

Vương Tư Vũ nhìn sắc mặt Trương Thiện Ảnh, đã biết cô suy nghĩ chưa kỹ mới nói ra câu này, chứ không phải ám chỉ mình, trong lòng có chút buồn, nhưng hai câu này quả thật tuyệt, hắn cứ lẩm nhẩm mãi trong lòng, càng cảm thấy dùng vào lúc này, lại càng chính xác hơn.

“Đến lượt Nhã Lệ.” Triệu Phàm không để ý tới Trương Thiện Ảnh đang đỏ mặt tía tai, mà nhìn sang Hoàng Nhã Lệ một cách đầy hứng thú, xem cô sẽ trả lời như thế nào.

Hoàng Nhã Lệ đưa tay chống cằm, nghĩ rồi nghĩ, liền cầm chiếc đũa gõ gõ trên mặt bàn nói: “Cô phàm xa ảnh bích không tận, chỉ thấy Trường Giang thiên tế lưu.”

Cô đọc xong câu này,Triệu Phàm và Vương Tư Vũ nhìn nhau, trên mặt hai người đầy vẻ kinh ngạc, bất giác thầm hít một hơi mát lạnh, Vương Tư Vũ bắt đầu nhìn Hoàng Nhã Lệ với một cách nhìn khác, cô này cũng khá lợi hại, đem cả hai vợ chồng Triệu Phàm và Trương Thiện Ảnh vào cả thơ, có Phàm có Ảnh thì không nói, cái chữ Bích mới là đáng nói.

Trương Thiện Ảnh nghe đến nỗi đầu vả mồ hôi, nhỏ nhẹ nói: “Nhã Lệ câu này của cậu chẳng đồi trụy tí nào.”

Hoàng Nhã Lệ cứ ngồi đó mà vểnh môi lên cười, không hề lên tiếng.

Triệu Phàm kéo Trương Thiện Ảnh, thỏ thẻ bên tai cô: “Đó là âm đọc của chữ Bích đó.”

“Cô phàm xa ảnh bích không tận, chỉ thấy Trường Giang thiên tế lưu.” Trương Thiện Ảnh đọc nhẩm trong lòng mấy bận, cuối cùng đã hiểu ý trong câu thơ, liền quàng tay ôm Hoàng Nhã Lệ, không ngừng thọc lét cô, lên tiếng: “Nhã Lệ thối hư quá đi, hạ lưu quá.”

Vương Tư Vũ thì lại cảm thấy Hoàng Nhã Lệ chẳng đơn giản chút nào, từ ý nghĩa trên mặt chữ có thể thấy, hình như cô đã biết chuyện Triệu Phàm thường hay lạnh nhạt với Trương Thiện Ảnh, nhưng như vậy cũng bình thường thôi, suy cho cùng họ cũng là bạn thân trong chốn khuê phòng, rất nhiều chuyện bí mật, cũng có thể đã kể cho đối phương nghe.

Triệu Phàm đang hứng chơi, liền vội huých Vương Tư Vũ một cái, thúc giục: “Tiểu Vũ mau đi, tới phiên cậu đấy.”

Vương Tư Vũ nhìn chiếc váy ngủ màu hồng phấn mà Trương Thiện Ảnh mặc, than hình mỹ miều bên trong thoát ẩn thoắt hiện, bất giác nói: “Tì bà sau bức rèm xanh, nắng xuân còn đó nên không dám đàn.”

Hoàng Nhã Lệ nghe xong lắc đầu nói: “Vương Tư Vũ phải phạt rượu thôi, câu này chẳng đồi trụy tí nào.”

Trương Thiện Ảnh ngồi kế bên cũng hùa theo, nói: “Câu này không được, Tiểu Vũ phải phạt rượu.”

Triệu Phàm lại cười nói: “Đó là điển cố phủi bụi đó, câu đó mà không đồi trụy, vậy thì chẳng còn câu nào đồi trụy nữa.”

Trương Thiện Ảnh ngây thơ hỏi: “Cái gì gọi là phủi bụi chứ, từ đó em chưa từng nghe qua.”

Triệu Phàm xoa cằm giải thích lai lịch của câu này.

“Tô Đông Pha tuổi trung niên đã góa vợ, không tái hôn nữa, hôm đó, con dâu ông mặc chiếc áo lụa trắng mỏng như cánh ve, bưng ly trà đến bên cạnh Tô Đông Pha, nhỏ nhẹ nói: “Mời lão gia dùng trà !”

Tô Đông Pha nhìn khuôn mặt đỏ hồng của con dâu, thân hình thướt tha, đôi mắt hữu tình, đột nhiên ông như quên hết lễ giáo, trong người phiêu phiêu, đúng lúc ông đang nghĩ hươu nghĩ vượn, đột nhiên nhớ lại đó là con dâu liền đỏ cả mặt, cô con dâu bèn hỏi: “Lão gia tại sao đỏ mặt ?”

(.

Tô Đông Pha cũng không đáp lại, đón lấy ly trà, dùng ngón tay mau chóng viết hai câu thơ lên bàn: “Tì bà sau bức rèm xanh, nắng xuân còn đó nên không dám đàn.” Con người Tô Đông Pha lười biếng, đã lâu không lau bàn, cho nên trên bàn đóng một lớp bụi dày, nét chữ nhìn rất rõ.

Cô con dâu xem xong cũng mau chóng lấy ngón tay viết tiếp hai câu: “Giả như chàng gảy một khúc nhạc, phù sa không chảy ruộng người ngoài. “ Viết xong đỏ mặt mà chạy đi.

Tô Đông Pha đang đắc ý nhìn, con trai ông về, thấy cha xem gì mà rất vui bèn hỏi: “Cha, người xem gì đấy ?”

Tô Đông Pha giật nảy người, vội dùng tay áo lau đi vết chữ trên bàn, nói: “Cha chẳng xem gì cả, cha đang phủi bụi.” Từ đó về sau cứ tư tình giữa ông bố chồng và con dâu, hay chị dâu với em chồng, đều dùng từ phủi bụi để ám chỉ.

Trương Thiện Ảnh nghe xong liền đỏ mặt nói nhỏ: “Các người ai ai cũng hạ lưu hết, không chơi nữa không chơi nữa, em tuyên bố, từ nay về sau, những ai ngồi tại bàn đều không được nói những chuyện hạ lưu.”

Vương Tư Vũ cười nói: “Thật ra dùng Tì Bà để diễn tả người đẹp thì quá chuẩn rồi, lúc trước em có ôm Tì Bà chơi một tí, tay sướng hết chỗ chê, chẳng kém gì nhạc cụ tây cả, nhất là âm thanh ngọt ngào và trong vắt, như âm thanh của đất trời vậy, đến giờ cũng có cảm giác như văng vẳng bên tai, không cách