XtGem Forum catalog
Quan Đạo Chi Sắc Giới

Quan Đạo Chi Sắc Giới

Tác giả: Đê Thủ Tịch Mịch

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323062

Bình chọn: 9.00/10/306 lượt.

g nóng như lửa, đem cái tượng thị nữ hồi sáng lục được để trên tủ đầu giường ra, giơ cao lên định đập xuống đất, nghĩ lại thấy có chút tiếc, lại nhẹ nhàng để lại chỗ cũ, Vương Tư Vũ đeo đuổi không thôi như thế, khiến cô cảm thấy lúng túng, trong lúc hoang mang, cũng cảm thấy có chút kích thích, lúc có lúc không mà đùa cợt tim cô, khiến cô vừa phấn khích lại lo lắng, ngồi trên giường, thừ người ra mà lẩn quẩn ngón tay yêu kiều của mình.

Chương 2 0 :Rượu không say người.

Quan Đạo Chi Sắc Giới

Tác Giả: Đê Thủ Tịch Mịch

Quyển I: Tiểu thanh niên ủy ban

Chương 20 :Rượu không say người.

Cơm nước đã nấu xong, bốn người nói nói cười cười trên bàn, Triệu Phàm và Vương Tư Vũ hai người uống rượu trắng, Trương Thiện Ảnh và Hoàng Nhã Lệ chỉ uống bia, Triệu Phàm uống xong vài ly rượu vào bụng, thì lại bắt đầu kể chuyện mây mưa, Trương Thiện Ảnh bĩu môi nói: “Lần nào ăn cơm cũng kể mấy chuyện này, dung tục quá.”

Triệu Phàm nghe xong cười ha ha, đưa tay cởi hai nút áo trên áo sơ mi ra, nói: “Vậy chúng ta nói chuyện nhã nhặn chút nha, nhưng mọi người không phân biệt nam nữ, đều phải tham gia, đừng để có mình tôi nói, ai cũng phải đọc hai câu thơ cổ có màu sắc, nếu đọc không được thì phạt rượu.”

“Vậy chờ tí đã, em và Nhã Lệ phải chuẩn bị một chút.” Trương Thiện Ảnh nghe xong vội chạy vào phòng sách, ôm một cuốn Thơ Đường Tống Từ ra, ngồi lật với Hoàng Nhã Lệ, chỉ xem một lúc, hai người đều đỏ mặt nói nhỏ: “Văn nhân thời xưa thật là hạ lưu quá.”

Triệu Phàm nghe xong cười nói: “Đương nhiên rồi, người xưa đâu có cấm đồi trụy.” truyện cập nhật nhanh nhất tại chấm

Vương Tư Vũ lại không nghĩ là vậy, cãi lại: “Anh đâu phải người xưa, sao biết người ta không cấm đồi trụy chứ ? Triều nào đại nào cũng có không ít sách khiêu dâm, cấm nhưng không hết, cuối cùng có chuyện đêm tuyết lạnh đọc sách cấm, suy cho cùng chỉ là vấn đề chuẩn mực thôi.”

Triệu Phàm cười tươi nói: “Quên mất em là người trong thể chế, được rồi, anh cũng không làm khó em, những lời lúc nãy xem như anh chưa nói.”

Đợi khoảng 2, 3 phút sau, Trương Thiện Ảnh đã mắc cỡ nói, chuẩn bị xong rồi, bắt đầu đi.

Triệu Phàm cười khì khì nói: “Trời sinh một động tiên nhân, hội tụ bao nhiêu gió sáng vào.”

Trương Thiện Ảnh nghe xong lập tức đỏ mặt, nhéo một cái vào cánh tay Triệu Phàm, mím môi nói: “Muốn chết à, sao mà trắng trợn vậy.”

Vương Tư Vũ thản nhiên cười, nhẹ nhàng nói: “Anh Triệu, anh bị phạt rượu, anh đã phá quy định mà tự anh đặt ra, bài này đâu phải thơ của người xưa viết đâu.”

Triệu Phàm huơ tay nói: “Người gìa đã qua đời, miễn cưỡng cũng có thể tính là người xưa rồi.”

“Đương nhiên phải tính, chồng chị bảo tính là tính.” Trương Thiện Ảnh kéo vai Triệu Phàm, làm ra vẻ hạnh phúc, Hoàng Nhã Lệ thấy liền nhíu mày, ngẩng đầu uống cạn ly bia, dùng đũa gõ vào bàn nói: “Khoan vội làm nũng đã, đến lượt cậu rồi đó Tiểu Ảnh.”

“E hèm.” Trương Thiện Ảnh hắng giọng: “Xuân đến đâu cũng đào hoa nước, không phân tiên nguyên tìm nơi nao.”

Triệu Phàm nghe xong cười ha ha, nói câu này của bà xã cũng không tệ, Trương Thiện Ảnh liền giơ chân dùng sức đạp hắn một cái, bĩu môi nói: “Còn chê cười người ta, em không chơi nữa.”

Hoàng Nhã Lệ nhìn thấy liền dùng sức gõ gõ bàn, bất mãn nói: “Hai vợ chồng này muốn liếc mắt đưa tình tốt nhất là vô phòng khóa cửa lại, trên bàn này còn có người ngoài đó.”

Trương Thiện Ảnh ngồi một bên cười khúc khích, không gây với Triệu Phàm nữa, Hoàng Nhã Lệ cúi đầu suy nghĩ, rồi nói: “Đường hoa chưa có duyên khách quét, cửa cài đêm nay mở vì chàng.”

Triệu Phàm trong lòng phơi phới, thầm nghĩ cô Hoàng Nhã Lệ này cũng khá hiểu chuyện phong tình, nếu không phải sợ cô ấy kiện với Tiểu Ảnh, mình đã xử cô ta từ lâu rồi.

Vương Tư Vũ vội nói: “Nhã Lệ không hổ danh là họ Hoàng (Hoàng ý ám chỉ đồi trụy), câu này rất có trình độ.” Hoàng Nhã Lệ liếc hắn một cái, “Đến cậu đấy.”

“Ngày lên hoa sông đỏ như lửa, xuân đến nước sông xanh màu lam.” Vương Tư Vũ vội ngâm một câu.

Triệu Phàm lúc này đang liếc mắt nhìn Hoàng Nhã Lệ, sau đó nói: “Cỏ dại hoa thơm mọc ven đường, trên có hoàng li (chim hoàng anh) hót líu lo.”

Vương Tư Vũ nghe xong tim đập bình bịch, cảm thấy lá gan của Triệu Phàm cũng lớn quá, ở trước mặt Trương Thiện Ảnh mà dám mở to mắt trêu ghẹo Hoàng Nhã Lệ, chữ hoàng thì khỏi nói, chữ li chính là từ đồng âm với chữ Lệ, chuyện rõ ràng như vậy, sao Trương Thiện Ảnh lại nhìn không ra chứ.

Quả nhiên Trương Thiện Ảnh giơ nắm đấm lên đấm mấy cái vào đùi của Triệu Phàm, răn đe nói: “Không được ăn hiếp Nhã Lệ.”

Hoàng Nhã Lệ chỉ mỉm cười, có vẻ như không thèm để tâm tới, kéo tay của Trương Thiện Ảnh, nhẹ nhàng nói: “Không sao, chơi thôi mà, cậu mau đọc đi.”

Trương Thiện Ảnh thấy Hoàng Nhã Lệ không tức giận, thế mới yên tâm,, mở quyển sách đã đánh dấu trước đó ra, bỗng phát hiện ra một câu cực hay, liền lớn tiếng đọc: “Gió xuân mạnh dạn chạm cành liễu, mưa đêm lén người đi chăm hoa.”

Trương Thiện Ảnh đọc xong đột nhiên thấy là lạ, ngẩng mắt lên nhìn, thì thấy trên mặt Vương Tư Vũ đầy vẻ cổ vũ, trong ánh mắt lướt qua đầy ẩn ý, thì cảm thấy hình như có