trọng nhất.”Nhìn Mộ Hữu Thành định rời đi, Từ Na xúc động hỏi một câu: “Anh đi đâu? Đi tìm cô ấy sao? Anh biết cô ấy ở chỗ nào sao?”Mộ Hữu Thành cười: “Trên đời này có chuyện gì anh muốn biết mà không thể biết?” Một câu nói vừa ôn hòa mà cũng rất khí phách, nếu là người khác nói có lẽ sẽ không có người tin, nhưng đây là lời từ miệng anh nói ra, cho nên càng tăng thêm phần chắc chắn.Tại căn hộ, Thẩm Niệm An vừa mở một cuộc hội thoại với Tiêu Thần qua điện thoại, mặc dù nửa đường bị cuộc gọi của Từ Na quấy rầy, nhưng kết quả vẫn tạm xem là hài lòng.Hạng mục đầu tư đã bắt đầu đi đúng kế hoạch, cô tin trong vòng ba tháng sẽ hoàn thành bản kế hoạch chi tiết.Đây là trận chiến đầu tiên của cô trên thương trường, cô không biết mình có thể đi được bao xa, nhưng cô vẫn hy vọng mỗi bước đi của cô đều có thể ổn định.Không nghĩ đến chuyện làm ăn nữa, cô rót cho mình một ly rượu đỏ, khoanh gối ngồi ở cửa sổ sát đất vừa nhìn hồ Yên Vũ bên ngoài, nhớ lại cuộc điện thoại của Từ Na, cũng nhớ tới người nào đó, tay không tự chủ cầm điện thoại gọi cho một dãy số.Điện thoại được kết nối, bên kia truyền tới một giọng nói trầm ấm quen thuộc, đầu cô bỗng nóng lên: “Anh có rảnh không? Cùng nhau đi uống một ly?”Ý thức được mình lỡ lời, cô nhanh chóng bổ sung thêm một câu, “Có chút chuyện muốn bàn bạc với anh.” Nói xong mới phát hiện ra càng nói càng lộ, lập tức không lên tiếng nữa.Bên kia điện thoại yên lặng một lúc, không hề có tiếng động khiến cô hơi căng thẳng: Thời gian này có lẽ anh đang bận chuyện công ty, sao mình còn nổi điên tìm anh uống rượu chứ? Hơn nữa bây giờ quan hệ của mình và anh là thế nào, mời anh đi uống rượu chẳng phải sẽ gây ra hiểu lầm gì đó sao?Càng nghĩ càng loạn, định thôi không nói nữa.Đáng tiếc có một vấn đề mà giờ cô mới nhớ ra, vì vậy cô nói luôn: “Thôi xong rồi, thang máy chỗ em bị hư rồi….”Nhưng đáp lại lời cô là tiếng hít thở chậm rãi đều đều: “Ừ, anh biết, anh mua thêm một chút đồ ăn, hôm nay em không cần phải xuống dưới.” Ngay sau đó tiếng chuông cửa cùng tiếng mở cửa của anh truyền đến từ đầu dây điện thoại bên kia.Niệm An liếc mắt nhìn thời gian trò chuyện: 2 phút 28 giây. CHƯƠNG 22: TAY DỊCH XUỐNG MỘT CHÚTLúc Mộ Hữu Thành tới cửa có mang theo hai túi đồ lớn, cả đồ ăn lẫn đồ dùng, anh nói: “Nghỉ lễ thanh minh, công ty cũng nghỉ, nghe công ty xây dựng bảo có lẽ thang máy phải mấy ngày nữa mới sửa xong, cho nên mấy hôm tới em cứ ở trong nhà, những đồ này đủ cho em dùng đến hết ngày nghỉ.”Niệm An giúp anh mang đồ vào phòng khách và phòng bếp, cô phát hiện ra những đồ Mộ Hữu Thành mang đến đều đầy đủ hết, rau quả tươi, thịt bò, đừng nói là đủ cho một người trong một tuần, cho dù là hai người cũng đủ….Nghĩ vậy Niệm An quay đầu lại nhìn anh, chỉ thấy Mộ Hữu Thành vô cùng thoải mái ngồi trên sofa nhìn cô, sau đó nhìn vào tờ báo, cảm giác có chút kỳ lạ.Rõ ràng là cả hai đã chia tay rồi không phải sao, sao lại có cảm giác như vẫn đang ở chung một nhà?Cô lắc đầu, cười cười: Có lẽ là hai năm sống chung quá hợp nhau, cho nên nhất thời không thể trở lại như bình thường.Cô chất đồ vô đầy cái tủ lạnh nhà mình, sau đó đem một số vật dụng khác tới nhà vệ sinh, khăn tay, khăn lông, bàn chải đánh răng, cái ly….Ah, tình hình này là sao, sao lại có cả đồ lót nam? Cái gì? Còn có cả phụ tùng cho kỳ kinh nguyệt? Cả một bịch Sophie cô thường dùng, cô dở khóc dở cười, Mộ Hữu Thành rốt cuộc là anh muốn thế nào đây? Cô hơi khó xử hỏi một câu: “Trong này có cả đồ của anh hả?”Mộ Hữu Thành nhìn tờ báo, không ngẩng đầu: “Sao? Cứ để chỗ em đi, sau này có thể dùng tới.”Niệm An cau mày, đặt đồ dùng đàn ông vẫn còn nguyên trở lại trong túi, đưa cho Mộ Hữu Thành: “Sẽ không có cơ hội này đâu, anh cứ mang đi đi.Đúng rồi, anh uống trà hay uống nước?”Mộ Hữu Thành cũng không phản bác, để chiếc túi xuống bên mình, cười cười: “Anh mang theo một chai rượu vang tới đây, chỗ em có đồ mở không?”Hôm nay Mộ Hữu Thành có chút lạ thường, Niệm An suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không có.”Mộ Hữu Thành cười cười: “Ừ, may mà anh mang theo đồ mở nắp tới đây.” Nói xong anh đặt tờ báo xuống bàn, lấy ra một cái mở nắp chai, sau đó lấy ra một chai rượu vang đỏ trong ngăn kéo phía dưới TV.Thấy anh làm ảo thuật biến ra những món đồ này, Niệm An trợn mắt há hốc mồm: lúc tới anh rõ ràng không mang theo những thứ này, như vậy thì đồ…. đã để từ trước kia? Cô bất đắc dĩ cười.Nếu vậy, anh biết rõ ràng cô vừa nói dối, trong nhà bếp có đồ mở nắp chai, chỉ là cô không muốn uống rượu mà thôi, cô sợ uống rượu xong sẽ xảy ra vấn đề.Tửu lượng cô không tốt, rượu lại càng không tốt, ngày đó khó khăn lắm uống một lần đã khiến Chân Chân tức muốn chết.Cô vuốt trán một cái nói: “Xem ra anh đã chuẩn bị đầy đủ rồi, được, chúng ta uống rượu, nhưng anh không được hối hận đâu đấy.”Mộ Hữu Thành đã mang tới hai cái ly đế cao, dáng vẻ ưu nhã rót hai ly rượu, đẩy tới trước mặt Niệm An, mỉm cười: “Hối hận cái gì? Sợ sau khi uống em sẽ làm loạn với anh hả?”Niệm An cười làm lành: “Đúng vậy, sau khi em uống xong chỉ sợ biến thành một người phụ nữ không bằng cầm thú, động tay động chân với anh.