XtGem Forum catalog
Quần áo xốc xếch

Quần áo xốc xếch

Tác giả: Thương Tố Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327915

Bình chọn: 10.00/10/791 lượt.

tiếng: người đàn ông này thật khờ.Lúc trước Niệm An vẫn đang lo lắng sợ anh chuốc mình uống say, sau đó kiếm cớ làm loạn.Bây giờ nhìn lại mới thấy thủ đoạn của anh rõ ràng còn cao hơn, anh tự mình uống say, sau đó mượn cớ ở lại.Đúng là thông minh không thể chối cãi.Niệm An đi vào bếp, chuẩn bị túi đá, dùng khăn lông bọc lại chườm lên trán anh.Cũng không biết là Mộ Hữu thành say thật thiếp đi, hay là giả vờ, cô nhỏ giọng hỏi: “Anh mau tỉnh lại đi, lát nữa chúng ta cùng nói một vài chuyện thú vị.”Mộ Hữu Thành không chút động đậy, trông có vẻ không được thoải mái.Đúng lúc ấy Tiêu Thần gọi điện thoại tới, bây giờ mỗi ngày anh đều kiếm cớ gọi điện thoại nói về chuyện hợp tác, nhưng mỗi câu hỏi bắn đại bác cũng không tới chuyện kinh doanh buôn bán.Ví dụ như anh sẽ hỏi, ăn cơm chưa, đi ngủ chưa, ở chỗ nào, có muốn gặp anh không… Loại chuyện giống như bạn trai hỏi bạn gái, anh hỏi không mảy may xa lạ.Bình thường Niệm An sẽ không trả lời, chờ anh phát bệnh xong, sau đó nói một câu: hôm nay uống thuốc chưa, uống nhanh đi.Nhưng hôm nay nội dung trò chuyện của Tiêu Thần hơi thay đổi, anh nói: “Niệm An, anh ốm rồi, em tới bệnh viện cùng anh đi.Anh thật sự rất khó chịu, em tới nhanh đi.Đúng rồi, mang thêm một ít cháo em nấu nữa, đồ ăn ở bệnh viện khó ăn muốn chết…”Niệm An liếc mắt nhìn Mộ Hữu Thành đang nằm trên ghế sa lon, bình tĩnh nói: “Tôi không phải bác sỹ, đến đó thì giúp được cái gì? Tốt nhất anh cứ nằm ở bệnh viện đi, mấy hôm nữa tôi mời anh ăn cơm.”“Hôm nào?” Tiêu Thần hỏi tiếp.Niệm An suy nghĩ một chút: “Chờ tôi nghĩ kỹ sẽ nói cho anh biết.”Tiêu Thần ở đầu dây bên kia cười: “Được rồi, anh thua em, vừa rồi cá cược với vài đứa bạn xem em có tới đây hay không, em thật là độc ác, cho dù không còn là người yêu, nhưng dẫu sao chúng ta vẫn là bạn bè, vậy mà vẫn không chịu tới thăm anh.”Niệm An thở phào nhẹ nhõm: “Anh cũng không phải quen tôi ngày một ngày hai, còn dám cá cược loại chuyện thế này, anh không thua thì ai thua?” Nói xong liền cúp điện thoại.Vừa đặt điện thoại xuống, tay đột nhiên bị ai đó bắt được, Niệm An còn chưa kịp xoay người đã cảm thấy thân nhiệt nóng rực dán sát vào phía sau lưng cô, hơi thở ướt át phun lên cổ cô, lông tơ dựng đứng, có chút ngứa, khiến cô kích động, chỗ đó là vùng mẫn cảm của cô, chịu không nổi kích thích như vậy.Giọng nói Mộ Hữu Thành hơi khàn khàn: “Lạnh quá!” Vừa nói vừa ôm chặt thêm.Niệm An cúi đầu nhìn cánh tay anh: “Ngực em ấm lắm sao?”“Cũng được, xuống chút nữa có lẽ ấm hơn.” Mộ Hữu Thành cố tình trả lời.Niệm An nhìn tay của anh dịch xuống một chút xíu, cởi nút áo, khi chạm đến áo ngực, một tay khác theo thói quen chạy ra sau lưng, có ý đồ muốn cởi nút áo phía sau.Niệm An cười: “Em đổi khẩu vị rồi, cái này cài đằng trước.”Tay của Mộ Hữu Thành hơi khựng lại, nhưng vẫn là theo thói quen lần ra phía sau.Phựt, nút áo bung ra.Niệm An bất đắc dĩ cười một tiếng: “Quả nhiên không lừa được anh, vừa rồi hạt tiêu anh cũng biết đúng không? Sao còn uống hết?”Cả người cô bị xoay qua chỗ khác, lúc mặt đối mặt, cổ áo Mộ Hữu Thành đã rộng mở, hơi thở của anh nóng hổi, cười mê người, giọng nói như có xuân dược đầu độc ý chí: “Không muốn bỏ, cảm thấy là em cho vào nên uống hết.Còn tưởng em cũng cho cả vào trong bình, kết quả….”Phụt, cho nên anh mới uống cạn rượu trong bình? Người đàn ông này bình thường thông minh như vậy, sao lúc này đầu óc lại kém thông minh như vậy chứ? Niệm An cầm ly rượu đỏ còn lại trên bàn, uống một ngụm, sắc mặt chợt hồng, mỉm cười: “Anh biết tửu lượng em không cao, bị anh chuốc hai chén, thật muốn say.Anh nghĩ em thành thành thật thật, không cho phép làm gì!”Nói xong, cô ngã vào ngực Mộ Hữu Thành, khóe miệng tươi cười.Cô say, anh cũng say.Có một số việc chỉ có lúc say mới có thể làm, đúng không? CHƯƠNG 23: LÀM VỢ CHỒNG BA NGÀYCúp điện thoại, cô gái ngồi bên cạnh Tiêu Thần cười rất đắc ý: “Ha ha, thì ra anh cũng không tốt đẹp hơn em bao nhiêu.”“Câm miệng, chỗ này không đến lượt cô lên tiếng!” Tiêu Thần dùng từ không một chút khách khí.Mặc dù dáng vẻ anh rất lạnh lùng, nhưng đây là lần đầu tiên anh mất phong độ như vậy, hiển nhiên là cô gái này đã giẫm vào nỗi đau của anh.Tiếng cười vang lên, cô gái lại tiếp tục cười, giọng chế giễu không những không giảm, ngược lại tăng lên: “Hiện giờ em rất thông cảm với anh, hóa ra em tưởng mình đã đủ thê thảm rồi.Ba em chạy tới chỗ người phụ nữ họ Thẩm kia, còn bán cả nhà, đuổi em vào ký túc xá, để cho em ở một chỗ vừa tồi tàn vừa cũ nát như vậy.Nhưng mà anh cũng không tệ, chủ động đem phòng của mình nhường cho người ta, vậy mà người ta cũng không cần, bây giờ đứng ngoài cửa nhà người ta cũng không dám gõ.Rốt cuộc anh sợ cái gì? Sợ quấy rầy cô ta cùng ba em thân mật tình tứ, hay sợ nhìn thấy dáng vẻ lẳng lơ của cô ta trước mặt đàn ông? Chậc chậc, đàn ông vô dụng thật thảm hại….”Một bàn tay vươn tới bóp cổ họng cô, chặt đến nỗi khiến cô không thể thở được, trong nháy mắt không khí xung quanh trở nên căng thẳng.Cô hốt hoảng nhưng vẫn cố mạnh miệng: “Bây giờ anh thẹn quá hóa giận hay sao? Xem ra là bị em nói trúng rồi.Có bản lĩnh thì bâ