tay vẫn lia trên bàn phím.
Cô vẫn im lặng lắng nghe, có chút đề phòng với anh, cô không muốn nghĩ lại chuyện cũ.
– Tôi còn phải đi học!
Cô nhẹ giọng thông báo.
Đây chỉ là cái cớ?
Anh nhìn cô nở một nụ cười lạnh, đáp lại bằng chất giọng trầm như đã lắm được thóp của cô. Anh hiểu cô đang nghĩ gì. Cô muốn tránh anh
.Băng Đồng biết nói thế nào thì quyết định của anh cũng không thay đổi, cô thật sự không nắm bắt hết suy nghĩ và con người của anh. Nghiêm túc tập trung vào công việc cô tạm gác mớ suy nghĩ vớ vẩn kia lại.
Anh cũng không chú ý cô nữa, quay về công việc để cả hai tự nhiên hơn
…
❤ . . . . . . . . . . . . . ❤
Theo như đã nói, cô phải theo anh đến một nơi, cô nghĩ chắc chỉ là đi kí hợp đồng ở đâu đó thôi nhưng khi đến nơi rồi cô mới biết là sai lầm.
Lúc này đây cô đang đứng trong một shop thời trang có tên Perfect-Shop…
Nhân viên bán hàng mang ra một đống đồ đặt trước mặt cô, từ sau vụ chọc phá của Thái Lăng giờ cô có chút đề phòng, quay sang nhìn anh khó hiểu.
– Thử đi!
Anh nhìn cô nở nụ cười nói ngắn gọn…
Cô vẫn nhìn anh, không có bất cứ hành động nào cho thấy cô sẽ làm theo lời anh… Cô nhìn đống đồ trước mặt, ít cũng vài chục bộ sao cô thử hết.
Thấy phản ứng không mấy hợp tác của cô anh nở nụ cười lạnh khiến cho các nhân viên nữ ở đây tí thì ngất vì nụ cười của anh quá đẹp và sáng chói.
Anh không quan tâm đưa tay thân mật kéo cô vào lòng, ghé tai cô nói nhỏ đủ mình cô nghe thấy…
– ” Em còn đợi tôi giúp em?”
Khuôn mặt cô đột nhiên biến sắc sang màu hồng, ngượng ngùng, đẩy anh ra, lúng túng vơ vội một vài bộ chạy vào trong.
Nhưng nhân viên ở đây ai không biết Hiếu Thiên, anh thế nào? Chưa ai hiểu rõ,,, trong mắt họ chỉ biết đến anh là người không thích đùa quá chớn.
Lần lượt thử hết bộ này đến bộ khác không bỏ qua bộ nào, cô mệt mỏi ngồi dựa vào sofa, mồ hôi lấm tấm trên chán, mặc dù máy lạnh trong shop hoạt động tối đa.
– Mệt sao?
Đưa tay lau mồ hôi trên chán cho cô anh mỉm cười , động tác vô cùng ôn nhu.
Cô chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt mệt mỏi khép lại, tự dưng hành động của người đàn ông này lại nhẹ nhàng ôn nhu quan tâm khiến cô có chút không thích ứng kịp.
– Gói lại hết những gì cô ấy đã chạm vào!
Quay ra nhân viên bán hàng anh ra lệnh.
– Dạ! Thưa Trần thiếu gia!- cô nhân viên cúi đầu thưa và thu dọn hết đống đồ mang đi thanh toán.
Toàn bộ được mang đến Trần gia… Cô cũng không buồn hỏi làm gì, đúng hơn là cô không quan tâm anh muốn làm gì…
Anh nhìn đống đồ bay giờ đã quá giờ tan sở, anh không muốn quay lại công ty nữa mà lái xe đến một nhà hàng cách đó không xa .
Cô ngạc nhiên nhìn bảng hiệu phía trên , anh đưa cô tới đây làm gì?
– Trần thiếu gia!- cô suy nghĩ một lát rồi theo anh ra khỏi xe.
Anh hơi chột dạ khi nghe cách xưng hô khách sáo giữ khoảng cách của cô, quay sang nhắc nhở cô:
-Gọi anh là Hiếu Thiên!
-Tôi muốn về!- Cô không quan tâm, cô thấy mình không thích hợp với nơi này.
Ăn tối cong tôi đưa em về!- Anh bước tới khoác vai cô dẫn vào.
Giật mình trước cử chỉ quá mức thân mật này cô cố tách ra khỏi vòng tay anh, nhưng vòng tay rắn chắc càng xiết chặt hơn, một chút ấm áp vụt qua trong tâm trí cô.
Tự dưng cô thấy mình với anh như đôi tình nhân đang hẹn hò, cùng đi mua sắm, cùng ăn cơm…Lắc đầu cho suy nghĩ vớ vẩn ra khỏi đầu. Cô không thể yêu thêm ai hết và đớn đau như thế là quá đủ.
❤ ……………………………..❤
Đây là lần đầu cô cùng anh đi công tác, không quá vất vả như cô nghĩ, chỉ là quá xa so với trí tưởng tượng của cô, giờ cô đang đặt chân xuống nước Mĩ, nằm bên kia địa cầu.
Hai người được sắp xếp ở lại một khách sạn 5 sao cạnh bờ biển. Chuyến công tác lần này phải gần một tháng mới xong. Ở đây anh có hẳn một trang viên nhưng đợi khi kí kết xong hợp đồng anh mới dẵn cô về đó được, hiện tại ở khách sạn vẫn thoải mái hơn với cô.
– Sao chỉ có một phòng?!
Cô thắc mắc khi nhận ra một sự thật đau lòng, anh chỉ thuê một phòng.
– Đây là khách sạn có tiếng nên lượng khách đến thuê phòng nhiều vô kể, lúc nào cũng trong tình trạng hết phòng. Tôi và em đến đúng lúc chỉ còn một phòng vip duy nhất, không lẽ em muốn ngủ ở phòng bình thường?- anh cởi áo vest quăng lên ghế sofa rồi giải thích cho cô bằng giọng ôn nhu.
– Tôi ở phòng bình thường!- cô thà ở phòng bình thường còn hơn ở một chỗ với anh.
– Được!-anh cầm di động lên gọi cho bộ phận lễ tân.
Có dấu hiệu bắt máy…
-” Chúng tôi có thể giúp gì cho quý khách?”
– Tôi muốn đặt một phòng bình thường.
-” Ngài đợi một lát!”
Anh kiên nhẫn chờ, cố ý kích loa cho cô nghe thấy.
– ” Dạ thưa ông! Ban nãy còn một phòng nhưng đã có người đặt trước rồi ạ!” – giọng nói áy náy của nhân viên vang lên bên đầu dây.
– Ukm!- Anh ngắt máy quay sang cô nhún vai.
– Em đã nghe rõ chưa?
Cô đương nhiên đã nghe thấy hết, có chút sợ khi nghĩ đến việc ở cùng một chỗ với anh.
❤ . . . . . . . . . . . . . . . . . .❤
Sau khi dùng bữa tối ở đây xong, cô bắt đầu công việc soạn thảo hợp đồng cho việc kí kết sắp tới giữa hai bên. Anh tranh thủ tắm trước rồi ngồi thưởng thức ly caffe cô pha ở phòng khách, bộ đồ ngủ màu xanh thẫm làm bằng lụa