XtGem Forum catalog
Những mùa hoa mãi nở

Những mùa hoa mãi nở

Tác giả: Đan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322813

Bình chọn: 10.00/10/281 lượt.

t.

Tôi nhìn ra cửa sổ, chợt thấy nhói lòng. Thành đang đứng đó. Chiếc áo sơ mi trắng viền xanh với vạt áo để ra ngoài có vẻ biếng nhác, tóc anh ấy hơi rối vì lớp tôi học trên lầu, mùa này thì gió nhiều quá.

Tôi nhìn anh ấy chăm chăm, đến khi anh quay đầu lại bắt gặp ánh mắt tôi, tôi mới thấy mình sao lại làm một việc quá lố như thế chứ. Anh ấy ngoắc tôi ra ngoài hành lang, tôi ngoan ngoãn vuốt lại áo váy cho thẳng rồi đi ra trong khi tim tôi vẫn đập điên cuồng trong lồng ngực.

Tôi đến đứng cạnh anh, lòng không ngừng rủa thầm Phát. Tại sao cậu ấy lại đi mất trong giờ phút này cơ chứ. Làm sao tôi có thể hiên ngang đứng trước mặt Thành mà xem như hai người bạn bình thường đây?

“Em gửi đơn xin phép cho giáo viên chủ nhiệm giúp Mai nhé! Anh tìm Phát mà không được, may mà còn có em.” Anh ấy nói, nụ cười như tỏa nắng làm tôi quên mất phải trả lời anh thế nào.

Tôi vô thức nhận tờ đơn xin phép trong tay anh, cảm thấy mặt mình nóng ran lên và muốn biến mất luôn cho rồi.

“À khi nào thì cô ấy đi học lại?” Tôi cố nặn ra một nụ cười coi được nhất rồi hỏi anh.

“Chắc khoảng hai ba ngày, vì bà cô ấy mới mất. Em có muốn cùng đi viếng với anh không?”

Tôi nghĩ dù sao thì cô ấy cũng đối xử với tôi rất tốt, thôi thì tôi đến an ủi cô ấy cũng tốt.

“Dạ, được ạ. Em sẽ cùng Phát đến, nhưng mà em không biết nhà cô ấy đâu.”

“Chiều nay ba giờ anh đợi tụi em ở trường.”

Thành chào tạm biệt tôi rồi về lớp, nhìn anh khuất xa nơi cuối hành lang tôi mới thấy mình thở đều trở lại được. Anh không phải là một con người khó gần như tôi vẫn hằng nghĩ, nhưng nếu cứ gần anh như vậy tôi sẽ càng ngày càng lún sâu vào mớ tình cảm hỗn độn này.

Chiều Phát không đi được, tôi phải đi một mình với Thành. Tôi hơi căng thẳng, thằng nhóc Huy nó thấy tôi hoang mang nó cứ nghĩ là tôi sợ phải đến đám tang. Nhưng sự thật đâu có đơn giản thế.

“Chị không cần phải lo lắng, cứ ăn mặc cho thẳng thớm vào. Đừng mặc mấy cái áo rộng phùng phình nữa, mặc một chiếc áo sơ mi thôi. Vào đó thì chào hỏi người ta lễ phép là được, đừng cười to, đừng nói chuyện lớn tiếng… bla… bla…”

Tôi thấy nó càng ngày càng lảm nhảm cứ y như ba tôi, tôi không biết nó có xem tôi là chị hai nó hay không nữa.

Nếu Phát không phải đi với ba cậu ấy thì tôi đâu ra nông nỗi này. Giờ phút này tôi mới ý thức được rằng hóa ra trước giờ tôi luôn cùng ra ngoài với cậu ấy, hoặc là lúc nào cậu ấy cũng ở bên tôi. Không có cậu ấy, tôi cảm thấy không an toàn, như đôi chân tôi không thể nào chạm đất được vậy.

Hình như tôi đã phụ thuộc vào cậu ấy quá nhiều rồi!

Đúng ba giờ nhóc Huy đạp xe chở tôi ra trường. Tôi thấy Thành đã đứng đó, anh dựa vào lưng vào gốc bằng lăng, dáng người cao to không lẫn vào đâu được.

“Hey, chào anh.” Thằng nhóc Huy vẫy tay chào Thành, anh nhận ra chúng tôi nên tiến lại gần hơn.

“Chào, cậu là…” Thành ngập ngừng, dường như anh ấy hoàn toàn không nhận thấy điểm giống nhau của hai chị em tôi.

“Em là em trai chị Mây, anh là anh Thành đúng không?” Thằng nhóc Huy rất lanh lợi, nó giành hết kịch bản của tôi rồi.

“Vậy mà anh cứ tưởng em là anh trai cô ấy.”

“Ha ha…” Nhóc Huy cười nghiêng ngả. Mỗi khi ai nói chúng tôi là anh em nó đều cười như vậy.

Nó ra về còn dặn Thành đưa tôi về tới nhà, đợi nó ra mở cửa rồi mới được về, tôi thấy nó dặn vậy có phần hơi quá. Nhưng có lẽ là nó sợ… tôi hiểu nó nghĩ gì, nhưng vậy mà Thành cũng đồng ý. Tôi chỉ sợ Thành nghĩ về tôi như một đứa con nít chưa lớn.

“Em đang nghĩ gì vậy?” Thành hỏi, nhìn lại mới thấy chúng tôi đến nơi rồi.

Tôi xuống xe, cởi mũ bảo hiểm ra rồi cười cười, “Hì hì không có gì hết.”

Chúng tôi vào nhà Mai, khu nhà nằm giữa phố xá đông đúc. Không như nhà tôi và Phát chỉ là một khi đất trống với những mảnh đất người ta đang rao bán nên khá vắng vẻ.

Tôi thấy người rất đông, nhưng không nhìn thấy Mai. Người phát hiện ra Thành là một người phụ nữ trung niên, tôi nghĩ là mẹ của Mai, tôi cúi đầu chào bà ấy rồi bà dẫn hai chúng tôi đến bàn ngồi.

Mai đi ra ngồi với chúng tôi, chỉ mới một ngày mà tôi thấy cô ấy tiều tụy hẳn đi, đôi gò má hóp lại và hai mắt sưng húp, thâm quầng. Tự dưng thấy thương cô ấy quá!

“Cậu đừng buồn nữa.” Tôi vén tóc cô ấy lên, dường như cô ấy đã ốm đi nhiều rồi.

Thành cũng vỗ vai cô ấy, tôi thấy hai người ấy thân mật trái tim tôi như đau thắt lại.

Tôi thật sự ghen tị với cô ấy, tôi ghen với cô ấy chết đi được, nhưng tôi còn biết làm gì nữa? Tôi nuốt mọi uất ức vào tim. Tôi muốn khóc quá.

Mai nhìn tôi, “Cậu làm gì vậy? Sao lại khóc? Khờ quá, mình không sao đâu.”

Rồi cô ấy mỉm cười, tôi càng thấy mình sắp trở thành con ác quỷ hai mặt rồi.

“Biết vậy anh đã bỏ em ở nhà rồi.” Thành xoa đầu tôi như chúng tôi thật sự rất thân thiết, như anh đối với tôi cũng trìu mến như Mai vậy.

Chúng tôi ngồi một lát, vào thắp hương rồi xin phép ra về. Chúng tôi không muốn làm phiền Mai quá lâu, khách khứa đông đúc quá mà cô ấy không thể ở mãi với chúng tôi được.

Tôi và Thành ra về lúc bốn giờ rưỡi. Thành nhìn thời gian vẫn còn sớm nên dẫn tôi đi ăn ở KFC. Tôi muốn từ chối nhưng trái tim tôi không cho phép. Tôi cứ muốn