Teya Salat
Những mùa hoa mãi nở

Những mùa hoa mãi nở

Tác giả: Đan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322774

Bình chọn: 9.00/10/277 lượt.

như tôi cũng đành chịu.

Mẹ tôi cười rồi vỗ đầu cậu ấy. “Thằng bé này! Ăn cơm xong mới được ăn.”

Phát le lưỡi với tôi. Tôi trừng mắt nhìn cậu ấy. Hai chúng tôi cứ đứng đó nhìn nhau cho đến khi mẹ tôi phát lệnh dọn cơm.

Ba tôi cũng lê cái thân già từ ngoài sân vào (thực ra ông chỉ mới bốn mươi thôi). Ba cũng giống tôi, rất thích hoa. Chỉ là tôi thích ngắm rồi lảm nhảm này nọ còn ba tôi thực tế hơn, ông thích trồng và chăm sóc chúng.

Phát cũng thường hay ở lại nhà tôi ăn cơm thế này. Cậu ấy thích ăn đồ mẹ tôi nấu, nhất là món sườn xào chua. Tuần nào mẹ tôi cũng làm cho cậu ấy ăn, cậu ấy không chê ngán còn ăn nhiều nữa, tôi thì thấy ngán lên tận cổ rồi.

Ăn cơm xong tôi được lệnh của mẹ mang bánh qua nhà cho ba mẹ Phát. Tôi biết giờ này ba cậu ấy có nhà, mẹ cậu ấy thì ở nhà suốt thôi.

Phát rất sợ ba mình, nhưng tôi thì không sợ ông ấy đâu. Ông ấy rất hiền hòa với tôi, tôi không biết phải nói thế nào nhưng tôi cảm thấy cuộc đời này thật đẹp, vì mọi người xung quanh đều rất yêu thương tôi. Còn những người ghét bỏ tôi, cũng chỉ là một số người qua đường a, b, c… gì đó thôi.

“Cô Diễm ơơi…” Tôi chạy lăng xăng vào bếp tìm mẹ Phát. Tôi muốn khoe ổ bánh bông lan có đính dâu tây mà tôi mới làm. Nhưng chạy loạn mà cũng chỉ thấy có ba Phát ở nhà thôi.

“Ơ, cô đâu rồi chú?” Tôi gãi đầu đứng ôm ổ bánh trước bàn ăn, chú Phong vừa mới rửa bát xong. Tôi nhìn mà sáng mắt ra, thì ra chú ấy còn rửa bát được nữa cơ đấy.

Chú lau lau tay rồi cầm lấy ổ bánh trên tay tôi. “Cô con đi đám rồi. Vậy là hôm nay bà ấy không được lộc ăn. Cái này đẹp quá.”

Phát cũng vào trong nhà, chắc tôi chạy nhanh quá nên bỏ quên cậu ấy.

Phát và ba cậu ăn bánh bông lan do tôi làm, còn tôi ngồi xem TV. Hai người đó bàn chuyện gì tôi cũng không biết. Tôi cảm thấy mí mắt híp lại rồi cơn buồn ngủ ập tới. Chắc do hồi sáng này thức sớm quá.

Lúc tôi tỉnh dậy tôi thấy mình nằm trên giường, phòng Phát. Cậu ấy đang làm bài tập, tôi mới nhớ ra là tôi còn cả đống bài tập chưa làm.

Tôi lại uể oải không muốn mở mắt dậy.

Phát thấy tôi tỉnh ngủ nhưng vẫn còn cố nhắm mắt lại cậu ấy lấy cuốn tập quăng vào mặt tôi. “Cậu đấy! Lười có căng luôn. Dậy đi!”

Tôi lười cãi nhau với cậu ấy. Tôi vẫn còn chưa thích nghi được với ánh sáng khi mở mắt ra. Chắc do tôi ngủ nhiều quá nên mắt sưng lên rồi, càng nghĩ càng thấy đau khổ.

“Cho mình ngủ thêm năm phút nữa thôi!” Tôi vừa nhắm mắt vừa lẩm bẩm.

Tôi nghe thấy tiếng cậu ấy đi ra ngoài, cứ tưởng mình được yên ổn rồi, tôi thiu thiu chui vào giấc ngủ vàng ngọc của tôi.

Oái, lạnh quá! Tôi mở mắt ra nhìn thấy một màu trắng xóa. Cậu ấy trùm cái khăn lạnh lên mặt tôi. Tôi lồm cồm bò dậy, lấy khăn chà chà trên mặt cho tỉnh.

“Chịu tỉnh rồi à. Ba cậu đang tìm cậu đấy!” Cậu ấy vẫn không nhìn tôi, chỉ nói vậy rồi cúi đầu làm tiếp.

Tôi ê ẩm cả người. “Mấy giờ rồi?”

“Ba giờ rưỡi.”

Thảo nào, tôi đã ngủ hơn bốn tiếng rồi. Tôi ôm cái gối tiếp tục dụi mặt vào đó. Cậu ấy giật cái gối lại rồi trong một phút tôi đã bị nhốt vào nhà tắm.

Tôi soi gương, ai trong đó vậy nhỉ? Đầu tóc rối bù, hai mắt sưng húp, đồ trên người nhăn nhúm. Thật kinh tởm.

~*~​

Tôi bước ra khỏi nhà Phát là đã bốn giờ chiều. Nắng vẫn còn đậm trên sân, mùa này Cần Thơ nắng cháy da cháy thịt. Tôi ngước lên, nắng chiếu vào mặt tôi thấy mình tỉnh táo hẳn. Tôi vươn vai, rồi đi thẳng về nhà.

Không biết ba tìm tôi làm gì thế nhỉ?

“Ba ơi!” Tôi đứng giữa sân hét to. Chỉ có cách đó mới tìm thấy ông ấy một cách nhanh-gọn-lẹ.

“Tôi đây nè, thưa cô.” Ba tôi đang bê những bầu cây nhỏ màu xanh, vì chúng chỉ có lá nên tôi không biết là hoa gì.

“Cây gì vậy ba?”

“Hoa Ti Gôn, ba định trồng một mình rồi, may mà con về kịp.”

Tôi bưng cái rổ hoa màu xanh mơn, nhìn nó mà tôi không nghĩ ra được hoa ti gôn thực sự như thế nào.

Tôi có từng đọc một bài thơ về hoa ti gôn, nhưng tôi không tìm hiểu, vì nó quá ư là buồn.

Tôi và ba đi đến sát mép hàng rào, ba tôi lấy dao đào từng gốc từng gốc ti gôn chôn xuống đất, tôi chỉ có nhiệm vụ nắm từng dây dài quấn lên bờ rào cho chúng mọc thành giàn.

“Con đã bao giờ biết loại hoa này chưa?” Ba tôi hỏi.

“Chưa ba, chúng có màu gì thế?” Tôi rất muốn chúng lớn nhanh, để tôi có thể nhìn thấy những giàn bông xum xuê, những bông hoa chắc phải rực rỡ lắm.

“Nó có màu hồng. Người bán hàng nói cho ba biết loại hoa này còn được gọi là Hiếu nữ.”

“Người con gái có hiếu?” Tôi thắc mắc, tôi tưởng loài hoa này sinh ra để nói về tình yêu, về những cuộc tình tan vỡ chứ. “Tại sao lại có tên như vậy hả ba?”

Ba tôi đặt chậu cây xuống, bới đất lắp lại rồi nói cho tôi nghe.

Ba tôi kể cho tôi nghe về một truyền thuyết Hy Lạp cổ, về cuộc đời cô gái tên Antigone.

Chuyện ngày xưa kể rằng vua Laius và vợ sinh ra được một bé trai, nhưng dưới gót chân nó có một cái bớt màu đỏ máu. Lời nguyền truyền kiếp trăm năm nói rằng đứa bé như vậy lớn lên sẽ giết chết cha mình và lấy mẹ mình.

Vua thấy vậy sợ hãi, nên cho người giết đứa bé đi, nhưng hầu cận không nỡ nên giao đứa bé lại cho người chăn cừu.

Đứa bé ấy được nhận nuôi và có tên là Oedipus Rex. Mười tám năm sau, đúng nh