XtGem Forum catalog
Những mùa hoa mãi nở

Những mùa hoa mãi nở

Tác giả: Đan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322944

Bình chọn: 8.00/10/294 lượt.

ư lời nguyền cậu thanh niên ấy đã giết chết cha mình trong một tai nạn, rồi cậu cưới mẹ của mình và cùng mẹ mình có bốn người con. Đứa con gái út chính là Antigone.

Đến một ngày của 20 năm sau Rex biết được toàn bộ sự thật là mình đã giết cha ruột, và cưới mẹ ruột của mình, ông không chịu nổi sự dày vò ấy nên tự móc mắt mình và bỏ đi lang thang.

Cô con gái út vì thương ba mình nên đi theo ba, ngày ngày ăn xin nuôi ba cho đến khi ông nhắm mắt. Khi cô trở lại thành thì người hai người anh ruột của cô người thì chết, người thì bị bắt, cô cũng bị bắt nhốt vào ngôi mộ của gia tộc.

Không chịu nỗi đau khổ, cô tự kết liễu đời mình, trên mộ cô mọc lên những bông hoa màu hồng, có hình dáng như trái tim vỡ nát. Từ đó người ta gọi bông hoa ấy là Ti gôn chứ không gọi thẳng tên cô.

Tôi biết là qua bao nhiêu lời truyền miệng, có lẽ truyền thuyết ngày xưa đã bị mai một nhiều. Nhưng tôi không quan tâm đến tình tiết như thế nào. Ba tôi là giáo viên, những gì ông ấy tin tưởng mới nói lại cho tôi nghe.

Tôi hiểu được rằng, không phải mỗi loài hoa đều chất chứa một tình yêu đôi lứa, mà ở đó còn có cả những câu chuyện xưa, những lời đồn thổi, những thần thoại cổ xưa… ở đó còn chứa đựng biết bao quan niệm nhân sinh, những ý nghĩa triết học, hay những bài học sống.

Cô gái mang cái tên Antigone ấy chết đi trong sự bi lụy của cả một gia tộc, về lời nguyền rủa, về những chuyện đời trước để lại. Nếu được chọn sinh ra, chắc chẳng ai chọn cho mình được sinh ra trong cuộc đời như vậy.

Tôi không hiểu sự đời, nhưng tôi đồng cảm với tình yêu thương bao la của cô ấy dành cho ba mình. Tôi rất thương ba, ông đã dành cả đời này để lo lắng và dạy dỗ chúng tôi thành người.

Tôi lấy tay lau đi những lem luốc trên khuôn mặt ông, ba tôi vẫn rất trẻ, nhưng với tôi, ông ấy lúc nào cũng đã già rồi, già vì lo lắng, già vì yêu thương chúng tôi.

Rồi những cành lá ti gôn sẽ xum xuê, những cánh hoa sẽ nở ra mơn man, nhưng mỗi lần nhìn đến nó, tôi đều sẽ nhớ đến ba và tự nhủ thầm rằng loài hoa ấy còn có tên “Hiếu nữ”…

Chương 5: Hoa Giấy Bên Mộ Bà

Sáng thứ hai luôn là ngày nhộn nhịp nhất trong lớp, vì sau một ngày nghỉ tụi bạn sẽ xúm lại trò chuyện về ngày chủ nhật của mình. Tuy đã là lớp 12 và bài vở thì chất chồng như núi nhưng không đứa nào quên cái bổn phận ăn chơi đã ăn sâu vào máu.

Thế mà hôm nay lớp chợt im lìm vì vắng mất Lệ Mai. Bà cô ấy vừa qua đời. Bỗng dưng tôi thấy thương cô ấy hơn bao giờ hết.

Tôi chợt nhớ đến ngày bà ngoại mất tôi cũng đã hụt hẫng rất lâu. Lúc tôi còn đang trên lớp thì nghe tin bà mất vì đột tử, ba tôi rước tôi về lúc đến nơi bà đã trút hơi thở cuối cùng vào hư vô.

Từ đó tôi không còn ngoại.

Bà ngoại khi sống ở không xa nhà chúng tôi lắm, ngoại ở với dì và dượng tôi. Tôi và Phát vẫn thường hay về đó thăm ngoại lúc cuối tuần. Ngoại là người dạy chúng tôi cách làm bánh bông lan, dạy tôi cách bới tóc theo kiểu mấy người xưa. Ngoại là người truyền lửa cho thế hệ chúng tôi tin và yêu những người làm cách mạng, những người đã ngã xuống vì thế hệ tương lai.

Ngoại kể cho chúng tôi nghe về những ngày chiến tranh bom đạn, về ông cụ ngoại đã hy sinh trong trận chiến khốc liệt năm nào.

Tôi cũng không quên ngoại là người vun trồng bên mộ ông cụ ngoại và ông ngoại những khóm hoa giấy với lời răn dạy rằng ông cụ ngoại và ông ngoại đều là những người tâm đức.

Lúc ấy tôi không hiểu hai chuyện đấy thì có liên quan gì với nhau, nhưng khi mẹ tôi trồng cây hoa giấy xanh ươm bên mộ ngoại tôi mới hiểu được rằng, người yên nghỉ dưới lòng đất cạnh những cây hoa giấy là những người từng sống rất có hậu.

Mẹ nói ngày ông ngoại mất, chính tay bà đã dắt mẹ vun vén cho cây hoa giấy cạnh mộ ông và nói với mẹ điều đó. Với hy vọng dù ông đã ra đi, nhưng trong mắt mẹ, ông vẫn là một người tốt, dạy mẹ cách khắc ghi lòng biết ơn ấy vào sâu trong lòng. Và nhắc mẹ rằng mỗi lần nhìn đến những chùm hoa giấy ngày ngày tháng tháng vẫn vươn lên nảy nở mãnh liệt kia, mẹ sẽ chẳng thể nào quên được ông ngoại, người đã dành cả đời yêu thương chăm sóc mình.

Cũng như tôi, chẳng thể nào quên đi tình thương bao la mà ngoại đã dành hết cho mình. Ngày nào tán hoa giấy ấy còn vươn mình vượt qua những ngày mưa hay nắng, ngày ấy tôi vẫn còn nhớ rằng, chính tay tôi đã đặt cây hoa ấy bên mộ ngoại để mọi người hiểu được tấm lòng của bà trước lúc ra đi.

Những cánh hoa ấy vẫn đơm hoa rực rỡ, chúng không bị khuất phục bởi những ngày nắng chói chan, hay những ngày mưa dầm thối đất. Chúng đơn thuần vượt lên trên hết thảy, để tỏa hương sắc thắm cho đời.

Giống như những người đã ra đi. Dù họ không còn nữa, nhưng những điều tốt đẹp họ để lại vẫn thấm vào lòng người. Như ngoại đã khiến tôi tin và hiểu rằng, người luôn sống mãi như những đóa hoa đang buông mình trước gió kia.

Không bao giờ tàn…

Đang ngẩn người thì Tính khều khều tôi, tôi giật thót mình mới nhận ra cả giờ ra chơi tôi chỉ ngồi đây suy nghĩ vẫn vơ, cả Phát cũng đi đâu mất rồi.

“Gì vậy?” Tôi trố mắt nhìn Tính, hắn ta có bao giờ nói chuyện với tôi đâu.

“Có người tìm cậu kìa!” Cậu ta nói rồi quay người đi mấ