XtGem Forum catalog
Những mùa hoa mãi nở

Những mùa hoa mãi nở

Tác giả: Đan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322694

Bình chọn: 9.5.00/10/269 lượt.

mặc kệ Phát lau lung tung trên mặt, nước mắt tôi vẫn cứ không ngừng rơi ra, như cơn mưa ngoài kia, như mọi thứ gột rửa lại thành phố này.

“Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh định để em một mình suy nghĩ, không phải bỏ rơi em, anh không bỏ em lại, ngoan…” Lời nói cậu ấy cũng lung tung lộn xộn. Nhưng tôi nghe hiểu được. Trong con ngươi đang nhòe đi của tôi, chợt thấy nước mắt cậu ấy cũng rơi trên lòng bàn tay tôi bỏng rát. “Anh sợ em sẽ vì cậu ấy mà đau khổ, sẽ không cần anh, anh rất sợ, sợ em rời xa nên không dám đối mặt với em.”

“Quyển nhật kí đó em không có đọc, em không biết tình cảm của cậu ấy đối với em là gì, nhưng em yêu anh, em sẽ không lựa chọn từ bỏ, anh cũng đừng bỏ em, được không?” Giọng nói tôi tự động trở nên run run, thật ra quyển sổ đó tôi không có đọc, không dám đọc. Lúc cậu ấy tái phát lại bệnh nặng hơn, khả năng tỉnh lại thấp hơn dự tính ban đầu rất nhiều, lúc đó tôi ngày nào cũng hy vọng cậu ấy sẽ khỏe lại, tôi sẽ ném trả quyển sổ vào mặt cậu ấy rồi trách sao có gì không chịu nói thẳng với tôi lại dùng đến cách độc ác này. Nhưng chờ đợi tôi ở phía trước không phải là một Vũ Khánh khỏe mạnh cho tôi mắng chửi, mà là một linh hồn đang dần dần lìa xa chúng tôi, trôi dạt về phía chân trời.

“Ngủ một lát đi, anh sẽ không đi, ở lại với em.”

Có lời hứa của cậu ấy là tôi yên tâm rồi, vì mệt mỏi tích tụ mấy ngày tôi vừa nhắm mắt đã thiếp đi lúc nào không hay, lúc thức dậy bầu trời bên ngoài đã tối mịt.

“Đi, anh pha nước nóng cho em tắm, rồi cùng anh đi đến chỗ này.”

Bóng dáng cao lớn của cậu ấy bỏ vào phòng bếp, đem hai bình thủy nước đổ vào thao trong phòng tắm rồi thử độ nóng, kéo tôi vào phòng tắm. Nước nóng làm tôi tỉnh táo lại, rốt cuộc cũng đỡ mệt hơn, nhìn cậu ấy mỉm cười tôi cũng tự nhìn lại mình trong gương tự nhủ: Phải vui vẻ, bất cứ giá nào cũng phải hạnh phúc. Sau khi gột rửa tất cả tôi sẽ nhìn về phía tương lai, bỏ sau lưng mọi quá khứ không có chỗ chen chân của hạnh phúc này.

“Em đói, muốn ăn món ăn của anh làm, em muốn ăn kem, muốn ăn táo, muốn ăn sô cô la…” Tôi ôm eo Phát cọ cọ.

“Được rồi, được rồi. Anh sớm chuẩn bị hết rồi, chúng ta về nhà.”

Tôi và Phát không về nhà, cậu ấy lái xe ra khỏi khu đô thị tấp nập. Ngoài kia mưa đã không còn rơi nữa, những ngọn đền đường không chỉ thê lương mà còn ấm áp. Quẹo vào một con đường xa lạ, rồi dừng xe trước một ngôi nhà có cánh cửa màu đen, cùng hàng rào màu trắng có trồng hai giàn hoa ti gôn trước cổng.

Phát cầm chìa khóa mở cửa, tôi chưa kịp hỏi cậu ấy đã lái xe quay trở lại chạy vào ga ra xe.

“Đây là đâu vậy?”

Cậu ấy mở cửa xe, xách túi xách của tôi rồi kéo tôi vào trong nhà, nắm lấy bàn ấm áp của cậu ấy chỉ nghe cậu ấy nhỏ giọng nói một câu: “Nhà.”

Đem túi xách để xuống bàn phòng khách, cậu ấy kéo tôi lên lầu trong khi tôi còn mải miết nhìn những khung ảnh treo trên tường.

Đi thẳng lên hai cầu thang, không phải là một tầng lầu ấm áp như tầng một, mà là một khoảng sân rộng. Phát bật công tắc, dưới ánh đèn mọi thứ như thật lung linh huyền ảo khiến tôi không dám tin vào mắt mình.

Phát ôm tôi từ phía sau, lưng tôi dựa vào khung ngực rắn chắc của cậu. Trước mặt tôi là một khoảng sân, một khoảng sân có đủ các loài hoa, từ hoa trong chậu đến hoa treo trên giàn, mọi thứ đều muôn màu muôn sắc. Phía trên còn có một lớp kính thủy tinh trong suốt nếu không mở đèn tôi còn nghĩ đây hẳn là một tầng sân thượng bình thường.

Muốn mở miệng nói gì đó nhưng tôi lại không nghĩ mình không thốt nên lời, chỉ biết nhoẻn miệng cười hạnh phúc trong khi nước mắt không kìm được chảy dài.

“Có những bông hoa ươm mầm trong lòng em, nó vẫn sẽ sinh sôi như khu vườn nhỏ này. Mỗi lúc em buồn, chúng sẽ là bạn của em, mỗi lúc em vui vẻ, có thể mang những bông hoa chưng trong nhà. Quanh năm, chúng sẽ vì em mà nở, giống như anh, em hãy nhớ dù vui hay buồn anh cũng giống như chúng vĩnh viễn bên cạnh em.”

Cậu ấy xoay người tôi lại, cầm tay đeo lên ngón áp út một chiếc nhẫn lành lạnh: “Không cần biết có chuyện gì, chỉ cần giao mình cho anh.” Trong đêm đôi mắt cậu ấy nhìn tôi dịu dàng mà tha thiết, ánh mắt mà mãi sau này khi nhớ lại tôi vẫn còn thấy ấm lòng, cậu ấy nói: “Lấy anh đi.”

Tôi giả vờ suy tư nói: “Phát, sinh nhật vui vẻ. Hôm nay em không kịp chuẩn bị quà nên đành mang mình tặng cho anh, anh nhất định phải biết quý trọng em, không được rời xa em…”

Nói rồi kiễng chân hôn lên môi cậu ấy, sau đó vòng tay rúc vào ngực cậu không dám ngẩng đầu lên. Phát bất đắc dĩ vuốt vuốt mái tóc cụt lủn không đẹp của tôi cười cười: “Em thật ngốc.”

Không biết tương lai sẽ có bao nhiêu khó khăn chờ đón. Sẽ có người đến, người đi, cũng có những người lướt qua đời tôi rồi lìa xa mãi mãi, nhưng tôi tin cậu ấy vẫn sẽ ở đó. Chậm rãi cùng tôi lớn lên, chậm rãi dắt tay vượt qua bao năm tháng.

Chúng tôi gọi đó là hạnh phúc.

~*~

The end.​