nên tôi sẽ giảm giá cho cậu . Nhớ tới đây thường xuyên nhé !! ( mê trai thấy ớn )
Lại một nụ cười làm đê mê lòng người , Vĩnh Khoa lôi Thiên Di đến chỗ Triết minh và Bách Nhật đang đứng . Giằng tay Vĩnh Khoa ra khỏi miệng mình , Thiên Di nhăn nhó :
_ Tôi không đi đâu !!
….
….
Nhưng …một mình Thiên Di làm sao cãi lại 3 cái miệng chứ . Sau mấy giây “thuyết trình” , cả đám cùng vui vẻ – trừ Thiên Di , nét mặt ảm đạm – bước đến Bí mật rừng phù thủy .
Đứng trước cửa vào , hơi lạnh từ trong phả ra phà phà , bên trong tối om , chỉ thấy lâu lâu có những bóng đèn màu thoắt ẩn thoắt hiện , chớp nháy tạo nên một khung cảnh rùng rợn đáng sợ . Thiên Di thật sự không dám bước chân vào , nó run run nhìn cả 3 :
_ Không …không….đi…..nữa….
…
…
—
20 phút sau ,
_ Nè , ăn đi , ăn cho chết cái con heo ngốc nhà em đi !
Đưa cây kem cho Thiên Di , Vĩnh Khoa cau có gắt . Bên cạnh , Triết Minh và Bách Nhật với gương mặt “đằng đằng sát khí” đang nhìn Thiên Di chăm chăm. Thiên Di vô tư măm măm cây kem mát lạnh mà không thèm để ý đến “những ánh mắt nảy lửa” đó . Nó nhởn nhơ nói :
_ Đâu phải tại tôi đâu chứ !!
_ Còn nói ! – Bách Nhật đưa tay véo má Thiên Di một cái rõ đau .
_ Trả đây ! – Giật cây kem lại , Vĩnh Khoa ăn ngon lành rồi trêu tức Thiên Di – Nhìn miệng đi .
_ Hứ , Triết …
_ Không có Triết Triết gì hết ! – Quay phắt đi , Triết Minh gắt .
Không khí căng thẳng , đầu Thiên Di muốn nổ tung , nó không hiểu vì cái gì mà 3 tên này mê cái trò ghê rợn ấy đến vậy , không chơi được thì làm điệu bộ thấy ghét . Đâu phải lỗi tại nó đâu chứ .
—
20 phút trước :
Thiên Di chần chừ không dám bước vào , cùng lúc đó , tiếng ồn ào từ loa phát thanh vang lên :
“ Chúng tôi thành thật xin lỗi vì sự cố này , vì một số vấn đề nhỏ , các trò chơi sẽ tạm ngưng hoạt động . Thành thật xin lỗi vì chuyện này . ‘’
Thiên Di mừng thầm trong bụng : Ôi , ông trời ơi , con yêu ngài lắm lắm . Nó vui vẻ nhìn 3 tên kế bên rồi dung dăng bước đi .
Không chơi được phiên bản mới , có 3 người đang tức trào máu , trả lại vé mà lòng Vĩnh Khoa “quặng thắt” . Đưa mắt quyến luyến nhìn cửa vào lần cuối trước khi bước đi , Triết Minh và Bách Nhật không nở rời xa chút nào ( @.@ có cần phải vậy không )
_ A , kem kìa .
Tiếng nói lảnh lót như chim hót của Thiên Di đánh tan đi bầu không khí “tiếc nuối” phía sau , làm nỗi niềm “xúc động” bị tụt xuống mức thấp nhất . Một cơn gió hiu hiu thổi qua …
Áng mây thứ 13 : Cuộc hẹn 4 người (tt)
♥Nếu biết trước ngày mai là ngày tận thế
Anh chỉ xin là người chết đầu tiên
Để chờ em trước cách cửa thiên đàng
Ôm nhau lần cuối để đi vào địa ngục ♥
Hiện tại
CHƯƠNG 12
Im lặng…
….
….
Vẫn im lặng
….
….
Chỉ vì các trò chơi tạm ngưng hoạt động mà giờ đây, Thiên Di phải “tận hưởng” bầu không khí im lặng này đây. Những người đi ngang qua chỗ Thiên Di, một số người nhìn nó với cặp mắt ngưỡng mộ, một số người nhìn nó với ánh mắt ganh tị …Họ trầm trồ khen ngợi…….mấy tên ngồi cạnh nó, nào là : đẹp trai quá đi, sao mà anh í đẹp thế nhỉ, trông yêu quá đi mất, không biết có bạn gái chưa? ….
Nghe mấy lời nói ngợi khen ấy mà Thiên Di chau mày, nhăn mặt :
_ Có cần mê trai tới vậy không trời !!
…..
_ Em ơi, nhỏ này nói xấu em kìa !
Đột nhiên Vĩnh Khoa hét lên làm mấy cô gái đang đi phía trước quay lại nhìn đắm đuối. Cậu nở nụ cười sát gái rồi nhìn sang Thiên Di :
_ Nhỏ này nói em mê trai kìa .
…
_ Đúng đó em, anh nghe rõ ràng luôn đó – Bách Nhật nháy mắt với mấy cô gái đó .
_ Em đẹp thế cơ mà, sao có thể mê trai được chứ. – Triết Minh nở nụ cười nữa miệng làm bọn kia đê mê say đắm. Đó là tuyệt chiêu “cua gái” của cậu và không bao giờ tuyệt chiêu ấy không hiệu nghiệm cả.
Triết Minh và Bách Nhật cũng đang tức vì không chơi được trò yêu thích nên không ai bênh vực cho Thiên Di cả. Họ “nhiệt liệt” hưởng ứng rồi ngồi “xem kịch” hay…
Mấy đứa con gái ỏng ẹo “liếc mắt đưa tình” với Vĩnh Khoa, Triết Minh rồi tới Bách Nhật. Hất mái tóc ra phía sau, đứa cao, đẹp và trang điểm đậm nhất đám bước tới chỗ Thiên Di với cái giọng….ớn lạnh :
_ Tôi mà mê trai sao ? Hay là cô xấu xí hơn tôi, thấp bé hơn tôi và ….nhỏ hơn tôi nên ganh tị. Không được mấy anh ấy dòm ngó nên tủi thân à !
Thiên Di nãy giờ chuyển từ ngơ ngơ ngác ngác sang căm phẫn tột đỉnh. Đành tự dựa vào sức mình để “báo thù” .
_ Tôi nói cho chị biết, tôi không hơi đâu mà đi ganh tị với chị, chị khoái mấy tên này lắm ư ? Còn tôi thì không. Sẵn đây, tôi nói cho chị rõ hơn về từng người nhé. Tên này, Trương Vĩnh Khoa – 1 tên biến thái nhất trái đất, vô duyên nhất vũ trụ, nham nhỡ nhất hành tinh. Tên này, Hàn Triết Minh – xấu tính, ở bẩn, ác độc, cũng biến thái luôn. Còn tên này, Vương Bách Nhật – khùng khùng, đáng ghét, chuyên ép buộc người khác, là 1 tên biến thái luôn. Đấy, họ đẹp ở chỗ nào, ở chỗ nào hả ?
Mặt đơ ra, Vĩnh Khoa, Triết Minh và Bách Nhật nhìn nó mà không chớp mắt. Nó nở lòng nào nói “sai sự thật” như thế ! (nhưng đối với Thiên Di, đó là sự thật ^^)
_ Nhỏ này, điên à. Nói linh tinh gì thế hả ? Chắc tại mày không được mấy anh ấy để tâm tới như t