.vô duyên đó , bọn tôi đi chơi cũng ngăn là sao ? – Triết Minh lắc đầu ngao ngán nhìn Vĩnh Khoa .
Vĩnh Khoa muốn “đớp chát” trả lại nhưng cậu cố kiềm chế . Với gương mặt “nắm chắc phần thắng trong tay” , cậu thách thức đếm :
_ 5….4….3….2…..1
< Reng reng > < Reng reng >
Cả hai chiếc điện thoại vang lên cùng một lúc , Triết Minh lẫn Bách Nhật điều ngớ ra , đưa tay móc điện thoại và nghe máy :
_ Chuyện gì vậy ông ? / _ Con nghe đây !
_ Về nhà đi , ta có chuyện cần bàn . / _ Về nhà đi , ta có chuyện cần bàn .
_ Nhưng … / _ Khi nãy ông nói không có chuyện gì mà ?
_ Về mau , nếu không ta gọi cho con Lập Hân đấy / _ Nếu con không mau về , ta kêu con bé Tiểu Na tìm con đấy .
…..
Cúp máy , bốn con mắt “nảy lửa” đang nhìn chằm chằm “thủ phạm” như muốn giết người . Vĩnh Khoa nhún vai tỏ vẻ không biết chuyện gì , nhưng thật ra , trong lòng cậu đang khoái chí .
—
Mấy phút trước :
Vĩnh Khoa chăm chú nhìn vào màn hình camera , cậu đã “dự đoán” hoàn toàn chính xác khi thấy Thiên Di chạy xuống lầu : Rủ nhau đi chơi đây mà .
Với cái ý nghĩ ấy , Vĩnh Khoa đang “âm mưu” trong đầu một “kế hoạch” . Không chần chừ , cậu lấy điện thoại ra và bấm trên bàn phím hai số điện thoại . Tin nhắn nhanh chóng được gửi đi với nội dung :
_ Cháu của 2 vị quá ư là rảnh . Họ đang “rình mò” nhà tôi đây này . Kêu 2 tên đó về mau đi .
—
Hiện tại :
_ Tôi bận chút chuyện , để lần sau mình đi công viên vậy . – Triết Minh nhìn Thiên Di rồi “lia” sang Vĩnh Khoa – Anh coi chừng tui đó ..
_ Lần sau đi vậy , cô không được đi chơi được là tại cái tên trời đánh bị khùng nào đó chứ không phải tại bọn tôi – Bách Nhật nói mà con mắt cứ tua tủa sang Vĩnh Khoa như muốn ăn tươi nuốt sống “đối phương”.
Triết Minh và Bách Nhật , gương mặt hầm hầm lườm Vĩnh Khoa rồi tạm biệt Thiên Di . Còn Thiên Di , nó đưa cái mặt “không hiểu chuyện gì” ra , quay sang Vĩnh Khoa :
_ Gì mà kỳ cục quá vậy !
_ Em muốn đi công viên giải trí lắm à ?
_ Đương nhiên rồi . Tại anh đi ra đây nên mới xuôi xẻo như vầy nè , không được đi chơi …
Giận dõi bỏ vào nhà , Thiên Di ngồi phịch xuống ghế . Vĩnh Khoa cũng vừa vào tới , bước lại trước mặt Thiên Di rồi nói :
_ Đi .
_ Đi đâu ? – Thiên Di ngơ ngác ngước nhìn Vĩnh Khoa
_ Anh dẫn em đi công viên .
—
Ngồi trong xe , Triết Minh và Bách Nhật không tài nào ngui ngoai được cơn giận . Đột nhiên , một bóng đèn sáng rực mấy ngàn W chạy xẹt ngang đầu Bách Nhật . Cười thích thú , Bách Nhật nhìn Triết Minh :
_ Hừm .., tao có cách này ….
—
Nghe nói tới đi chơi , mắt Thiên Di lại sáng rực lên , nó vui mừng đứng lên rồi nói :
_ Đi thôi .
Vĩnh Khoa nhìn vẻ mặt nó rồi lắc đầu : Em giống con nít quá . Chạy lon ton theo sau Vĩnh Khoa , ra đến xe , điện thoại Vĩnh Khoa đột nhiên reo lên .
_ Tôi nghe đây – Là người trong tổ chức , Vĩnh Khoa lạnh lùng nghe máy
_ Có người cần gặp chủ tịch , họ nói là biết tin của “chìa khóa…
_ Được rồi . Tôi đến ngay . – Không chần chừ khi nghe tới 3 chữ “chìa khóa vàng” , Vĩnh Khoa vội đáp nhanh
Cho điện thoại vào túi , Vĩnh Khoa quay sang Thiên Di – đang hí hửng – cậu xoa đầu nó rồi nhẹ nhàng nói :
_ Anh có chuyện bận phải đến nơi làm việc . Không thể chở em đi được rồi . Thôi , vợ ngoan , vào nhà ngủ sớm đi .
….
….
_ Đồ vô duyên , nói dẫn đi cho đã rồi nói có chuyện bận .
Kèm theo đó , Thiên Di thuận chân đạp vào chân Vĩnh Khoa một cái thật mạnh rồi chạy vọt vào nhà .
_ Ya , CÁI CON NHỎ NÀY …
Tức tối bước vào xe , Vĩnh Khoa – với đôi mắt “nảy lửa” – nhìn chằm chằm vào nhà rồi cho xe phóng đi trong màn đêm .
Cho xe vào bãi , Vĩnh Khoa nhanh chóng bước đến phòng chủ tịch . Cánh cửa phòng đã mở sẵn , nhìn 2 dáng người trước mặt mà Vĩnh Khoa…ngờ ngợ , quen quen ..
_ Game has ended !
Một giọng nói cắt ngang bầu không khí yên tĩnh . Cái giọng ấy , Vĩnh Khoa đã nhận ra được là ai . Đóng cửa phòng lại , Vĩnh Khoa ngao ngán bước đến chiếc ghế quá đõi thân quen với mình , lạnh lùng nói :
_ Two people very well !
Một cuộc đấu tranh nội tâm chính thức diễn ra trong căn phòng nhỏ . Không ai nói với ai lời nào , cho đến khi Vĩnh Khoa lên tiếng :
_ Hai người các cậu …..tính chơi tôi à ?
_ E hèm , cho anh nói lại đấy . Là anh chơi bọn tôi trước nhá.
Nhếch môi cười , Vĩnh Khoa lấy sấp hồ sơ trên bàn ra xem , gương mặt lạnh lùng đến đáng sợ . Một lúc lâu sau đó , cậu mới cất giọng :
_ Triết Minh , Bách Nhật , giờ các cậu đã là người của tổ chức nên việc tìm “chìa khóa vàng” là một chuyện tất yếu phải làm . Một điều nữa , đây không phải trò đùa , vì thế , các cậu làm ơn đừng có trẻ con như vậy . Với thân phận chủ tịch , tôi đã rất mệt mỏi rồi , phải tỏ mình lạnh lùng , mọi chuyện phải làm một cách dứt khoát , không vị tình riêng , không đắn đo khi xuống tay “hạ sát” một ai , và đặc biệt là …tôi không bao giờ có điểm yếu . Vì vậy , hãy làm việc nghiêm túc đi …
Một người chủ tịch trẻ tuổi , trọng trách nặng nề trên người mà Vĩnh Khoa phải mang , cậu chưa bao giờ kể lễ với bất kì một ai . Nhưng hôm nay , trước mặt hai người nhỏ tuổi hơn mình , cậu không ngần ngại nói ra điều đó . Không phải vì cậu