c cậu cho dù cậu có cố nhắm mắt để không nhìn thấy.
– A, đau, đau quá, nhẹ tay, nhẹ tay thôi A Huân…
– Giờ mới biết đau sao? Muộn rồi!
Cười nhạt, A Huân tiếp tục sát trùng vết thương cho con người sợ đau kia rồi quấn băng quanh vùng bị thương. Thật là… nếu biết đau sao lại còn chơi trò trút giận lên đồ vật chứ!
– Cậu có phải bác sĩ không vậy, làm nhẹ tay chết à?
Cau có gắt lên, Vĩnh Kỳ trừng mắt nhìn A Huân rồi cất giọng. Nhưng ngay sau đó, A Huân lập tức xiếc chặt vòng băng rồi nới lỏng ra. Đừng quên là cậu đang nắm giữ cánh tay bị thương của tên ngốc kia nhé!
– A, đau… coi như tôi thua, làm ơn nhẹ nhẹ thôi…
Hét lên, Vĩnh Kỳ đành phải xuống nước trong tình cảnh éo le này chứ biết làm thế nào. Cậu không muốn thân xác bị hành hạ dưới tay bác sĩ trẻ “tốt bụng” này chút nào.
Ngồi yên vị trên ghế, Vĩnh Kỳ lẳng lặng nhìn sang A Huân một lúc lâu rồi mới cất giọng, hỏi khẽ :
– Cậu chưa từng phải đấu trí và vướng vào những chuyện bạo lực như thế bao giờ, phải không?
Vẫn tiếp tục việc quấn băng, A Huân im lặng hồi lâu rồi khẽ thở dài. Buột miếng băng trắng trên bàn tay đã được khử trùng, cậu cất lại mọi thứ vào hộp y tế rồi cười nhẹ, nói như thể không có gì là nguy hiểm khi cậu tự nguyện trở về đây để tham gia vào việc được cho là nguy hiểm này.
– Tôi rất thích trải nghiệm. Dù sao thì… có một bác sĩ tốt bụng như tôi bên cạnh chắc mọi người sẽ đỡ mệt mỏi hơn. Không phải sao?
Cậu mà là bác sĩ tốt bụng?
Trố mắt nhìn A Huân như thể muốn bật miệng thốt ra những từ đang suy nghĩ kia, nhưng chợt nhớ lại rằng mình đang là kẻ yếu thế nên Vĩnh Kỳ đành ngậm ngùi im lặng. Cậu chỉ biết nhoẻn miệng cười như thể mình là tên ngốc không bằng.
– Cậu có vấn đề… ở đây à?
Đưa tay chỉ vào đầu mình, A Huân buông lời trêu chọc rồi chậm rãi bước đi trước cái nhìn chết người của Vĩnh Kỳ. Cậu thừa biết, nếu không mau chóng rời khỏi đây thì cậu sẽ bị phanh thây bởi bàn tay ma quái của Vĩnh Kỳ mất.
Còn lại một mình trong phòng, Vĩnh Kỳ ngưng cười rồi khẽ ngã lưng xuống giường. Có khi… A Huân trở về lại tốt. Nhờ vào tài năng mua vui của anh chàng bác sĩ chất phác kia mà nụ cười có thể lại hiện diện trên khóe môi của cả cậu và Chính An.
Đôi lúc tự thấy, A Huân lại là người tâm lí nhất trong bốn người. Lối suy nghĩ của A Huân luôn luôn theo hướng tích cực và thấu đáo khiến mọi người cảm phục và quý cậu hơn. Cũng có lẽ là do A Huân được sinh ra ở làng chài đầy ấp tình thương yêu con người, và được nuôi lớn bởi tấm lòng bao la của biển khơi nên cậu mới chững chạc đến thế!
Đúng là chàng trai của biển cả…
PHẦN 2 CHƯƠNG 16
Áng mây thứ 16 : Sự trở về của chủ tịch trẻ.
Trong không gian phủ đầy gam màu trắng như tuyết, ngoài sự im lặng đến đáng sợ ra thì chẳng còn gì ngoài những thanh âm khô khốc phát ra tiếng kiu “tít tít” não lòng.
Khung cửa sổ ngã màu do ánh nắng nhàn nhạt bên ngoài soi thẳng vào, tấm rèm cửa lơ đễnh bay bay giữa không trung trắng xóa hệt đang khiêu vũ chênh vênh. Gió thổi nhè nhẹ, nhè nhẹ, mang luồng không khí tinh sạch bên ngoài vào trong giang phòng kín.
Gần đó, trên chiếc giường trắng toát, một chàng trai với gương mặt anh tuấn cùng hàng mi cong vuốt đang nhắm nghiền. Từng ngón tay thon dài khẽ động đậy rồi lại bất động như chưa từng xảy ra.
Lúc sau, bàn tay yếu ớt kia lại cử động cùng lúc với đôi mày rậm nhẹ chau lại. Mi mắt từ từ hé mở để tiếp nhận luồng sáng bên ngoài một cách yếu ớt, đảo mắt quanh giang phòng phủ mảng trắng lạnh lẽo, chàng trai ấy nhíu mày rồi hướng mắt ra khung cửa sổ đang nhận vài vệt nắng lung linh.
Cuối cùng cậu cũng thoát khỏi bóng tối u mê đầy rẫy sự cô đơn kia rồi. Không biết đã bao lâu cậu không được nhìn thấy ánh nắng mặt trời rồi nữa! Cũng có thể là rất lâu, nhưng cũng có thể chưa lâu lắm.
Trở người, chàng trai kia cố nhích mình ngồi dậy một cách khó khăn. Tựa hẳn lưng vào chiếc gối phía sau, người con trai ấy nhẹ mỉm cười sau bao ngày nằm im lìm trên chiếc giường vô hồn.
Cạch!
Cánh cửa phòng bệnh đột ngột mở ra và nhanh chóng thu hút tầm nhìn của chàng trai trẻ.
Tia nhìn thoáng vui mừng lập tức bị khựng lại trong giây phút hai ánh mắt chạm nhau. Người đang đứng mặt chàng trai trẻ không phải người thường xuyên vào thăm cậu, càng không phải người cậu đã nhờ vả, lại không phải người có dung mạo giống hệt cậu. Người đó là một người hoàn toàn lạ. Không, người đó dường như cậu cũng đã gặp qua…
Nhếch môi, chàng