Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326242

Bình chọn: 10.00/10/624 lượt.

một tiếng nói riêng nào. Lúc đó, cứ như cả thế giới đã bị đóng băng hoàn toàn, cứ như thể nhịp sống đã vĩnh viễn biến mất.

Một khoảng lặng để gieo tia nhìn mang niềm hy vọng to lớn.

Một khoảng lặng để cầu nguyện với Chúa trời.

Một khoảng lặng để giấu nhẹm những bí mật đau lòng.

Và…

Một khoảng lặng để mang nguồn sống trở về từ cõi âm.

Nhưng… dường như khoảng lặng im lìm kia đã phủ lên màu bóng đêm đáng sợ mất rồi. Chẳng có Chúa trời, chẳng có nguồn sống nào cả. Chẳng một ai có thể gọi con người lười biếng kia dậy cả.

Có thể không?

Mọi chuyện có thể như lúc trước không?

Liệu… sẽ có sự đáp trả xứng đáng cho tia hy vọng tưởng chừng vô vọng kia chứ!

Mỗi ngày, dành một ít thời gian ngắn ngủi ra để ghé qua giang phòng kia dường như đã trở thành thói quen của một số người. Vẫn hy vọng, hy vọng rằng một ngày nào đó mọi thứ sẽ trở lại bình thường, sẽ trở với khuôn khổ vốn có của nó.

—–

Trời quang, mây trắng. Chim hót véo von không ngừng. Lá xanh lao xao mãi miết khiêu vũ chênh vênh cùng gió nhẹ. Cánh chim mượt mà sải cánh miên man trên nền trời cao vời vợi. Mặt hồ im lìm chốc chốc lại gợn chút sóng. Nước trong veo, tinh khiết đến mát lòng.

Với khung cảnh kia, thật tuyệt làm sao nếu trở thành tranh vẽ!

Lớp hội họa hôm nay có tiết ngoài trời, đương nhiên sẽ có sự xuất hiện của Minh Tuấn.

Bàn tay thoăn thoắt di chuyển trên trang giấy trắng tinh, đường cọ bay bỗng hệt như múa. Mảng trắng của giấy dần bị nhiều tảng màu sắc khác nhau chinh phục, từng hình thù dần hiện rõ nét hơn trên mặt giấy trơn bóng.

Phối màu cho từng cảnh vật đã hiện hình trong trang giấy của mình xong, Minh Tuấn đặt cọ xuống rồi gieo tia nhìn khá hài lòng lên sản phẩm vừa được tạo ra. Nhận được những lời ngợi khen từ các bạn cùng lớp và cô chủ nhiệm, Minh Tuấn chỉ khẽ cười rồi gật đầu cám ơn.

Trông cậu lúc này thật khác.

Liệu có ai biết được một bộ mặt khác nữa của anh chàng này?

Vẽ xong. Cười tít mắt với sản phẩm của mình, Thiên Di nhanh nhảu cất tranh rồi chạy sang chỗ Minh Tuấn hớn hở kéo cậu bạn đi mua thức uống.

Không phải vô duyên vô cớ chạy lại kéo Minh Tuấn xuống cănteen đâu, chỉ vì Thiên Di có chuyện muốn hỏi thôi. Dạo này, vì sự thất thường của Minh Tuấn nên Thiên Di cảm thấy hơi lo cho cậu bạn này một chút.

Với tư cách là bạn bè thì tiếc gì vài lời hỏi han!

Hút một hơi nước suối cho đã khát, Thiên Di cười tinh nghịch rồi quay sang cậu bạn, hỏi khẽ :

– Tuấn nè, đang có tâm sự phải không? Nếu xem Di là bạn, kể Di nghe nhé?

Không đáp, Minh Tuấn lặng lẽ bước đến chiếc ghế đá trước mặt. Đặt mình ngồi xuống băng ghế lạnh ngắt, Minh Tuấn thở dài não nề.

Mím chặt môi, sóc con lon ton chạy đến rồi ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh anh chàng lớp trưởng. Chờ đợi.

Khóe môi bỗng chốc hình thành tia cười khó hiểu, Minh Tuấn khẽ cuối đầu rồi cất giọng. Ẩn chứa trong giọng nói trầm trầm kia là một mớ hỗn độn mơ hồ, khó hiểu nhưng ngữ điệu của giọng nói thì đã bộc lộ cảm xúc rất tốt. Phải nói là cực kì tốt qua cách thể hiện nỗi đau bằng ánh mắt đầy tia đớn đau đen láy kia.

– Một người thân của Tuấn đã đến một thế giới khác mà không được gặp mặt Tuấn lần cuối. Ông ấy rất tốt với một đứa như Tuấn. Một đứa mà từ nhỏ đã chịu đựng nhiều chuyện khủng khiếp còn hơn sự mất mác kia. Ông đã không ngần ngại gì mà ban phát tình thương cho Tuấn. Đối với Tuấn, ông là tất cả. Nhưng tại sao chứ? Tại sao ông lại chết và tên đáng ghét đã hại ông thì không chết? Tại sao lại như thế? – Ngưng lại một lúc, Minh Tuấn nghiến răng rồi nói với giọng thù hằn – Kẻ đã hại ông, nhất định Tuấn sẽ tìm ra. Nhất định Tuấn sẽ báo thù cho ông!

Nhìn Minh Tuấn hồi lâu, Thiên Di bỗng nhiên cảm thấy thương cho cậu bạn này. Hẳn là cậu đã phải rất mạnh mẽ để chống chọi thương đau! Nhưng… trái tim con người rất mong manh, dễ vỡ. Làm sao Minh Tuấn có thể chịu đựng nỗi đau được lâu đến thế? Chắc chắn người đã chết kia rất quan trọng với cậu nên cậu mới mạnh mẽ đến thế này.

Đặt một tay lên vai Minh Tuấn để an ủi, Thiên Di cười buồn rồi khẽ nói. Đối với Thiên Di, những lời nói ấy xuất phát từ tấm lòng, từ sự bất mãn của người chết mà cô cho là vô tội kia. Nhưng đối với Minh Tuấn, những lời ấy lại là động lực để cậu báo thù, những lời ấy như khích lệ cậu, như thể cô nhóc đứng về phe cậu vậy. Thế thì… mọi việc chẳng phải dễ dàng hơn rồi sao?

– Đừng buồn nữa nhé, Di tin nhất định kẻ giế


XtGem Forum catalog