Ring ring
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326290

Bình chọn: 8.5.00/10/629 lượt.

n A Huân vẫn còn đi khập khiễng và một tay Chính An vẫn còn được băng bó. Còn Vĩnh Khoa thì hoàn toàn không hề bị thương.

Vì quá vui mừng nên Thiên Di chạy ào tới rồi ôm chầm lấy Vĩnh Khoa, nấc lên từng hồi :

– Tốt quá rồi. Anh không sao là tốt rồi. Có biết hôm qua em sợ lắm không?

Cười buồn, Vĩnh Khoa đưa tay xoa nhẹ mái đầu sóc con hồi lâu rồi nhẹ giọng bảo. Ẩn sâu trong tia nhìn trìu mến là nỗi buồn vô hạn khi nhìn thấy cô nhóc trước mặt rơi nước mắt.

– Ừm, anh không sao cả. Em yên tâm đi. Ngoan, giờ thì mình về nhà nhé!

Gật đầu, Thiên Di toan bước đi nhưng bị chặn lại bởi những suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu. Đưa mắt nhìn Vĩnh Khoa chăm chăm, Thiên Di nhíu mày nghi hoặc :

– Nhưng… tối hôm qua… bác sĩ…

– Ngốc, bác sĩ nhầm người thôi. Vì hôm qua cũng có ba người khác cùng nhập viện với bọn anh.

Những ngày sau đó, bệnh viện của Wen bị nghiêm phong và cấm hoạt động trong thời gian dài. Còn chàng bác sĩ trẻ A Huân thì trở về làng chài khi xưa để tiếp tục công việc mình yêu thích. Đơn giản vì cậu nhận ra nơi mình thuộc về và vì cậu biết mình cần gì.

Có những thứ… tiền bạc không bao giờ có thể so sánh được với chúng.

Cho đến một hôm, Vĩnh Khoa tình cờ nhận được cuộc điện thoại từ một số máy lạ. Cuộc gọi diễn ra ngắn gọn trong vòng chưa đầy 5 phút.

”Chủ tịch Demon, chờ đấy! Tôi sẽ báo thù… cho ba nuôi của tôi”

Người gọi điện chỉ nói vỏn vẹn có bấy nhiêu rồi tự động ngắt liên lạc, cứ như số điện thoại vừa nãy chưa hề tồn tại vậy. Đặt điện thoại lên bàn, Vĩnh Khoa trầm ngâm suy nghĩ rồi đưa tay xoa đầu. Mọi thứ đang quá tải đối với cậu, tất cả cứ như chỉ nhắm vào một mình Vĩnh Khoa khiến cậu thường xuyên đau đầu. Cuối cùng thì cậu cũng đã hiểu được cảm giác của một người suốt ngày làm việc, còn công việc thì cứ chồng chất lên mãi. Cảm giác rất mệt mỏi! Không hiểu tại sao lại có người chịu đựng được mớ công việc đặc sánh này nữa.

Cạch!

Cánh cửa phòng đột ngột mở ra khiến Vĩnh Khoa giật mình, cứ tưởng nhân viên bước vào nên cậu nhanh chóng lấy lại thái độ tươi tỉnh để tiếp đón. Khác xa với dự đoán của Vĩnh Khoa, người bước vào là Chính An.

Đóng chặt cửa phòng lại, Chính An thở dài rồi bước đến trước Vĩnh Khoa. Nhìn gương mặt Chính An cũng mệt mỏi không kém gì chủ tịch trẻ. Dường như cả hai dạo này rất bận và còn bận rất nhiều việc thì phải!

– Ổn chứ?

Cười nhẹ, Chính An nhỏ giọng đặt câu hỏi rồi nhìn sang Vĩnh Khoa như thể đang muốn nói điều gì đó. Đan xen hai tay vào nhau, Vĩnh Khoa lắc đầu rồi thở dài :

– Chắc là không!

– Làm nổi chứ?

– Ừ. – Ngưng lại một lúc, đột nhiên Vĩnh Khoa nhìn thẳng vào Chính An rồi nghi ngờ nói, trong đáy mắt cậu là nét lo sợ lạ lẫm – Có người dang muốn giết tôi! Phải mau chóng tìm ra kẻ đó. Càng nhanh càng tốt!

——

Bầu trời trong xanh, thoáng đãng chứa đầy mây trắng. Từng cụm, từng cụm mây ung dung lếch một cách thong dong trên nền thảm tinh khôi. Gió nhẹ nhè ve vẩy tán lá xanh, tạo ra một vài âm thanh trong trẻo.

Ngồi một mình ở chiếc ghế đá trong sân trường, Thiên Di hít thở đều rồi khoan khoái duỗi thẳng chân, khóe môi bỗng chốc hình thành nụ cười ngây ngô.

Bỗng nhiên, một chiếc bánh mì từ đâu rơi xuống rồi rơi trúng ngay tay sóc con. Cô ngơ ngác nhìn chiếc bánh mì ngọt rồi lại nhìn ra xung quanh. Chẳng có ai cả!

Từ phía sau, Minh Tuấn bước lên rồi mỉm cười. Quăng cặp táp sang một bên, cậu thản nhiên ngồi xuống cạnh cô nhóc.

– Cho Di đó, ăn đi!

Cười tít mắt, Thiên Di rối rít cảm ơn rồi ngồi nhâm nhi chiếc bánh mì ngọt. Vì sáng nay chưa ăn gì nên Thiên Di mới ăn một cách ngon lành đến vậy, khiến Minh Tuấn ngồi cạnh bên mà cứ phì cười vì cái tính cách hồn nhiên kia mãi.

Đột nhiên, như nhớ đến chuyện gì đó, Thiên Di ngừng ăn rồi quay sang cậu bạn thân, tò mò hỏi :

– Dạo này sao thấy Tuấn đi học thất thường vậy? Có chuyện gì à?

Đúng thật là dạo này Thiên Di ít gặp mặt Minh Tuấn, thường thì những tiết học vẽ phong cảnh mới thấy cậu xuất hiện. Còn lại những buổi học khác hoàn toàn không thấy bóng dáng anh chàng lớp trưởng đâu cả. Điều đó đâu chỉ khiến mình Thiên Di lo lắng mà ngay cả các thầy cô cũng nhớ bóng dáng cậu học trò thân yêu. Vì đại đa số thầy cô trong trường đều quý mến tài năng của Minh Tuấn nên ai cũng dành cho cậu nhiều tình cảm.

Bỗng, Minh Tuấn thay đổi sắc mặt, nghiêm giọng nói :

– Không có gì, chỉ là… đang gặp rắc rối với việc tìm người thôi.

Tìm người?

Thiên Di cười tít mắt, gì chư