XtGem Forum catalog
Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326083

Bình chọn: 9.00/10/608 lượt.

t người thân của Tuấn sẽ bị trừng phạt. Dù đúng hay sai thì người chết đó cũng rất đáng thương. Hẳn là kẻ giết người sai trước rồi!

Gió nhẹ lay nhành cây một cách yếu ớt như đang cố báo hiệu điều gì đó.

Mây như ngừng trôi để không cùng gió hóa thành vũ bảo.

Chỉ có Thiên Di là vẫn ngây ngô cười khích lệ cậu bạn thân Minh Tuấn mà không hề nghi ngờ gì. Niềm tin… nó có lớn đến vậy không?

Trước cổng trường Đại học, con BMW đen loáng đã đậu sẵn ở đó tự lúc nào không ai hay biết. Ngay trước mui xe là một chàng trai anh tuấn mang nét đẹp lạnh lùng thu hút mọi ánh nhìn.

Song song bước cùng Minh Tuấn trên nền ximăng lạnh lẽo và buông ra những mẩu chuyện nhặt nhảnh gợi niềm vui. Khi tia nhìn chạm ngay đôi mắt sắc bén của một ai đó, Thiên Di bỗng im bặt.

Vội kéo tay Minh Tuấn rồi chạy nhanh đến trước con người lạnh lùng kia, sóc con nhoẻn miệng cười hớn hở :

– Vĩnh Khoa, anh đến khi nào vậy? Đợi em có lâu không? À, quên, giới thiệu với anh, đây là Minh Tuấn, lớp trưởng lớp em đó. Tuấn vẽ đẹp lắm ý, em rất hâm mộ.

Gieo tia nhìn nghi hoặc lên người chàng trai nãy giờ nhìn mình với con mắt thù hận, Vĩnh Khoa khẽ nở nụ cười làm quen rồi lạnh lùng nói :

– Chào cậu, rất vui được làm quen!

Làm quen sao?

Đến giờ mà nói câu làm quen thì… hơi muộn đấy!

Muốn trả thù đương nhiên phải có chuẩn bị chứ nhỉ! Hẳn là Minh Tuấn đã có biết sơ về chủ tịch tổ chức Demon rồi. Vì Wen vốn không đơn giản nên Minh Tuấn chắc cũng không hề đơn giản. Người của Wen cũng như người của Minh Tuấn, cậu chỉ cần ra lệnh là xong ngay.

Nhếch môi, Minh Tuấn nở nụ cười tinh quái rồi lướt qua người Vĩnh Khoa kèm theo một vài lời chào hỏi “thân mật” chỉ đủ để cả hai chàng thanh niên nghe thấy và thấu hiểu :

– Chủ tịch Demon đúng chứ? Nhớ cuộc gọi kia không? Là tôi đây! Hẹn gặp lại nhé!

Chẳng cần giấu giếm việc mình là chủ nhân của cuộc gọi mờ ám kia, Minh Tuấn thản nhiên nhún vai rồi bước đi. Vẫy tay chào Thiên Di, cậu cứ ung dung bước đi như thể mình chưa hề nói gì. Quang minh chính đại hệt cậu mới là kẻ ngoài sáng, Vĩnh Khoa chỉ là con mồi của cậu mà thôi, không có gì đáng lo ngại cả!

Rốt cuộc… con người của Minh Tuấn là thế nào?

Hắn ta có lẽ sẽ là một đối thủ đáng gờm của vị chủ tịch trẻ tuổi đây!

PHẦN 2 CHƯƠNG 13

Áng mây thứ 13 : Sao lấp lánh

– Chính An, cậu nói thử xem. Rốt cuộc tên Minh Tuấn đó là ai?

Đưa tay xoa càm, Vĩnh Khoa chau mày rồi cất giọng nghi ngờ hỏi Chính An. Vẫn dán mắt vào màn hình vi tính, đôi tay thoăn thoắt làm việc của Chính An không ngừng gõ cộc cộc lên bàn phím cứ như một con rôbot đã được lập trình sẵn vậy.

Bỏ qua lời hỏi han của Vĩnh Khoa, Chính An mò mẫm đọc kĩ từng dòng chữ vừa phát hiện ra được rồi trố mắt ngạc nhiên, không tin lắm vào những gì mình vừa đọc được.

Đưa tay xoa xoa hai bên thái dương, Chính An xoay ghế sang nơi Vĩnh Khoa đang ngồi. Khẽ thở dài, cậu lo lắng nói :

– Wen có con nuôi. Người đó là Minh Tuấn.

Việc thông tin trên mạng cũng là do Minh Tuấn dàn xếp. Vốn chẳng phải kẻ thích trốn chui trốn nhũi và hành động một cách lén lút nên Minh Tuấn chẳng ngần ngại gì mà bật mí mọi thông tin về mình cho đối thủ biết cả.

Con người Minh Tuấn… có thực sự đơn giản như vẻ ngoài lãng tử của cậu không? Hay hoàn toàn là bản chất gian ác ẩn sau nét mặt phong trần?

Có trời mới biết được điều đó!

Chau mày, Vĩnh Khoa suy nghĩ gì đó hồi lâu rồi khẽ dời tia nhìn sang Chính An. Trong đôi lúc, hai tia nhìn lo sợ bỗng nhiên chạm nhau. Tận sâu trong đáy mắt là mối lo ngại thoắt ẩn hiện như chẳng có.

Bẫng đi một lúc lâu, Chính An tựa hẳn lưng mình ra sau ghế rồi chậm rãi khép mi mắt sau những giây làm việc căng thẳng. Khóe môi động đậy nhẹ nhè phát ra từng âm thanh trầm lắng, những điều Chính An nói giống hệt với suy nghĩ của Vĩnh Khoa.

– Chúng ta… có đối thủ rồi! – Như nhớ ra việc gì đó, Chính An lặng đi một lúc rồi chợt thở dài vô vọng. Đặt tay lên trán, cậu buồn bã nói, trong đôi mắt chứa nhiều phiền muộn như nhìn xoáy người khác bỗng làm tim Vĩnh Khoa vô cớ thắt lại – Cẩn thận nhé! Tên Minh Tuấn đó không dễ đối phó đâu. Còn chuyện của…

– Ừ, tôi biết mà. Tôi sẽ không để có thêm một ai nữa xảy ra chuyện đâu!

Cất giọng lạnh tanh, Vĩnh Khoa nói nhanh như thể không muốn nghe tiếp những gì Chính An sắp sửa nói ra. Đơn giản bởi cậu ghét phải nghe chuyện đó. Nói thật ra là cậu không muốn nghe tí nào.

Trốn tránh hay hèn nhát đều đúng cả, chỉ vì cậu muốn kéo