Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326025

Bình chọn: 8.5.00/10/602 lượt.

ều nghĩ thế . Cười một cái , Bách Nhật dõng dạc đáp :

_ Chủ tịch trẻ tuổi , đẹp trai à . Nếu anh không cẩn thận và nhanh chóng tìm cho ra “chìa khóa vàng” , bọn tôi sẽ đoạt lấy chức vụ của anh đấy.

_ Muốn thách thức tôi sao cậu Vương ? Tôi thừa nhận ….tôi đẹp trai hơn cậu đấy . Nhưng có chắc là 2 người sẽ ra tay “bóp cò” không ?

_ Nếu không dám , tôi sẽ không đồng ý vào tổ chức đâu .

Không khí căn thẳng bao trùm lấy 3 người con trai . Cuộc trò chuyện nữa thật nữa đùa , pha chút thách thức , hài hước …..đã tạo nên một mối quan hệ vô hình giữa 3 người trẻ tuổi trong một tổ chức khát máu.

CHƯƠNG 10

Những trái tim lõi nhịp

Áng mây thứ 11 : Kẻ phá đám

Đi men theo con đường nhỏ thân quen , Thiên Di dừng lại trước ngôi nhà nhỏ mà ngày nào cũng riu ríu tiếng nói của nó và mẹ . Nó ngỡ ngàng khi thấy ngôi nhà ….đóng cửa . Chạy vội vào khoảng sân nhỏ . Nó đưa tay đẩy cửa và gọi lớn :

_ Mẹ ơi mẹ …..con về nè , mẹ ơi ….

Đôi mắt Thiên Di dừng lại ngay một tờ giấy nhỏ dán trên cửa . Giật tờ giấy xuống , nó vội mở ra xem :

‘’ Thiên Di của mẹ , mẹ nhớ con lắm . Mẹ đang ở nhà một người bạn , con đừng lo cho mẹ .Ở nhà Vĩnh Khoa con sống tốt chứ . Mẹ nghĩ là Vĩnh Khoa sẽ đối xử tốt với con .. Con à , sau này , nếu có bất cứ chuyện gì , con ….hãy tin tưởng và tha thứ cho mẹ con nhé ,và cả cha con nữa . Yêu con gái . ‘’

Sao cơ ? Mẹ rời khỏi nhà lúc nào chứ ? Sao mẹ không gặp mình mà chỉ để lại một lá thư ngắn ngủi thế này ? Tại sao mẹ lại nhắc đến cha con ? Chẳng phải cha đã vì con mà ra đi mãi mãi đó sao ! Giờ con chỉ có một mình… Tại sao mẹ lại đi mà không một lời nào chứ ? Mẹ ơi ….

Lững thững bước về nhà Vĩnh Khoa , lúc này , Thiên Di như đang rơi vào bóng đêm , nó chỉ còn chỗ dựa là mẹ , vậy mà hôm nay , bà bỏ đi không lời từ biệt . Nó như đứa trẻ bị bỏ rơi giữa dòng người tấp nập , đông đúc . Hụt hẫng . Khóe mắt Thiên Di dường như không nghe theo lời nó nữa , cứ tuôn ra hàng nghìn giọt nước mắt . Nó lại khóc .

Cạch !

Bước vào nhà như người mất hồn , Thiên Di đi mà tâm trí cứ để ở bức thư . Vĩnh Khoa kêu nó mấy tiếng mà cũng không nghe . Đến trước mắt Thiên Di , cậu nhìn mắt nó rồi hỏi :

_ Em sao thế ? Sao lại khóc ?

_ Hức ….hức…..hu ..hu..

Không thể cứng rắn trước mặt người khác , Thiên Di lại òa khóc nức nở . Nó ngồi bệch xuống nền nhà và khóc như con nít .

_ Ngoan nào . Có chuyện gì , em kể anh nghe xem ? – Lau những giọt nước mắt trên má nó , Vĩnh Khoa nhẹ nhàng nói

_ Hic , …mẹ tôi bỏ đi đâu rồi , giờ tôi chỉ có một mình , tôi sợ lắm …

_ Được rồi , được rồi . Em nín đi . Em không có một mình đâu , em còn có anh mà . Đừng có khóc nữa ..

Vĩnh Khoa xoa xoa đầu Thiên Di , nhưng những lời an ủi của cậu cũng không có tác dụng . Nước mắt nó vẫn thi nhau rơi . Hết cách , Vĩnh Khoa đành dùng “chiêu cuối”

_ Em mà còn khóc nữa làm anh “phạt” em đấy vợ à !







_ Ai nói tôi khóc chứ !

Và câu nói ấy đã phát huy công lực . Bằng chứng là Thiên Di đã đứng lên và chạy thẳng lên phòng mình . Vĩnh Khoa nhìn theo mà phì cười .

Đóng sầm cửa lại , Thiên Di quăng ba lô lên bàn rồi lảm nhảm :

_ Đồ điên , biến thái , tên khó ưa …..

Bên dưới lầu , Vĩnh Khoa nhoẻn miệng cười rồi bước lại ghế , tiếp tục xem báo .



< Reng …..reng reng….>

_ Alô – Quơ lấy cái điện thoại trên bàn , Thiên Di nói với giọng mệt mỏi

_ Tôi , Triết Minh đây . Cho cô 5 phút , ra trước cổng . Tôi và Bách Nhật đang đợi .

Rụp ….

< tít tít tít >

_ Grừ …cái tên keo kiệt này ….đã kiệm lời nói mà còn kiệm tiền điện thoại nữa . Nhà giàu mà keo như kẹo chỉ ấy ….chưa đợi mình nói hết câu ..

< Tít tít >

_ Còn 4 phút …mau lên nếu không muốn bọn tôi trừ lương

Đọc xong cái tin nhắn mà Thiên Di tức xì khói . Với lấy cái áo khoác , nó chạy vọt xuống lầu .

_ Đi đâu vậy vợ ?

_ Đi chơi , được không ? Đồ nhiều chuyện .

Nói rồi Thiên Di chạy ra cổng mà đâu biết là Vĩnh Khoa cũng theo sau , qua cái máy camera trên màn hình , Vĩnh Khoa đã nhìn thấy ”những ai đang đứng trước nhà mình” và cậu đang có một “kế hoạch nhỏ” làm cho cái kế hoạch đi chơi của “ai kia” bị “phá sản” …

_ Đúng giờ nhỉ ? – Giơ cái đồng hồ lên xem , Bách Nhật nhếch môi

_ Hộc …hộc .., mấy người …điên hả …kêu …tôi ra đây …chi …?

_ Đi công viên giải trí . – Triết Minh đáp nhanh .

Nghe tới đi chơi là mắt Thiên Di sáng rực rỡ , sặc sỡ , nó rất thích đi công viên . Nhất là lúc nhỏ , vào mỗi tối , ba thường dẫn nó đi chơi . Nhớ lại , tất cả các trò Thiên Di điều thử qua , chỉ duy nhất một trò ….”Bí mật rừng phù thủy” là nó không dám bước chân vào …

_ Đi , đi , mau lên .. – Thiên Di vội vàng nói .

_ ĐI ĐÂU ??

Một giọng nói “lạ lẫm” đến thân quen vang lên ngay sau lưng nó . Quay người lại , Thiên Di sững sờ khi nhìn thấy Vĩnh Khoa đang đứng tần ngần trước mặt mình . Nó nhăn mặt :

_ Anh đi đâu ra đây chi dạ ?

Không đáp trả Thiên Di , Vĩnh Khoa đưa mắt nhìn Triết Minh và Bách Nhật .

_ Hai người dụ dỗ vợ tôi đi đâu giờ này ?

_ Ê , đừng tưởng anh là chủ tịch thì tôi nhườn nhá . Tôi rủ cô ấy đi chơi như bạn bè trong lớp thôi . – Bách Nhật gông cổ lên cãi

_ Chủ tịch à , anh hơi bị ….


Insane