kính. Hàng loạt các khung cảnh khác nhau đang bị bỏ lại phía sau BMW.
_ Kệ em!
Vốn chẳng có tính nhườn nhịn nên Vĩnh Khoa quăng luôn câu kết luận mà quên rằng, mỗi khi giận nhau, cậu luôn là người cất giọng nói trước mà quên đi mình và sóc con đã và đang giận nhau.
—
BMW trườn tới trước cánh cổng trường Đại Học to kình rồi dừng hẳn lại. Đẩy cửa bước ra, Thiên Di khó chịu gieo tia nhìn vào trong rồi chẳng nói gì thêm, bước đi một mạch.
Chỉ vừa bước được vài bước ngắn thì đâu đó quanh cổng trường đã vang lên nhiều tiếng ca cẩm người con trai ngồi trong BMW. Các cô sinh viên luôn miệng suýt xoa chàng hoàng tử đẹp trai, mắt thì như muốn hiện luôn hình trái tim to đùng.
Kìm nén sự khó chịu, Thiên Di hậm hừ quay đầu lại thì bắt gặp ngay Vĩnh Khoa đang nhìn nó với ánh mắt cười vui như chờ đợi điều gì đó. Cố nặn ra nụ cười tươi tắn nhất, Thiên Di đưa tay vẫy vẫy về phía Vĩnh Khoa rồi nghiêng đầu chào chồng yêu như thường lệ. Thế là BMW lại tiếp tục lăn bánh trên sa lộ to lớn ngập xe…
_ Đồ chết bầm!
Vừa dậm chân bước đi, Thiên Di vừa trừng mắt nhìn nền xi măng xám ngắt như muốn dẫm nát chúng. Ngay và luôn!
Rõ đáng ghét, Vĩnh Khoa khi cưới có rất nhiều tật tưng tưng. Nếu biết trước rằng chồng yêu có tinh thần bất định như thế chắc sóc con chẳng bao giờ đồng ý lấy đâu…
Bụp!
_ Di, sao ủ rủ vậy?
Mơn man với dòng suy nghĩ vẩn vơ đang lượn quanh đầu mình nên Thiên Di giật bắn mình khi có người vỗ vai bất ngờ. Mém chút bật ngửa ra sau.
Cười tít mắt, cậu bạn lớp trưởng Minh Tuấn tinh nghịch xoa mái đầu sóc con khi nhìn thấy nét mặt bạn cùng lớp như mang nhiều tâm sự.
_ Hay là tại hôm qua khao bọn mình nên tiếc tiền?
_ Đâu có. Chỉ là… mới sáng mình gặp tên khùng thôi, không có chuyện gì đâu! Hi hi.
Xốc lại balo, Thiên Di cười nghịch. Đôi mắt to tròn bỗng sáng lên khi nhìn thấy cô bạn dễ thương từ đằng xa đang chạy lại, vỗ vai Minh Tuấn, Thiên Di cười hí hửng chỉ về phía Diễm My. Đáp lại nụ cười của sóc con cũng là một nụ cười thân thiện, đáng yêu không kém.
Diễm My rất vừa người, giọng nói lại đáng yêu, tính tình rất hòa đồng. Gương mặt cũng rất dễ thương nên được nhiều người quý mến. Còn Minh Tuấn, mũi cao, mắt có thần, nằm trong top đẹp trai của trường, lại là cậu lớp trưởng thân thiện nên cả lớp rất thích chàng ta. Có được hai người bạn như thế thật hạnh phúc!
Cười mãn nguyện, Thiên Di kéo tay hai bạn cùng lớp đi nhanh vào lớp học. Hôm nay lại là một ngày học vui…
—
_ Di, khai mau, sáng nay ai chở Di đến trường? My thấy hết nè!
Nháy mắt nghịch, Diễm My dùng gương mặt hình sự tra khảo bạn mình. Vừa nghe thấy thế, Minh Tuấn từ trên cũng tò mò quay xuống, hỏi :
_ Sao?
_ Tuấn không biết đâu, hôm nay có chàng kia đẹp trai cực kỳ đưa Di của chúng ta đến trường đấy. Anh ấy đẹp tuyệt luôn, My mê tít.
Cười tươi, Diễm My phấn khởi kể lại đầu đuôi sự tình cho lớp trưởng được rõ rồi tiếp tục quay sang tra khảo, chờ đợi câu trả lời thành khẩn từ bạn “yêu”.
“Vợ, nhớ kỹ nhé, đừng cho mọi người biết em đã có chồng. Tuyệt đối không!”
Câu nói nghiêm túc của Vĩnh Khoa luôn trấn áp suy nghĩ sóc nhỏ. Thiên Di cũng chẳng hiểu lý do vì sao Vĩnh Khoa lại nghiêm túc đến vậy nữa. Có chồng hay không mọi người biết thì có sao? Kì lạ thật!
Gãi gãi đầu, Thiên Di cười lém lỉnh rồi nháy mắt :
_ Anh họ mình đấy. Đẹp trai đúng không?
Câu nói “dối” kia khiến Diễm My và Minh Tuấn tin không chút nghi ngờ. Bỗng, Diễm My nắm chặt tay sóc con, thỏ thẻ nói với giọng lí nhí :
_ Khi nào có dịp… giới thiệu cho My nhé!
Thiên Di cười gượng rồi gật nhẹ đầu. Mong sao Diễm My đừng thích Vĩnh Khoa… nếu không thì…
Minh Tuấn cười nhẹ rồi quay lên bàn mình, chăm chú nghe bài giảng mới. Nhưng giờ đây, trong đầu cậu chẳng còn độc lập một tiếng nói nữa. Đâu đó trong não bộ là một vài hình ảnh của cô nhóc nào đó…
Diễm My ngồi ngay ngắn lại chỗ của mình, xếp tập sách tươm tất rồi cũng chăm chú lắng nghe bài giảng mới. Với tâm trạng tốt, học cũng tốt hơn nhiều.
Chóng càm, Thiên Di lặng lẽ quan sát từng biểu thị cảm xúc trên gương mặt đáng yêu của cô bạn cùng bàn. Vẫn là câu nói kia : Mong sao Diễm My đừng thích Vĩnh Khoa…
PHẦN 2 CHƯƠNG 3
Áng mây thứ 3 : Tranh vẽ
Tan học.
Hàng ngàn sinh viên dần rời ngôi trường to lớn trong tích tắc, đầu đội những cơn nắng bỏng da, họ đi thật nhanh để tìm nơi có bóng mát. Cái nắng làm cơ thể họ như muốn rã đi nên chẳng mấy ai thích đi lâu dưới nó cả.
Thu dọn xong đóng tập sách trên bàn, Thiên Di bất giác nhìn thấy vật gì đó trong hộc bàn của cậu bạn lớp trưởng thân thiện bèn đưa tay khều khều Diễm My cạnh bên, nói thầm :
_ My, xem kìa, đó là cái gì vậy?
_ …
Đưa tay xoa xoa càm hồi lâu, Diễm My chợt cười tinh ranh rồi đưa tay lên môi ra hiệu im lặng. Lén lút rời bàn mình, Diễm My nhân cơ hội Minh Tuấn đang thu dọn tập sách liền chụp lấy thời cơ hiếm.
Trên tay Diễm My là một bức tranh vẽ ai đó, nhưng cô nàng chưa kịp xem thì đã bị Minh Tuấn phát hiện ra và hét lên :
_ My làm gì thế, trả tớ ngay!
_ Thiên Di, chụp nè!
Vèo…
Từ trên tay Diễm My, qua một động tác đơn giản giờ bức tranh kia đã nằ