m gọn trong bàn tay sóc con. Tò mò mở ra xem, Thiên Di tròn mắt ngơ ngác nhìn vào bức tranh không rời. Người trong tranh… sao mà giống nó thế?
Minh Tuấn lúng túng gãi đầu chẳng dám nhìn sang Thiên Di. Diễm My thấy lạ bèn chạy đến, giật phăng bức tranh kia rồi xem xét. Bỗng, cô nàng “Ồ” lên một tiếng rồi lắm lét nhìn sang chàng lớp trưởng điển trai, trêu chọc :
_ Woa, Tuấn vẽ Di kìa, đẹp thật đấy! My ganh tỵ thật.
_ Trả đây!
Giận dữ giằng lại bức tranh kia, Minh Tuấn vội rời lớp mà không nói thêm một lời nào nữa. Bỏ lại hai cô nàng ngơ ngác nhìn nhau chẳng biết nói gì.
Một lúc sau, mãi chẳng thấy Thiên Di nói năng gì nên Diễm My nghi ngờ huýt tay con bạn, trêu chọc :
_ Sao rồi, cảm động quá không nói nên lời hả?
Hoàng hồn, sóc con e dè nhìn sang Diễm My, khẽ thở dài rồi ngồi trở lại ghế. Sẽ thế nào nếu Minh Tuấn có ý gì đó với sóc con? Chắc chắn Vĩnh Khoa sẽ ghen cho mà xem, có khi còn không cho cô nhóc tiếp tục học tại trường này nữa…
Gom đóng tranh vẽ của mình và cho vào ống đựng tranh, Diễm My vừa cười vừa nói :
_ Di sướng rồi nhé, chàng lớp trưởng kia chưa từng phác họa ai cả, Di là người đầu tiên đó. Trước giờ, Tuấn chỉ toàn vẽ phong cảnh thôi… Có lẽ… Tuấn thích Di rồi đó…
Những câu chữ phát ra từ khóe môi chúm chím lọt ngỏm vào tai Thiên Di trong thời gian ngắn nhất. Không thể nào làm tổn thương người khác được… nhưng… biết nói thế nào với Minh Tuấn đây?
Nghĩ nhanh, sóc con toan đứng dậy, đưa tay với lấy balo rồi chạy vụt khỏi lớp trước cái nhìn ngơ ngác của Diễm My…
—
Dưới ánh chiều tà, cái bóng đen đổ dài trên nền xi măng xám, từng bước chân dịch chuyển từ tốn trên con đường rộng trong sân trường. Lá vàng lượn lờ trong không trung vài vòng ngắn rồi rơi tõm xuống mặt hồ phẳng lặng, làm nước nhấp nhô từng cơn rồi lan rộng cả hồ.
Ông mặt trời ló dạng sau đám mây ngũ sắc, dần chìm vào mớ kẹo bông ngọt lim để nhượn chỗ cho trăng cao. Ánh cam lan ra khắp vùng thảm rộng, một vài tia truyền thẳng xuống mặt nước, tận đáy hồ. Theo đường truyền ánh sáng, một ít bụi mây lơ đễnh trong không trung, hòa vào không khí.
Đặt mình xuống chiếc ghế đá cạnh hồ trong vắt, Minh Tuấn nhanh tay lấy bút, giấy vẽ ra rồi chăm chú đặt tay lên tờ giấy trắng tinh tươm. Từng nét vẽ mềm mại thoắt ẩn thoắt hiện qua cách mà đôi tay khéo léo mang lại. Rất nhanh, một tuyệt tác đã thành phẩm…
_ My nói đúng thật, Tuấn vẽ tranh phong cảnh rất đẹp.
Lẫn trong tiếng lá xào xạc là giọng nói trong trẻo của sóc con. Cô nhóc đã quan sát Minh Tuấn từ lúc chàng ta đưa tay lấy giấy, bút cho đến tận lúc tranh hoàn thành. Vì Thiên Di hiểu, khi một ai đó chăm chú làm một việc gì đó, người ta rất ghét bị làm phiền, như vậy thì nguồn cảm hứng sẽ ngẫu nhiên bay mất hút ngay.
Cuộn bức tranh vừa khô lại rồi cho vào bộ sưu tập, Minh Tuấn trầm ngâm đáp :
_ Vẽ phong cảnh đẹp đâu có nghĩa vẽ những đề tài khác sẽ xấu? Chẳng hạn như… vẽ người…
Bất động sau câu nói của anh chàng lớp trưởng, Thiên Di chỉ biết cuối đầu, cô nhóc đâu có ý định chê bai những tranh vẽ theo đề tài khác…
Trời nhá nhem tối làm Thiên Di chợt nhớ đến một chuyện : Vĩnh Khoa.. đang đợi nó trước cổng…
Phải giải quyết chuyện này càng nhanh càng tốt…
Nắm chặt balo trong tay, Thiên Di khẽ khàng cất giọng :
_ Tuấn… bức tranh đó…
Giật mình, Minh Tuấn cuối đầu xuống thấp như đang suy nghĩ gì đó. Trong tay cậu đã cầm sẵn bức tranh kia tự bao giờ. Dù tâm trạng đang xấu nhưng cậu không nở nào bóp nhăn bức tranh kia…
Thu dọn đồ trong nháy mắt, Minh Tuấn đứng phắt dậy rồi bước đến trước Thiên Di. Bàn tay cằm cọ khi nãy giờ đã nắm chặt lấy cánh tay nhỏ bé của cô nhóc, đưa tia nhìn trìu mến sang sóc nhỏ, Minh Tuấn cười nói :
_ Khì, tặng Di thôi, không có ý gì đâu, đừng nghĩ nhiều.
_ Ơ….
Chẳng để Thiên Di kịp mở lời, chàng lớp trưởng đã nhét gọn bức tranh kia vào tay nhóc con kèm theo câu nói chắc nịch được thảy ra không trung.
Cái dáng cao cao dần khuất sau đám cây chằn chịt trong sân trường sau khi đã trao tận tay món quà kia cho chủ nhân của nó. Minh Tuấn nắm chặt tay, âm thầm duỗi thẳng chân, thứ cảm tình đang nhen nhúm trong cậu chắc sẽ được chôn vùi… mãi mãi… Vì đơn giản, Minh Tuấn không muốn ai phải khó xử cả.
—
_ Hi, chào anh đẹp trai.
Lon ton chạy ra cổng, Diễm My lại bất ngờ chạm mặt “hoàng tử” trong mộng. Cười tươi tắn, cô nàng hớn hở bước đến trước Vĩnh Khoa.
Khoanh hai tay trước ngực, Vĩnh Khoa nghi hoặc nhìn cô gái lạ mặt hồi lâu rồi lạnh lùng cất giọng, mắt vẫn đao đáo nhìn ngó xung quanh để tìm ai đó.
_ Quen à?
_ Em là Diễm My, bạn học của Thiên Di. Anh là anh họ của Di đúng không?
Nghe đến cái tên quen thuộc, Vĩnh Khoa khẽ dời tia nhìn sang người trước mặt, nhíu mày thăm dò. Khó khăn lắm cậu mới bật ra được từng chữ đang đọng lại trong cổ họng.
_ Anh… họ?
_ Không phải sao? Di nói thế mà?
“Đồ ngốc nhà em Thiên Di, nói anh là người yêu không tốt hơn sao?”
Thầm mắng cô vợ ngốc nghếch, Vĩnh Khoa liền dời mắt sang hướng có một ai đó đang bước đến, cười ma mị đáp lời cô bạn xinh xinh của vợ mình :
_ Ừ, là anh họ!
Đảm bảo rằng đó chính là sóc con nghịc
Cùng chuyên mục
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập