cùng nụ cười trên khóe môi. Đầy kiêu hãnh!
Vĩnh Kỳ làm sao quên cho được cái ngày quan trong này. Chỉ là… cậu muốn tạo bất ngờ nho nhỏ cho người yêu mà thôi.
_ …
Đón lấy tay Bảo Chân rồi lệnh cho người phục vụ rời đi, Vĩnh Kỳ trao cho cô nàng ngốc cái nhìn trìu mến rồi đặt lên vầng trán xinh một nụ hôn thật nhẹ.
_ Làm sao anh quên hôm nay là ngày gì! Ngốc ạ!
_ Ai biết được. – Bảo Châu vờ giận dõi.
Kéo ghế, đặt nàng ngồi xuống, Vĩnh Kỳ ma mãnh nháy mắt.
_ Anh không đuểnh đoảng như thằng ngốc Vĩnh Khoa đâu!
—
Bộp!
_ Hừ, tốn sức bao trọn nhà hàng giúp mà anh ta còn dám nói xấu sau lưng mình! Tức chết…
Qua màn hình camera, Vĩnh Khoa hung hăng gạt phăng cái remote khi nghe ai kia xỉa xói mình một cách trực tiếp. Số là, Vĩnh Khoa tôn công thuê… à, bao trọn gói nhà hàng kia và cũng ranh mãnh cho người bí mật gắn thêm con chip theo dõi ở một góc nào đó. Và… cậu có thể vô tư ngồi nhà xem xét tình hình ở đó một cách tự nhiên nhất. Khà khà. Quá thông minh!
Vừa đó, Thiên Di bước ra từ nhà vệ sinh thì nhìn thấy “cảnh không nên xem”. Vĩnh Kỳ đang trao cho Bảo Châu một nụ hôn nồng nàn cháy bỏng.
Vội che mắt rồi hét toáng lên, sóc con chạy nhanh đến trước màn hình và rút điện ngay tức khắc. Không chút do dự!
_ Nè… anh hư vừa thôi. Còn gắn cả máy ghi hình trong nhà hàng?
_ Vì chủ nhà hàng quen biết với anh mà! – Vĩnh Khoa nhún vai tỏ vẻ bất lực và cho rằng việc cậu gắn máy quay trong nhà hàng là chuyện bình thường. Kèm đó, không quên lườm bén ai kia vì tội vô duyên. Người ta đang xem phim hay mà nhào đến tắt mất…
_ Kệ! Hôm nay em mệt lắm. Không cãi nữa!
Nằm phịch xuống giường, Thiên Di mệt mỏi nhắm mắt rồi nói nhỏ. Đôi chân đang gào thét thảm thiết. Đi cả ngày thế kia mà!
_ Bệnh à? – Vĩnh Khoa nhíu mày nghi hoặc.
_ Không. Hôm nay chị Bảo Châu buồn. Chị ấy tưởng anh Vĩnh Kỳ không nhớ ngày quan trọng này nên giận dõi và rủ em đi mua sắm. Anh không biết đâu, chân muốn gãy luôn rồi nè…
Nhăn mặt đau khổ, Thiên Di tiếp tục nhắm mắt mà nào hay sắc mặt ai kia đã thay đổi. Ngồi xuống cạnh vợ yêu, Vĩnh Khoa nghiến răng ken két :
_ Giận cá chém thớt à? Dám bắt nạt vợ yêu của anh. Để anh đến đó xử tội Vĩnh Kỳ giúp em.
_ Nè….
Cũng may, Thiên Di còn đủ tỉnh táo để níu tay ai đó lại. Cô nhóc nhăn trán rồi nhìn chầm chầm tên ngang ngược. Chợt, tia ma mãnh lóe lên. Thiên Di cười gian manh rồi khẽ đặt “điều kiện”
_ Hay là… anh bóp chân cho em nhé. Anh có tài matsa nhỉ? Như thế sẽ giúp em bớt mệt đó.
_ Huh?
_ Nhé… – Thiên Di tiếp tục cười nghịch.
Bụp!
_ Ngủ!
Ngay tức khắc, một cái gối êm ái hạ cánh ngay mặt sóc con không thương tiếc kèm theo chất giọng lạnh tanh được thảy vào không trung.
Vĩnh Khoa đứng phắt dậy rồi bước qua chỗ mình. Ngã phịch xuống mà không thèm nói thêm lời nào nữa. Nghĩ sao bắt cậu làm “osin” không công thế! Miễn nhé!
Mặt méo xẹo, Thiên Di hung hăng lườm ai đó rồi khẽ nằm xuống giường. Tức tối nghiến răng. Không làm thì thôi, đâu cần ném gối vào gương mặt xinh xắn của người ta thế! Đồ chết bầm…
—
Quỳ một chân trên thảm đỏ, Vĩnh Kỳ nghiêm túc hắng giọng, lấy lại phong độ rồi từ từ bật nắp chiếc hộp nhỏ cùng chất giọng nhè nhẹ của mình. Trộn lẫn mọi thứ âm thanh dịu nhẹ vào nhau nhờ ánh đèn lãng mạn.
_ Làm vợ anh nhé! Anh sẽ bảo vệ em suốt đời. Sẽ mang đến cho em vạn niềm hạnh phúc. Sẽ cho em thấy, em là người duy nhất hạnh phúc nhất trên thế giới. Anh yêu em mãi mãi và vĩnh viễn chỉ yêu một mình em. Đồng ý, nhé?
Đọc đúng theo những gì kịch bản biên soạn, Vĩnh Kỳ tự tin mỉm cười và thầm cám ơn đạo diễn Chính An đã giúp đỡ để có bài “diễn văn” dạt dào cảm xúc đến thế.
Cảm động. Bảo Châu cười trong hạnh phúc rồi thoáng gật đầu thay cho câu trả lời.
Đứng dậy trong niềm vui bất tận, Vĩnh Kỳ nhẻ nhẹ đeo nhẫn vào ngón tay nhỏ nhắn, trắng muốt…
Đêm đó, trăng tròn trĩnh và sáng nhất trên nền thảm đen. Sao lung linh toả sáng lấp lánh hệt dải ngân hà ảo.
Vĩnh Kỳ và Bảo Châu dìu nhau đi trong từng âm điệu vu vương một cách nhịp nhàng. Trên khóe môi ngự trị nụ cười của hạnh phúc.
Một người nào đó đã thức thâu đêm, chốc chốc lại bôi thuốc chống đau nhức lên đôi chân nhỏ nhắn của cô nhóc đang ngủ ngon lành. H ôn nhẹ vầng trán xinh, chàng thanh niên nhẹ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, cười nhẹ rồi dần chìm vào giấc ngủ muộn…
PHẦN 2 CHƯƠNG 1
Chương I : Cuộc sống Đại học
Áng mây đầu tiên : Đại học, ta tới đây!
Con đường xám ngắt nghẹt xe cộ khi sáng sớm. Chốc chốc, lại có tiếng ồn ào từ những nơi khác nhau vọng lại. Dường như dòng chảy của thời gian là vô hạn và chúng tồn tại mãi mãi. Chúng cuốn con người đi không ngừng, khiến họ dần thay đổi và lòng người cũng vì thế mà dần đổi thay.
Yêu nhau, cưới nhau là một chuyện. Cuộc sống vợ chồng lại là một chuyện khác. Có người nghĩ hạnh phúc, có người nghĩ bi thương. Dù sao, đó là quyết định của họ. Họ chọn quyền chăm sóc lẫn nhau và mãi là như thế. Và, Vĩnh Khoa, Thiên Di cũng thế. Nhưng, cuộc sống hôn nhân kia… không đơn giản như họ vẫn thường nghĩ. Chắc hẳn sẽ có biến động…
Đưa tay vén lọn tóc trước trán, Thiên Di khẽ cười tinh nghịch rồi thở nhẹ. Nắn