Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Nhỏ đáng ghét… Em đã cướp trái tim anh rồi

Tác giả: Tiểu Ly Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327401

Bình chọn: 8.5.00/10/740 lượt.

Thiên vừa được thả!

Khựng lại vài giây, Vĩnh Khoa chẳng đáp mà tập trung lái xe. Chuyện Hiếu Thiên được thả cậu cũng đã biết. Lúc trước, tên đáng chết dám cả gan bắt cóc vợ cậu. Cũng may cậu còn tình người nên chỉ giao hắn cho cảnh sát tùy họ xử lí. Vài năm trong tù, chắc tính cách hắn có phần thay đổi. Dù sao thì chắc Hiếu Thiên cũng chẳng làm hại sóc con được.

_ Cậu không lo sao?

Chính An nghi hoặc nhìn sang Vĩnh Khoa, cậu dường như đang lo lắng điều gì đó. Hoặc, cậu đã biết điều gì đó…

_ Cậu muốn nói gì?

Quay mặt ra phía cửa xe, Chính An thở dài. Có nên nói không? Rằng cậu đã nhìn thấy Wen và Hiếu Thiên gặp nhau? Thôi đi! Chắc chỉ là gặp mặt nói vài câu hỏi thăm thôi. Dù gì Wen cũng là bác sĩ nhiều năm, hẳn có nhiều bệnh nhân. Có lẽ Hiếu Thiên là một trong số đó. Chắc không có chuyện gì đâu!

_ À, tôi chỉ muốn hỏi… Cậu… Mà không có gì đâu. Cậu lo lái xe đi. Nhiều chuyện quá!

Nhếch môi, Vĩnh Khoa dừng xe trước cửa tổ chức. Đưa tay tháo dây an toàn, cậu bất giác cất giọng :

_ Tôi có nhìn thấy Wen và Hiếu Thiên gặp nhau. Lúc trước, hắn từng là bệnh nhân của Wen. Cậu đó, đừng căng thẳng quá. Chẳng phải mọi chuyện kết thúc rồi sao!

Đúng! Mọi chuyện đã kết thúc từ lâu rồi. Mùi tanh của máu. Hơi lạnh từ nòng súng đen. Âm mưu độc ác. Tất cả chỉ là quá khứ. Chẳng phải đây là hiện tại hay sao?

Chỉ là, đôi khi nên đề phòng chút thôi!

Việc cần làm trước mắt là đưa tổ chức và tập đoàn họ Trương đi lên. Ngày càng phát triển và hưng thịnh hơn.



_ Chào các bạn, mình là Thiên Di. Rất vui được làm quen.

Nhờ Minh Tuấn, Thiên Di quen nhanh với lớp hơn. Mọi người thật thân thiện và đáng yêu. Ai cũng tươi cười để đón sinh viên mới. Chắc hẳn, Đại học sẽ ngập màu hồng.

_ Di ngồi cùng Diễm My nhé!

Được sự chỉ dẫn của Minh Tuấn, Thiên Di quen thêm được cô bạn tóc ngắn đáng yêu. Má phúng phính hai chiếc lúm đồng tiền xinh xinh. Diễm My cười chào Thiên Di rồi thu dọn sách của mình để chừa chỗ cho bạn cùng bàn mới.

_ Chào Di, từ nay cứ gọi mình là My nhé!

_ Ừm.

Gật nhẹ đầu, Thiên Di tinh nghịch nhìn cô bạn đáng yêu rồi cười xòa. Cả hai nói chuyện thật hợp nhau. Chắc họ sẽ thân nhau. Nhanh thôi!

Ngày mới. Cuộc sống mới. Môi trường mới. Tất cả điều mới mẻ.

Đột nhiên, Minh Tuấn ngồi trên quay xuống hai cô nàng kia, ra hiệu im lặng rồi trêu :

_ Vừa gặp thôi mà nói chi lắm thế!

Thiên Di bĩu môi rồi nghịch ngợm lè lưỡi. Chợt nhớ đến việc gì đó, sóc con cười nói :

_ Hì hì. Hôm nay cám ơn Tuấn nhiều nhé!

Nụ cười hồn nhiên kia khiến Minh Tuấn sững người hồi lâu. Cậu vội lấy lại bình tĩnh rồi vui vẻ nói :

_ Thế chiều nay Di đãi mình món gì đi? Coi như làm quen.

_ Ừm, được đó. My đi nữa!

Lúc Thiên Di còn chưa kịp từ chối thì hai người bạn mới đã và đang bàn về những món ngon. Họ nói cười ríu rít khiến sóc con cũng vui lây. Rồi đây, sẽ là một tương lai mới.

Ngoài kia, nắng tinh khôi truyền qua ô cửa kính, chiếu thẳng vào một góc phòng học. Nhành lan bên bậu cửa sổ nhẹ lung lay theo nhịp đẩy của gió. Nhịp nhàng, không ồn ào.

Bên dưới sân, còn một vài cô cậu sinh viên mới lon ton chạy vào lớp để kịp buổi học đầu.

PHẦN 2 CHƯƠNG 2

Áng mây thứ 2 : Bạn học

Mây xanh đủng đỉnh trôi trên nền trời thăm thẳm. Gam xanh hòa cùng sắc trắng tạo nên hai khối đồng nhất, đem đến cảm giác yên bình cho vạn vật.

Khung cửa sổ đã vương chút nắng sớm, mùi tinh khôi lượn lờ khắp chốn như đang trao thêm nguồn sống mới.

Cạnh khung cửa, một cô nhóc với mái tóc đen bóng khẽ nghiêng đầu cười nhẹ đón nắng. Vươn vai, cô nhóc với tay lấy chiếc balo trên bàn rồi tung tăng bước xuống lầu.

_ Hôm nay để anh đưa!

Chỉ khi cô nhóc kia vừa đặt chân xuống bậc thang cuối cùng thì chất giọng lạnh tanh quen thuộc đã vang lên, chặn ngay nhịp bước tiếp theo của bàn chân nhỏ.

Nhăn trán, Thiên Di khoác balo lên vai rồi lách qua dáng người cao cao trước mặt, bước thẳng :

_ Không! Anh lo đi làm đi!

_ Đi thôi!

Mặc lời từ chối rạch ròi kia, Vĩnh Khoa túm lấy balo rồi kéo một mạch cô vợ nhỏ ra ngoài không chút thương tiếc.

Chẳng thèm cài dây an toàn, nhóc con bĩu môi vờ giận dõi. Thấy thế, Vĩnh Khoa cười nhẹ rồi quay sang, làm luôn việc còn lại. Dây an toàn được cài xong, cậu thản nhiên véo nhẹ chóp mũi xinh rồi hung hăng bảo :

_ Vợ yêu ngoan đi, anh lo cho sự an toàn của em thôi! Đừng bướng.

_ Xí…

Giận dõi quay mặt sang hướng khác, Thiên Di vui thầm trong lòng. Đã biết lo lắng cho người khác rồi cơ đấy!

Sở dĩ, sóc con không muốn Vĩnh Khoa lặn lội đưa mình tới trường cũng vì một chuyện. Chuyện là, sóc con sợ đám sinh viên hám trai kia một khi đã nhìn thấy chồng yêu của nó thì sẽ lên cơn thèm khát. Sẽ cua cho mà xem…

Nhận thức được sự nguy hiểm đó, Thiên Di chẳng hề muốn Vĩnh Khoa xuất hiện ở trường chút nào. Nhưng, Thiên Di bé nhỏ nào ngờ đâu, rằng chồng nhóc đã đặt chân đến phòng Hiệu trưởng của trường ngay ngày đầu nhập học.

_ Giận hả?

Rẻ ra đường lớn, Vĩnh Khoa khẽ liếc sang gương mặt đáng yêu đang vờ hờn dõi, hỏi vu vơ.

_ Ừ.

Đáp gọn, sóc con chẳng thèm ngoái lại nhìn chồng mình lấy một cái. Đôi mắt to tròn cứ nhìn đâu đầu ngoài khung cửa


Ring ring