hỉ kéo dài thêm được vài tháng sau đó mà thôi.
Latzko bước ra khỏi nhà để đón anh và hiển nhiên là đã nhớ ra anh, nụ cười trên mặt hắn chứng tỏ điều ấy. Sao lại không nhớ được nhỉ? Tên cướp xảo trá này đã không hài lòng khi đứa con gái cứng đầu muốn rời khỏi hắn ta một lần nữa, bảy năm trước. Và hắn đã bắt Stefan trả 50 đồng khi anh có thể mang cô ta đi, ngay sau khi Stefan tham dự trận đấu và đã thắng.
“Việc gì đã đưa cậu đến đây vậy, Stefan?”
Hai người đàn ông khác đến với Latzko, đứng chờ ngay trước cửa nhà hắn ta. Stefan không thích khi nhìn thấy Pavel là một trong hai tên đó, và hắn nhìn anh như muốn khiêu chiến, giống lần trước. Người trong làng hết thảy đều ra mặt, những người đàn ông lặng lẽ đến gần, bọc chung quanh Stefan, vũ khí của họ được che dấu, nhưng Stefan biết những tên thổ phỉ này sẽ tuốt nó ra nhanh như thế nào .
Anh nhìn chằm chằm vào Latzko và nói không rào đón, “Tôi tin là ông có món đồ thuộc về tôi đấy.”
“Của cậu à?” Latzko bật cười. “Tôi không biết. Họ còn chưa nói cho tôi nghe.”
Stefan nghiến răng, nghi ngờ điều này nhưng ngay lúc này anh không quan tâm đến. “Bao nhiêu?”
“Năm trăm.”
“Được.”
“Và hắn sẽ phải đấu với tôi,” Pavel đế vào, nói quá lớn, đủ để cho tất cả mọi người đều nghe thấy.
“Được.”
Dựa theo phản ứng trên mặt Latzko, rõ ràng là hắn không mong đợi sự khiêu chiến này. Hắn cố phản đối, “Mày nên rút kinh nghiệm từ quá khứ đấy Pavel, không nên ngu ngốc sai phạm một lần nữa. Lần trước, hắn gần như là đã giết chết mày bằng đôi tay không rồi còn gì?”
“Sai lầm của tôi là đã không rút dao vào lần trước,” Pavel trả lời với vẻ tự tin, “Lần này tôi sẽ sử dụng chúng.”
Người đàn ông trung niên kêu lên một tiếng kinh tởm trước khi quay sang Stefan, “Tên này thù dai đấy. Hắn hận cậu vì Arina đã thay lòng với hắn ta, mặc dù bây giờ con bé lại đang sống với một vị công tước người Áo. Nhưng tôi là người quyết định sau cùng ở đây và tôi cho rằng cậu không cần phải đấu với hắn.”
Latzko hiển nhiên là đang lo lắng đến chuyện hắn không nhận được tiền nếu có chuyện xảy ra với Stefan. Nhưng lần này Stefan muốn đánh và đã rất vui mừng khi nghe lời khiêu chiến.
“Tôi đã chấp nhận rồi, Latzko, và nó sẽ xảy ra tức thì, ngay giờ phút này.”
“Stefan!” Lazar phản đối từ sau lưng anh, nhưng Stefan chỉ nhìn anh như cảnh cáo và leo xuống ngựa.
Vasili không im miệng một cách dễ dàng, “Vậy thì hãy để một người trong chúng tôi đánh thay anh. Địa vị của anh không cho phép anh đối diện với những thử thách rủi ro nữa.”
“Do tôi quyết định là thử thách nào và nguy hiểm ra sao. Thử thách này đáng phải làm để bảo vệ miếng da trên lưng của Tanya.”
Vasili nhướng mày như không hiểu. Stefan cần một cái gì đó để trút sự giận dữ và lo sợ trước khi anh đối diện với chuyện kết hôn. Đó là những gì anh cố kềm chế trong suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ qua.
“Vậy thì vái trời cho cô ta không mất một cọng lông nào,” Vasili nói khô khan, biết rõ là cô ta không bị nguy hiểm gì, “Vậy thì hãy đấu đi và trút hết giận dữ ra khỏi người anh đi. Nhưng anh sẽ phải suy nghĩ kỹ càng về chuyện sẽ bị chúng tôi tước đoạt những việc thích thú như thế này trong tương lai đấy, Stefan, anh phải đồng ý như vậy đấy!”
Stefan chỉ gật đầu trong khi cởi bỏ kiếm và áo khoác. Anh không đem theo dao, vì vậy Latzko đưa cho anh con dao của ông ta, một con dao dài và cong với một cán dao chắc chắn. Khi anh vừa nắm con dao trong tay thì dao của Pavel đã đâm thẳng vào người anh, mong kết thúc sớm trận chiến. Nhưng Stefan cũng đã không chờ một trận đấu công bằng sau khi đã đối địch với hắn một lần trong quá khứ. Việc chơi xấu của Pavel làm Stefan giận đủ để anh đập cho hắn ta một trận nhừ tử. Anh nghĩ, có nên giết chết hắn không, khi anh nắm được khủy tay của Pavel, kéo ngược lại và dùng dao của anh chém xuống, bắp tay của Pavel nhỏ máu từng giọt.
Bây giờ bọn họ đang quần nhau theo vòng tròn, dao đưa tới, tìm kiếm yếu điểm của đối thủ. Cả hai đều bị mất ngủ trong suốt một ngày rưỡi qua, nhưng không ai cảm thấy mệt mỏi, không cảm thấy gì khác ngoài sự hăng máu đang trào dâng.
Pavel cảm thấy căm ghét và ganh tỵ. Còn Stefan như sống lại nỗi ám ảnh về cái chết của đứa em, lúc anh đã không tìm thấy Tanya trong rừng. Nhưng nỗi ám ảnh này nhanh chóng trở thành sự giận dữ chết người khi họ tìm được dấu vết của ba con ngựa đó. Nếu để anh bắt kịp, anh sẽ không tha thứ cho bọn chúng. Pavel có thể tính tới việc anh ta đang gặp may, vì Stefan còn chưa biết rằng anh ta là một trong số bắt cóc đó.
Pavel cuối cùng nhảy tới, một động tác giả, vì sau đó hắn nhào tới chân của Stefan để đẩy bật anh xuống. Stefan ngã đầu chúi xuống trước nhưng anh lăn một vòng, vừa kịp tránh con dao đâm phải, nơi lưng anh vừa nằm ở đó. Anh phản ứng nhanh nhẹn bằng một cú đá lên đầu của Pavel, giúp anh đủ thời gian đứng bật dậy, nhưng không đủ làm cho Pavel choáng váng mặt mày.
Pavel lại nhào tới muốn vật ngã Stefan lần nữa, nhưng lần này anh đứng vững và cả hai dính chùm vào nhau, tay bóp chặt khủy tay của đối phương. Bây giờ là việc đấu bằng sức mạnh, ai có thể kềm được dao củ
