a đối phương trong khi vẫn sử dụng được dao của mình là nắm chắc phần thắng. Cả hai gần như là ngang sức với nhau trong chuyện này vì cả hai đều to con lực lưỡng. Nhưng Stefan vẫn có lợi thế hơn là vì anh đang giận dữ hơn .
Cuộc so tài chấm dứt khi con dao của Stefan đâm mạnh vào bả vai của Pavel. Hắn lùi bước. Stefan giữ con dao của hắn ta nhưng hắn không cần đến nó nữa. Sự đau đớn và mệt mỏi làm hắn từ từ qụy xuống hai đầu gối .
“Cậu lại thắng lần thứ hai,” Latzko nói với Stefan, chính thức chấm dứt trận đấu, “Nếu hắn còn nghĩ đến việc khiêu chiến với cậu nữa, tôi sẽ đích thân giết chết hắn.”
Stefan không cần quan tâm đến điều đó, “Cô ấy đâu?” là tất cả những gì anh muốn biết.
Latzko chỉ ngón tay về hướng nhà của ông ta, “Trong đó. Đang ngủ. Và không ai đụng đến cô ta cả, trừ lúc cô ta bị trói tay. Nhưng có một lời cảnh cáo cho cậu nhé, anh bạn. Người của tôi không phải tình cờ gặp cô ta đâu. Tôi sai bọn họ đi Warsaw vì công việc. Ở đó, có người đã mua chuộc bọn họ để giết cô ta. May cho cô ta, người của tôi không thường làm những chuyện này mà không có sự phê chuẩn của tôi. Càng may hơn nữa là tiền thưởng lại là đồ giả, đá ruby làm bằng thủy tinh.”
“Vì vậy mà ông quyết định bán cô ta lại cho tôi à?”
Người đàn ông trung niên nhún vai, “Còn làm gì khác được với cô ta chứ? Tôi quá già để giữ cô ta lại.”
“Ông đã rất tham lam khi giữ lại cô ấy.”
“Đúng vậy.” Latzko cười toe toét, “Nhưng đến đây nào, cậu được hoan nghênh khi ngủ đêm ở đây, nghỉ ngơi …”
“Chúng tôi sẽ rời khỏi ngay bây giờ, Latzko, cám ơn nhé.”
Bên trong nhà, Stefan thấy Tanya thật sự đang ngủ, hoàn toàn không biết được chuyện anh đến cứu cô và trả đũa cho những việc cô vừa phải nhận. Cô vẫn vô sự, rất xinh đẹp và yên bình trong giấc ngủ, không cần biết đến thế giới bên ngoài. Anh nghĩ, cô không biết mình đang bị nguy hiểm như thế nào, nếu có một ai đó muốn giết cô mà có thể có nổi một thứ gì khác có giá trị hơn những nữ trang làm bằng thủy tinh màu, như vậy là cô có thể đã bị giết rồi. Anhtự hỏi, cô có biết rằng anh đã trải qua biết bao lo âu, khắc khoải vì cô không, từ chuyện sợ cô có thể bị chó sói ăn thịt, rồi lại sợ cô đã bị ám sát?
Anh không đánh thức cô dậy. Anh nhẹ nhàng bế cô lên và mang cô ra ngoài, đưa cô cho Serge đủ lâu để anh leo lên ngựa, sau đó đặt cô ngồi lên đùi anh. Lúc này, cô cựa mình và mở mắt nhìn anh.
“Ồ, xin chào, Stefan,” Cô nhắm mắt lại và mỉm cười, rúc đầu vào người anh, “Anh gặp Latzko chưa? Một người đàn ông tốt bụng, nhưng em hy vọng là anh không phải trả cho ông ta quá nhiều tiền.”
“Số tiền không đáng kể,” anh lẩm bẩm, “Nếu hắn biết rõ em là ai, hắn sẽ đòi cả mặt trăng đấy và anh sẽ phải tìm cách lấy bằng được xuống cho hắn ta .”
“Mặt trăng à?” Cô ngáp, nhưng sau đó, nụ cười của cô càng tươi hơn.
Anh chịu thua cô. Anh không có ý thú thật một chuyện như thế. Anh đã nói điều mà anh muốn nói với cô từ lâu, “Em phải nên cám ơn Pavel đấy, vì anh đã không cần phải đi tìm ngồi nổ khi anh đến đây. Bây giờ thì anh quá mệt để đánh em.”
Câu nói đó làm nụ cười trên mặt cô biến mất, “Tại sao anh lại muốn đánh em?”
“Chúng ta sẽ bàn sau.”
Mắt cô mở to. “Không, em muốn …”
“Nói sau !”
“Vì anh đã từ chối gặp em cho nên dẫn đến kết cuộc như thế này, tên đàn ông ngu ngốc ạ…” Cô càu nhàu .
“Để chứng tỏ sự bướng bỉnh của em à? Anh nghĩ em sẽ tiếp tục bị trói lại như vậy cho đến khi chúng ta về đến nhà.”
Nhưng cô không bị trói lại. Chính tay anh đã cắt bỏ dây trói cho cô khi bọn họ đến được xe của họ vào tối đó ở lâu đài của một vị nam tước nào đó, người đã mừng quýnh lên vì hân hạnh được chào đón Vua Stefan đến viếng thăm. Tất cả người nhà của ông ta đều sẵn sàng nghe theo lệnh của Stefan và căn phòng ngủ sang trọng của ông ta được Stefan coi như thuộc về anh vậy .
Tanya phát hiện ra mình sẽ ngủ chung phòng với Stefan. Cô đã xù lông lên suốt cả buổi chiều, không ngủ thêm được chút nào. Cô đã chuẩn bị tinh thần, chắc rằng bọn họ sẽ có một trận cãi vã rất kịch liệt nhưng cô đã đoán sai. Stefan, sau khi khoá cửa lại, bỏ chìa khóa vào túi, ngả người xuống chiếc giường dày và rộng, ngủ thiếp ngay sau đó.
Chương 46
Tanya ngủ qua đêm trên chiếc ghế bành thoải mái, nhưng cô vẫn thấy cổ mỏi nhừ khi bị đánh thức vì một cái vỗ trên vai. Cô mở mắt, bóng của Stefan đang trùm lấy cô – và cô gần như há hốc miệng vì nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt anh. Anh đã thức dậy từ bao lâu rồi để hâm nóng lại những chuyện đã xảy ra trong suốt hai ngày qua, khiến bộ mặt anh giận dữ đến chết người như vậy?
“Em có nên nói lời chào buổi sáng không nhỉ?” Cô hỏi một cách thận trọng, chỉ để thấy cô bị kéo ngay ra khỏi ghế và bị lắc mạnh.
“Em đã được cảnh báo là có chó sói ở khu vực đó!” Anh xổ ra.
“Vâng, và gấu và …”
“Em có biết, một con chó sói có thể xé em nát ra nhanh đến mức nào không?” là câu thứ hai anh thốt lên, câu này giúp cho cô hiểu rõ cơn thịnh nộ của anh. Lạy Chúa, cô đã quên bẵng chuyện của em trai anh! Sau khi đã trải qua một việc như thế, đó có lẽ là điều duy nhất Stefan nghĩ đến, khi họ không thể tìm thấy cô.
“Em xin
