liệu trên bàn.
“Được.” Anh đáp.
“Vâng.” Cô nói rồi đi ra khỏi phòng làm việc, Nam Phong ở bên trong nhìn cô khẽ thở dài rồi lại tiếp tục công việc của mình. Nhiều lúc anh thực sự không hiểu cô nghĩ gì. Khi muốn tránh xa cô thì cô lại không ngừng quan tâm, khi muốn quan tâm cô một chút thì cô lại thờ ơ lạnh nhạt với anh.
Lệ Thu ra khỏi sân bay thấy Hạ Anh đang loay hoay dắt xe máy ra khỏi bãi đỗ xe nhưng đầu óc thì cứ để đi đâu.
“Này, về cùng bọn tớ đi, trời sắp mưa to rồi.” Cô vỗ vai Hạ Anh một cái, Hạ Anh giật mình quay lại nhìn cô.
“Không sao đâu, mai mình còn về quê nữa.”
“Ầy, trời sắp mưa to rồi kìa.” Lê Thu nói và chỉ về hướng mây đen đang kéo tới. “Mai đi xe khách về quê, xe để đây hôm sau tớ lái về cho.
“Ừ.” Hạ Anh gật đầu rồi dắt xe lại bãi đỗ xe và lên xe cùng Mạnh Trung và Lệ Thu về Hà Nội. Về được nửa đường trời đổ mưa to, Hạ Anh nhìn ra ngoài đường những người đi xe máy bị mưa làm ướt hết. Nếu cô không nghe lời Lệ Thu chắc cô cũng ướt như những người ngoài kia. Hạ Anh khẽ thở dài, Lệ Thu thấy vậy liền quay sang nhìn cô với ánh mắt kì lạ.
“Cậu sao thế?”
“Không có gì.” Hạ Anh đáp rồi ngả đầu xuống ghế nhắm mắt lại, Lệ Thu thấy vậy càng ngạc nhiên hơn cô quay lên nhìn Mạnh Trung, anh chỉ mỉm cười lắc đầu. Bây giờ không chỉ có một mình Hạ Anh khó chịu, cái người ngồi trong văn phòng trực đêm hôm nay còn khó chịu hơn.
Buổi tối, thấy Hạ Anh đang ngồi ngây trên giường nhìn ra ngoài trời mưa Lệ Thu liền chạy vào phòng hỏi:
“Đang nghĩ gì thế?”
“Không có gì.” Hạ Anh mỉm cười.
“Nhất định phải về quê ngày mai à?”
“Ừ. Tớ được điều sang tổ bay quốc tế, sau này chắc không có nhiều thời gian về nhà nữa, được nghỉ phép thì tranh thủ về mấy hôm.”
“Thật à? Quyết định bao giờ sao tớ không biết? Chúng ta phải ăn mừng chứ, chắc là được xếp bay cùng tớ đấy! Hihi” Lệ Thu vui vẻ nói.
“Cùng Ngọc Trâm.” Hạ Anh đáp.
“Sao lại thế?” Lệ Thu trợn mắt ngạc nhiên rồi lại thở dài “Hừ, chán chết đi được. Hay mình nhờ Anh Mạnh Trung xin cho cậu sang bên tớ?”
“Không cần đâu, dù sao cũng chỉ là làm việc chung thôi, mình tránh cô ta ra là được.” Hạ Anh khẽ mỉm cười.
“Cậu muốn bình yên nhưng cô ta thì không. Nhìn cái điệu bộ kênh kiệu của cô ta tớ chỉ muốn đấm cho mấy cái.”
“Được rồi, đừng bực mình nữa. Ngủ đi.” Hạ Anh nói rồi nằm xuống giường nhắm mắt lại.
“Cậu với anh Nam Phong có chuyện gì phải không?” Lệ Thu vẫn cố hỏi không chịu để Hạ Anh ngủ.
“Mình với anh ấy thì có gì được chứ!” Hạ Anh khẽ thở dài.
“Còn nói là không à? Từ sau hôm gặp mặt ấy hai người tránh mặt nhau suốt, đừng tưởng tớ không nhìn ra.”
“Cậu đừng gán ghép tớ với anh ấy nữa, anh ấy có người yêu rồi.”
“Làm sao có thể? Anh Mạnh Trung có nói gì đâu.” Thấy Hạ Anh im lặng Lệ Thu ngồi bật dậy lấy điện thoại trên bàn: “Tớ gọi cho anh ấy hỏi.”
Hạ Anh thấy vậy liền ngăn cô lại: “Đừng gọi. Mình từng thấy trong ví anh ấy có một tấm ảnh của một cô gái.”
“Đẹp không?” Lệ Thu hỏi.
“Không rõ. Bức ảnh ngược sáng.” Hạ Anh nói rồi nằm xuống giường ngoảnh mặt lại không muốn tiếp tục câu chuyện nữa. Lệ Thu thấy vậy cũng bỏ điện thoại xuống.
“Hay mai tớ cũng về cùng cậu, thăm cô luôn, lâu lắm không lên chơi rồi.”
“Ừ.”
Hai cô gái nói vài câu rồi cũng ngủ từ lúc nào mà không biết điện thoại vẫn mở, cuộc nói chuyện của hai người đã bị người ở đầu dây bên kia nghe hết, một lúc sau mới tắt đi.
Nam Phong nhìn cuộc gọi vừa bị ngắt ngây ra một lúc rồi đứng dậy rời khỏi phòng làm việc. Cứ để cô ấy nghĩ như vậy mà quên anh đi, phải chăng đó là kết quả mà anh muốn? Không có anh, cô vẫn sẽ vui vẻ. Nhưng nếu anh bước vào cuộc sống của cô, có thể chỉ làm tổn thương cô.
Nam Phong ngắm nhìn cô gái trong tấm ảnh rất lâu, bên ngoài trời vẫn mưa không ngừng. “Khánh Đan, bây giờ em đang ở đâu? Sống có tốt không?”
Sáng sớm Hạ Anh cùng Lệ Thu ra bến xe. Quê Hạ Anh ở Tam Đảo, núi cao, không khí trong lành, sau một đêm mưa mọi thứ dường như được hồi sinh khiến con người cảm thấy dễ chịu hơn hẳn so với thành phố ồn ào. Hạ Anh hít một hơi sâu thưởng thức hương vị quê nhà thoang thoảng hương hoa trong gió.
“Vẫn là về nhà thoải mái hơn.” Cô mỉm cười và đẩy cánh cổng bước vào trong.
“Mẹ ơi, con về rồi đây!”
“Cô ơi, cháu lên thăm cô ạ.”
Bà Huệ Chi nghe giọng hai cô gái liền bỏ rổ rau đang nhặt dở ra ngoài:
“Hai đứa về rồi hả? Vào trong thay đồ nghỉ ngơi đi.” Bà nói rồi đỡ túi đồ cho con.
“Mẹ, cứ để con tự cất được rồi. Oa, món gì mà ngon thế mẹ?” Hạ Anh mỉm cười ngó vào trong bếp.
“Đấy, cháu xem, con bé vừa về đến nhà là chỉ nghĩ đến ăn.” Bà Hệ Chi mỉm cười nói với Lệ Thu.
“Ôi, ở dưới đấy cậu ấy cũng thế cô ạ, tâm trí lúc nào cũng chỉ biết đến ăn uống thôi.”
“Mẹ, mẹ lại chê con gái mẹ rồi đấy!” Hạ Anh cố tình làm vẻ nhõng nhẽo.
“Không phải à? Con xem Lệ Thu nấu ăn ngon như vậy, còn con thì không biết làm gì, cả ngày chỉ biết bám theo mẹ nhõng nhẽo.” Bà trách cô nhưng trong lời nói lại có chút yêu chiều.
“Mẹ, mẹ nói cả đời này sẽ nấu cơm cho con mà, con ở bên chăm sóc mẹ, ăn cơm mẹ nấu là được rồi. Hì hì.”
“Mẹ thì không muốn. Tốt nhất con nên sớm lấy chồng cho mẹ yên tâm.”