Polly po-cket
Một cục cưng và bốn baba

Một cục cưng và bốn baba

Tác giả: Dạ Khinh Trần

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214053

Bình chọn: 10.00/10/1405 lượt.

thuật cũng không khỏi tốt quá đi

Ngọc Đường Xuân xoa lấy thân thể non mềm của nàng “ Không hài lòng sao? Vì em… anh đã hạ mọi công phu, cũng đừng quên chức nghiệp của anh, cơ thể em từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài mọi điểm mẫn cảm anh hiểu rõ trong lòng bàn tay.(Ari: Phúc hắc quá, phúc hắc quá, chắc có dự mưu từ trước rồi)

Bạch Tiểu Hoa mặt đỏ có thể nhỏ ra máu, xấu hổ mắng hắn một câu “ Đừng có dùng khuôn mặt nghiêm túc mà nói ra những lời đáng ghét như vậy!”

Nam nhân vốn bản chất lưu manh trời sinh.( Ari: Phải không nhỉ các bạn?)

“Đây là lời thực tâm của anh, chính em hỏi anh câu này, anh chỉ cho em biết đáp án thôi.” Cô thẹn thùng làm hắn không khỏi miệng đắng lưỡi khô, đè nén dục vọng xuống vì cô mà giải đáp thắc mắc, để cho cô không cần băng khoăng hay áp lực tiếp nhận hắn.

Thế nhưng trrong cơ thể hắn cũng sắp bùng nổ đến nơi.

Ngọc Đường Xuân cắn răng, đè nén dục vọng, vẫn như cũ ô nhu nói “Anh chỉ muốn em thực tâm tiếp nhân tình ý của anh, nếu không… anh lập tức rời khỏi phòng em”

Bạch Tiểu Hoa nhìn mô hôi trên trán hắn cùng biểu tình khó nhịn, cơ thể và tinh thần không khỏi ấm áp hơn, mũi đau xót lẩm bẩm nói “Em là thật tâm, thiệt tình chân ý, em đã nghĩ muốn hoàn toàn tiếp nhận anh, nghĩ muốn giao mình cho anh, cũng muốn có toàn bộ Ngọc Đường Xuân anh!”

Ngọc Đường Xuân lần trong tiên trong đời cười không chút kiêng nể gì, cười đến hạnh phúc, cười đến khắc sâu vào tâm khảm.

Hắn muốn có được cô, muốn cô trở thành nữ nhân của hắn.

Đang trong tình thế chỉ màng che chuông sắp đứt thì đột nhiên cánh cửa lại bị mở ra.

Trong không khí dị thường ái muội này lại trở nên chói tai đến dị thường.

“Mẹ… Tiểu Bảo gặp ác mộng, con sợ lắm, con muốn ngủ cùng mẹ…” Tiểu Bảo không chút sợ hãi, đôi mắt ngây thơ, chậm rãi từ từ tiến vào dường như còn đang trong trạng thái mơ màng.( Ari: Cuối cùng cũng gặp bé, cơ mà sao bé lại xông vào phá đám lúc này cơ chứ huhu, hiếm lắm mới thấy H mà oa oa)

Ngọc Đường Xuân kinh hãi từ trên giường nhảy xuống, dùng một tốc độ nhanh chóng mặc quần vào, khoác lên áo khoác, cũng vì quá khẩn trương mà quần cũng mặt ngược trong ngoài.

Bạch Tiểu Hoa cũng chẳng khá ơn, áo ngủ trong ngoài cũng không phân biệt được, quần lót cũng mặc quần ngược luôn.

“Tiểu Bảo, haha, sao con không gõ cửa mà đột nhiên tiến vào…” Trong lời nói mang theo chút chột dạ, con trai đi vào phòng mẹ nó mà cũng cần phải gõ sao? Rõ ràng mới chỉ là tiểu oa năm tuổi.

Tiểu Bảo lúc này mới nhìn lại tình huống trong phòng, một bên nghi hoặc nhìn sắc mặc kỳ dị của Ngọc Đường Xuân rồi lại nhìn Bạch Tiểu Hoa đang nằm trên giường, mơ mơ màng màng nói “ Tiểu Xuân thúc thúc như thế nào lại ở trong này? Thúc cũng gặp ác mộng nên mới tới tìm mẹ sao?”

Ngọc Đường Xuân bình tĩnh cười cười, ô nhu nói” Tiểu xuân thúc thúc không phải gặp ác mộng, chỉ muốn tìm mẹ cháu thương lượng một chút thôi.

Tiểu Bảo a… một tiếng hỏi “Vậy các ngươi thương lượng xong chưa?”

Ngọc Đường Xuân vẫn như cũ bình tĩnh cười, ôn nhu nói “Ừm… thương lượng xong rồi, tiểu Xuân thúc cũng thúc nên trở về phòng thôi.” Thân thể run cầm cập, trong lòng đang cố kìm nén muốn đem thằng nhóc này ném ra ngoài!

Ly chén.

Ngọc Đường Xuân cảm thấy hắn chính là một ly chén, thời khắc này mà còn bị cắt ngang, so với giết hắn lại càng thống khổ hơn.

Tiểu Bảo lại không kiên nhẫn hướng hắn khóa tay “ vậy tiểu Xuân thúc thúc mau trở về thôi, tiểu Bảo muốn ôm mẹ ngủ, thúc ngủ ngon!”

Ngọc Tiểu Xuân khóe miệng hung hăng căng lên, lần đầu tiên có ý nghĩa muốn đập tiểu tử này một trận.

Bạch Tiểu Hoa bất đắc dĩ hướng hắn nháy mắt mấy cái, cấp cho hắn một nụ cười xin lỗi.

Ngọc Đường Xuân tự nhiên minh bạch ý tứ của cô, khẽ gật đầu, ôn nhu nói “Được rồi, ngủ ngon!”

“Ngủ ngon!” Bạch Tiểu Hoa nhẹ giọng nói, đem tiểu Bảo đã ngủ thiếp đi đặt sang một bên, đắp chăn cho bé.

Xem ra thành công của mình còn phải đợi một khoảng thời gian nữa a.

Ngọc Đường Xuân sờ sờ cái mũi của mình cười khổ.

Bất qua… cũng không tồi, ít ra tâm ý của hắn dành cho nàng cũng có một chút thu hoạch.

Tâm tình mất mát trở nên tốt hơn rất nhiều, chậm rãi hướng phòng mình đi đến.

Rạng sáng ngày thứ hai, Bạch Tiểu Hoa bị Diệp Đan Phượng giống như người chết đòi mạng kêu tỉnh, xoa lấy cái đầu đau đớn, ngáp dài lại lười biếng bò lên giường.

Tám giờ sáng.

“Sao không cho ta ngủ thêm một chút nữa?” bất đất dĩ nhìn lấy điệu bộ hưng phấn của Diệp Đan Phương, nha đầu chết tiệt này, sáng sớm bị cái gì làm cho nổi điên thế.

”Mặt trời đã phơi đến mông rồi, tiểu Bảo còn nói như thế còn sớm, cô làm mẹ như thế nào vậy hả?” lại nhìn tiểu Bảo vừa mặc xong y phục cô vừa thay cho, quay đầu lại nhìn Bạch Tiểu Hoa khuôn mặt tiều tụy trên mắt của có vết thâm “ Chậc chậc, đêm qua ngươi làm đạo tặc hả?”

“Nói bậy bạ gì thế, chỉ mất ngủ thôi.” Bạch Tiểu Hoa áp chế hoảng hốt trong lòng , súc miệng một chút, nước không cẩn thận văng ra cả trên sàn.

Diệp Đan Phương nhếch môi cười khẩy, có chút thúc giục nói “ tiểu Hoa, cô vừa nói dối liền biến thành bộ dạng này, thành thật khai báo, đêm qua rốt cuộc làm cái gì? Hẳn không