ôi là của anh, cho đến bây giờ tôi không phủ nhận… Nhưng mà, chỉ tồn tại giữa tình bạn bè, anh đối với tôi rất quan trọng, là người bạn không thể mất, tôi đồng ý cái bạn bè đầu tiên, nói như vậy anh hiểu không? Giữa chúng ta không thể có tình yêu, tôi cũng sẽ không yêu anh…”
Trong phòng học cực kỳ an tĩnh, mặt trời xuống núi, mặt trời chiều ngã về tây.
Giọng nói Bạch Tiểu Hoa nhẹ nhàng, bay bỗng ở mỗi góc lớp học.
Gió ngoài cửa thổi vào, thổi bay làn áo hồng của anh, làm tóc đen rối tung, bốn phía tràn đầy mùi hoa.
“Tôi, thích Tiêu Lạc Hàn, thật xin lỗi, Hiên Hiên, chúng ta chỉ có thể làm bạn bè.” Cô tin tưởng cảm giác đầu tiên, lần đầu tiên mắt nhìn thấy đã yêu, cho nên hiện tại không thể đáp lại tình cảm của những người khác, hơn nữa người này lại là Sở Vân Hiên.
Sở Vân Hiên trầm mặc, dung nhan tuyệt sắc thể hiện âm tình bất định, không biết anh đang suy nghĩ cái gì, sau cùng anh xoay người rời đi, nhe nhàng quay đầu, để lại cho cô vẽ mặt hoafnmyx, giọng nói lạnh nhạt, lại khí phách cuồng vọng, “Được, anh sẽ không ngăn cản em đi đến bên cạnh anh ta, nhưng mà anh sẽ là người cuối cùng, sự lựa chọn cuối cùng của em, vĩnh viễn chính là Sở Vân Hiên anh.”
Mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng của anh, toàn thân BẠch Tiểu Hoa mới thả lỏng, cả người xụi lơ xuống đất.
Sớm biết rằng, đừng nhiều chuyện tìm anh ta cùng nói chuyện, tan học xong liền về nhà có tốt hơn không, sẽ không buồn phiền chuyện tình cảm như vậy.
Sở Vân Hiên…
Ra sức lắc đầu, từ bỏ bóng dáng của anh ở trong đầu, nói với bản thân, chuyện vừa rồi chỉ là một giấc mơ, sau khi ngủ một giấc thật ngon, ngày mai sẽ là một khởi đầu mới, xem mọi chuyện như chưa từng xảy ra.
Ngày hôm sau, cô cùng Sở Vân Hiên chạm mặt, trong lòng có chút khẩn trương, nhưng lại miễn cưỡng vui vẻ chào anh.
“Chào buổi sáng, Hiên Hiên!”
Sở Vân Hiên cười tuyệt đẹp, dáng vẽ lười biếng, nhàn nhàn nhếch môi: “Chào buổi sáng, Hoa Hoa!”
Không có gì thay đổi, không có gì không ổn, vẫn là một thái độ như trước đây.
Coi như chuyện ngày hôm qua giống như một giấc mơ.
Chuyện làm cho cô không thể tưởng tượng được là, Lãnh Như Phong lại tới trường học.
Vẫn là khuôn mặt biểu tình lạnh lẽo như băng như cũ, chỉ là càng trắng xanh thêm một chút, con ngươi đen không tịch mịch trống rỗng như trước kia, rõ ràng có chút biến đổi, chỉ là những điểm này chỉ thay đổi khi nhìn Tiểu Hoa mà thôi.
Bộ dạng tàn khốc đứng giữa các nữ sinh, mặc kệ là đi ở nơi nào, đều là mục tiêu chú ý.
Nhưng anh không cso bất cứ cảm giác gì, vĩnh viễn đều đối với cái gì thì bộ dáng cũng không thèm để ý, một tay đeo túi sách ở trên vai, một tay chống ở trong túi, giống như không ngủ đủ giấc, ngáp một cái, sau đó dụi mắt.
Không biết rằng hành động vô tâm này, mang đến thật nhiều tiếng thét chói tai.
“Anh ấy vừa ngáp một cái, tôi lần đầu tiền nhìn thấy hành động có tính người như vậy của anh ấy.”
“Đúng đúng, ngáp như vậy thật đẹp trai, thật có hình, thật sự là mê hoặc chết người rồi.”
“Ngáp thì thôi, dụi mắt chính là trọng điểm, các cậu không thấy được anh ấy dụi mắt sao? Rất đáng yêu, giống đứa bé nhỏ, thật muốn ngắt mặt anh ta một cái.”
“Cắt, các cậu thôi đi, đoán chừng còn chưa được đến gần, đã bị ném bay lên chín tầng mây rồi.”
“Đúng là là người cũng được giống cầm … a …, rõ ràng là một bộ dáng lãnh lùng, vì sao lại đáng yêu như vậy, hình ảnh mới vừa dụi mắt kia, quả thật là làm mù bà đây rồi….”
Lãnh Như Phong, thật sự là rất được hoan nghênh.
Một tay Bạch Tiểu Hoa chống mặt, miệng cắn bút, hai mắt vô thần, vẻ mặt uể oải/
Càng ngày càng tự ti, một Sở Vân Hiên là đủ rồi, lại tới cái tên Lãnh Như Phong, vì sao cô chỉ có duy nhất hai người ban đều là con trai? COn trai thì thôi, vẫn lại là hai người cực phẩm được nhiều người hoan ngênh làm cho người ta đâu đầu thế này.
Hiện tại Sở Vân Hiên trong lúc Lãnh Như Phogn xuất hiện, ngẩng đầu nhìn thoáng quá, che dấu trong đó quá nhiều tư tình.
Tầm mắt của Lãnh Như Phong trái ngược lại với anh, mặt không chút thay đổi, vẫn tự nhiên ngồi ở chổ của mình, cũng không nhìn Bạch Tiểu Hoa một cái, bởi vì sau khi ngồi xuống, anh ấy giống như một cái khí cầu bị xì hơi, ngủ rồi.
Nằm sấp ở trên bàn, bắt đầu ngáy o o.
Đúng là không thể làm cho người ta nói được hai lời mà.
Bạch Tiểu Hoa tức giận trừng mắt nhìn bóng lưng của anh, cái tên đáng chết này, rõ ràng là vẫn còn tu dưỡng một tuần, thế mà mới ngày thứ ba đã bỏ chạy đến đây, muốn chết cũng không cần phải hành hạ bản thân mình như vậy chứ?
Trái lại Hạ Lưu Lư, cứ thế vẽ mặt không được tự nhiên đi đến trước mặt Bạch Tiểu Hoa, đen mặt, cũng không nhìn cô, trong tay cầm một món ăn ngon miệng đưa đến trên bàn cô, đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của cô, anh khó chịu quát, “Nhìn cái gì vậy, ăn cho lão tử!”
Bạch Tiểu Hoa cúi đầu nhìn những thức ăn tinh mĩ này, biết tất cả đều là món nổi tiếng, giá cả rất cao.
“Không cần, tự tôi có!” Đẩy ra, sau đó lấy cơm trưa của mình ra, một hộp cơm nhỏ, cũng chỉ có rau dưa, rất thanh đạm.
Cô muốn giảm cân, cho nên không thể ăn được những thứ kia.
Tính tình của Hạ Lưu Ly, nóng