đám cưới trong hai ngày nữa”.
Nói cách khác, cô ấy muốn Elissande đón tiếp chín – không, mười người lạ. Elissande kìm nén một tràng cười kích động. Yêu cầu như thế đối với bất kỳ người hàng xóm nào mới chỉ quen biết là quá nhiều. Và quý bà Kingsley không biết tí gì về việc cô ấy đang yêu cầu người hàng xóm cá biệt này nhiều như thế nào.
“Ngôi nhà của cô sẽ không sử dụng được trong bao lâu, quý bà Kingsley?” Đây có vẻ là một câu hỏi lịch sự.
“Tôi hy vọng nó sẽ ở được trong ba ngày nữa”.
Chú cô dự định sẽ đi vắng ba ngày.
“Tôi quả thực rất ngại khi nghĩ đến chuyện đặt vấn đề trực tiếp với cô như thế này, cô Edgerton, nhưng chúng tôi đã hết cách rồi”, quý bà Kingsley nói hết sức chân thành. “Tôi đã nghe rất nhiều về sự tận tụy đáng ngưỡng mộ của cô với bà Douglas. Nhưng chắc chắn là cô phải có những lúc cô đơn khi không có sự bầu bạn của bạn bè cùng trang lứa – và tôi đang có bốn quý cô trẻ thân thiện và năm quý ông trẻ đẹp trai.”
Elissande không cần bạn đồng trang lứa, cô cần tiền. Cô có rất nhiều con đường rộng mở cho chính mình – cô có thể trở thành một cô giáo, một người đánh máy, hay một người bán hàng. Cô cần một khoản tiền sẵn sàng để có thể thuê nhà và chăm sóc một người bệnh khi có bất kỳ cơ hội trốn thoát nào thành công. Sao quý bà Kingsley không đề nghị cô một trăm bảng thay vào đó nhỉ?
“Năm quý ông đẹp trẻ đẹp trai, chưa kết hôn”.
Khao khát được cười thật to một cách kích động quay lại. Một người chồng. Quý bà Kingsley nghĩ Elissande muốn lấy chồng, khi mà hôn nhân lại là tai họa trong cuộc đời của dì Rachel.
Chưa bao giờ có một người đàn ông hiện diện trong tất cả những giấc mơ về tự do của cô; luôn luôn chỉ có mình cô, trong sự cô đơn tuyệt vời, hoàn toàn một mình cô.
“Và tôi chắc là chưa nhắc đến”, quý bà Kingsley tiếp tục, “rằng một trong những anh chàng trẻ ở chỗ tôi, thực ra, anh chàng đẹp trai nhất cũng ngẫu nhiên là một hầu tước?”
Trái tim Elissande đột nhiên đập thình thịch. Cô không quan tâm đến chuyện đẹp trai – chú cô là một người rất đẹp trai. Nhưng hầu tước là một người quan trọng, có quyền lực và những mối quan hệ. Một hầu tước có thể bảo vệ cô – trước chú cô.
Giả sử rằng anh ta kết hôn với Elissande trong vòng ba ngày – hoặc là một khoảng thời gian ngắn trước khi chú cô trở về.
Rất có thể, phải không? Rồi khi cô đón tiếp mười vị khách chú cô đã không mời, một hành động nổi loạn hiển nhiên cô chưa bao giờ dám làm như thế và bắt đầu thực hiện mục tiêu của mình sau đó thì sao?
Sáu tháng trước, vào ngày giỗ của Christabel, ông ta đã cất cồn thuốc phiện của dì Rachel. Trong ba ngày dì Rachel đã chịu đựng như một người buộc phải trải qua một cuộc phẫu thuật mà không có thuốc gây mê. Elissande, bị cấm đến gần dì Rachel, đã đấm vào chiếc gối trên giường cho đến khi không thể nhấc tay lên nữa, răng cô cắn vào môi đến rướm máu.
Tất nhiên, sau đó ông ta đã từ bỏ nỗ lực tách dì Rachel ra khỏi cồn thuốc phiện, một thứ quỷ ám mà ông ta đã đưa đến với dì. Ta không thể chịu được việc để bà ấy khổ sở thêm nữa, ông ta nói, trước sự hiện diện của bà Ramsay và một hầu gái. Và họ đã tin ông ta, không ai hỏi gì, không hề để tâm rằng chuyện này xảy ra không phải lần đầu tiên, lần thứ hai, hay thậm chí là lần thứ năm.
Vào bữa tối hôm đó, ông ta đã lẩm bẩm, Ít nhất bà ấy không nghiện cocain. Và Elissande, người thậm chí không biết cocain là gì, đã ớn lạnh đến mức phải dành cả đêm hôm đó co mình trước lò sưởi trong phòng ngủ.
Cơ hội thành công: rất nhỏ. Cái giá của thất bại: không hình dung nổi.
Cô đứng lên. Cửa sổ phòng khách có thể nhìn ra cổng dinh thự rất rõ ràng. Lần cuối cùng cô đi qua những cánh cổng kia đã nhiều năm rồi. Lần cuối dì cô tự mình rời khỏi dinh thự này ít nhất phải lâu gấp đôi.
Phổi cô hoạt động vất vả trong bầu không khí đột nhiên loãng ra. Bụng cô rất muốn tống bữa trưa ra ngoài. Cô siết chặt mép khung cửa sổ, choáng váng và đờ đẫn, trong khi quý bà Kingsley phía sau tiếp tục nói về sự lịch sự và thân thiện của những người khác, về việc họ sẽ có một khoảng thời gian tuyệt vời. Sao nhỉ, Elissande thậm chí không cần phải lo lắng đến chuyện chuẩn bị đồ ăn cho họ. Nhà bếp của dinh thự Woodley, nhờ cách xa khỏi ngôi nhà, đã thoát khỏi sự viếng thăm của lũ chuột.
Elissande từ từ quay lại. Và sau đó cô mỉm cười, kiểu cười cô trao cho chú mình khi ông tuyên bố rằng, không, rốt cuộc ông sẽ không đi Nam Phi, khi cuối cùng cô đã tin rằng ông ta sẽ đi thật, sau nhiều tháng chuẩn bị mà cô đã chứng kiến bằng chính đôi mắt của mình.
Quý bà Kingsley nín bặt trước nụ cười này.
“Chúng tôi sẽ rất vui lòng được giúp”, Elissande nói.
Chương 03
Chương 3
Dì Rachel không có phán ứng nào trước tin tức này, bà tiếp tục ngủ gà gật.
Elissande vuốt những sợi tóc xám lòa xòa ra sau vành tai mỏng manh của người phụ nữ lớn tuổi. “Rồi sẽ ổn thôi, cháu hứa”.
Cô đắp thêm một chiếc chăn len mềm lên người bà – vốn mong manh như món cháo yến mạch loãng của nhà nghèo, dì Rachel luôn bị lạnh. “Chúng ta cần làm việc này. Đây là cơ hội có một không hai”.
Ngay cả khi đang nói, cô cũng nhớ lại thả